Chương 85: Rời đi
Bên ngoài đại điện, ánh sáng u ám của cổ mộ vẫn âm ỉ, nhưng linh khí nơi này đã trở nên hỗn loạn đến cực điểm. Từng vệt sáng đỏ sẫm từ những khe nứt trên vách đá và giữa không gian bắt đầu lan rộng, báo hiệu nơi này sắp sụp đổ.
Mộc Mộc vừa bước ra khỏi truyền thừa thì bắt gặp Dương Long đang đứng bên ngoài.
Dương Long – toàn thân hắn lúc này như một mặt trời nhỏ, hỏa diễm quanh người cuồn cuộn, khí tức tăng vọt khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Đôi mắt hắn sáng rực, chiến ý chưa tan, như một lưỡi đao vừa mài sắc. Hiển nhiên, hắn cũng đã thu được đại cơ duyên trong chuyến mạo hiểm nàn.
Hai ánh mắt giao nhau, cả hai đều khựng lại một khắc.
Bảy ngày cùng nhau đối mặt sinh tử, trải qua phong vân biến động, dù không lời, nhưng giữa họ đã sớm hình thành một loại liên kết vô hình – là sự thấu hiểu lặng lẽ, là đồng hành không cần giải thích.
“Dương đại ca… ngươi đột phá?” Mộc Mộc nhẹ giọng hỏi, nhìn khí tức chấn động quanh thân hắn.
Dương Long nhìn nàng, khẽ gật đầu, ánh mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc: “Mộc Mộc, muội cũng vậy… Nhưng không kịp rồi. Cổ mộ sắp sụp đổ, không thể trì hoãn nữa.”
Mộc Mộc nhìn về phía sau, đại điện nơi sư phụ truyền thừa đã vỡ nát một nửa, linh hỏa lượn lờ như đang hóa thành tro tàn cuối cùng.
“Truyền tống trận nằm ở phía Đông Nam của cổ mộ, dưới một điện thờ đổ nát có khắc ký hiệu ‘Tề’” Mộc Mộc lập tức nói, tay lấy ra một mảnh bản đồ cổ, mặt giấy đã ngả vàng, từng đường nét phức tạp hiện rõ, “Đây là tọa độ chính xác. Nếu chậm một khắc, chúng ta sẽ bị chôn vùi theo mảnh tàn tích này.”
Dương Long không nói thêm, chỉ nhìn sâu vào mắt nàng một thoáng. Không cần thêm lời, chỉ một ánh mắt là đủ.
“Đi”
Hai người đồng thời vận khởi thân pháp, phi nhanh như tia chớp. Nhưng chỉ sau vài bước, cả cổ mộ bắt đầu run rẩy mãnh liệt.
Hai người tiếp tục băng qua hành lang rung lắc, né tránh từng đợt đá rơi và những vết nứt đang lan rộng. Những tấm bia đá sụp xuống từng hàng, ánh sáng kỳ dị lóe lên từ những bức tường có khắc phù văn trận pháp đang tự hủy.
Tiếng sụp đổ phía sau như tiếng trống thúc giục mạng sống.
Cuối cùng, sau khi vượt qua ba đoạn hành lang vỡ vụn, một cánh cửa đá cao lớn hiện ra trong tầm mắt – nó đã vỡ một nửa, nghiêng lệch về một bên, để lộ một khoảng trống tối đen phía trong. Sau cánh cửa là một gian điện nhỏ đã sụp gần hết, nhưng ở trung tâm vẫn còn tồn tại một truyền tống trận hình tròn, trên mặt khắc đầy văn trận cổ xưa, mười viên linh thạch trung phẩm đặt đúng vị trí, tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhưng ổn định.
“Chính là nơi này!” Mộc Mộc thở dốc, đôi mắt sáng rực.
Hai người đồng loạt bước vào giữa pháp trận, Dương Long lập tức ngồi xuống, hai tay áp lên tâm trận, rót linh lực vào. Truyền tống trận vang lên âm thanh “ù ù” trầm thấp như một con thú cổ đang bị đánh thức. Từng vòng sáng dần xoay chuyển quanh họ, tốc độ mỗi lúc một nhanh hơn.
“Được rồi, linh thạch vẫn còn ổn – chỉ cần vài tức nữa là có thể truyền tống!” Mộc Mộc lo lắng nhìn ra phía sau, nơi mà âm thanh sụp đổ đã đến gần như sát sau lưng.
Bỗng nhiên – Ầm!
Cả cổ mộ rung chuyển dữ dội như có một cự long bị phong ấn ngàn năm đang gào thét giãy dụa, muốn phá tan gông xiềng.
Mái đá trên đỉnh điện vỡ vụn, từng tảng lớn rơi xuống, va đập vào kết giới yếu ớt quanh truyền tống trận. Ánh sáng pháp trận bắt đầu dao động.
“Dương Long đại ca!” Mộc Mộc hét lên, mắt lộ vẻ kinh hoảng.
“Đi!” Dương Long nghiến răng, toàn lực ép ra linh khí cuối cùng, khiến linh thạch đồng loạt phát sáng rực rỡ như ánh mặt trời.
Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng trắng lóa bao phủ thân thể họ. Không khí cuộn trào như gió bão, đất đá vỡ nát, cả không gian bị xé toạc ra thành một lối đi uốn lượn.
Hai thân ảnh bị cuốn vào ánh sáng, biến mất khỏi cổ mộ trong một cái chớp mắt.
Phía sau họ, toàn bộ cổ mộ phát ra tiếng ầm ầm như sấm động chín tầng trời, cả không gian bên dưới mặt đất hoàn toàn sụp đổ. Một luồng linh quang cuối cùng từ sâu trong mộ bắn lên trời – như một lời tiễn biệt, như tiếng thở dài cuối cùng của một truyền thừa vạn cổ – rồi tắt lịm trong tĩnh mịch.
Ánh sáng trắng lóa từ truyền tống trận dần tan biến, Dương Long và Mộc Mộc xuất hiện ở một nơi xa lạ, bầu không khí âm u và rét lạnh thấu xương. Mộc Mộc khẽ rùng mình, đưa mắt quan sát xung quanh rồi nói nhỏ:
Dương đại ca, chúng ta đang ở tầng một cửu u cốc. Linh khí nơi đây vô cùng âm u và lạnh lẽo.
Cùng lúc đó, cột sáng khổng lồ bất ngờ bùng lên từ vị trí của truyền tống trận, xuyên thẳng lên bầu trời. Lập tức, từ phía xa, những bóng người lướt đến với tốc độ kinh hoàng. Người đầu tiên xông tới chính là Triệu Phong, theo sau là các thành viên khác trong đội của Dương Long.
“Dương Long! Mộc Mộc! Cuối cùng cũng gặp được hai người!” – Triệu Phong thở phào nhẹ nhõm. – “Chúng ta tìm khắp ngoài rìa Cửu U cốc nhiều ngày nhưng không thấy dấu vết. Đội trưởng Lưu Cường quyết định mạo hiểm tiến vào bên trong mới có thể phát hiện ra ánh sáng truyền tống này!”
“Tiểu Long! Tiểu Mộc!” – Vài người khác cũng vội vã chạy đến. Họ vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc.
Dương Long gật đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt thân quen, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp:
“Ừm, chúng ta may mắn thoát khỏi hiểm cảnh. Trận chiến hôm đó thật sự vô cùng nguy hiểm.”
Bỗng nhiên, trong lúc đang trò chuyện, ánh mắt của Triệu Phong khẽ lóe sáng, sắc mặt chấn động như phát hiện điều gì đó khác thường. Hắn đưa tay chỉ về phía Mộc Mộc, lắp bắp nói:
“Chờ đã… Mộc Mộc, khí tức trên người muội… sao lại…”
Những người còn lại cũng sững sờ nhìn sang. Lúc này, bọn họ mới thực sự chú ý đến luồng linh áp nhè nhẹ tỏa ra từ Mộc Mộc — một luồng khí tức thanh thuần nhưng sâu thẳm như vực sâu, mang theo cảm giác khó nắm bắt, tựa như núi cao vực sâu, khiến người đối diện bất giác sinh ra cảm giác áp lực.
“Không thể nào…” Vương Béo khẽ thốt lên, ánh mắt ngỡ ngàng. “Mộc Mộc trước khi mất tích rõ ràng mới chỉ là Nhân Cảnh tứ tầng mà…”
Lưu Cường run giọng, gương mặt gần như cứng đờ: “Không chỉ vậy đâu… khí tức này… ít nhất là Cửu tầng!”
Ngay sau đó, Hồng Liên quét qua cảm ứng khí tức ánh mắt lập tức trợn tròn:
“Trời đất ơi! Mộc Mộc muội muội… đúng là Nhân Cảnh cửu tầng! Không sai vào đâu được! với khí tức này chỉ sợ thiếu nửa bước nữa là bước vào Hoàng Cảnh rồi!”
“Cái gì?!”
Cả nhóm đồng loạt hô lên, vẻ mặt mỗi người như nhìn thấy quái vật. Một vài kẻ kinh ngạc đến mức không kiềm được mà lui về sau nửa bước.
“Chuyện này… chỉ trong bảy ngày, từ trung kỳ Nhân Cảnh nhảy vọt lên cửu tầng đỉnh phong?” Vương Béo trợn mắt, giọng run rẩy. “Đây là tốc độ gì vậy? Ngay cả thiên tài tuyệt thế trong nội môn các đại tông môn cũng chưa chắc đã làm được như thế!”
Lưu Cường nhìn Mộc Mộc với ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa mang theo cảm xúc khó tả. Trước đây, hắn vẫn nghĩ Mộc Mộc thiên tư tuy không tệ nhưng còn xa mới có thể đạt đến cấp độ này. Thế nhưng hiện tại… tu vi của nàng đã vượt qua chính hắn, thậm chí áp lực tỏa ra còn sâu hơn vài phần.
“Mộc Mộc, muội… thật sự đột phá rồi?” Lưu Cường, mở miệng hỏi lại lần nữa, giọng khàn khàn như sợ mình nghe nhầm.
Mộc Mộc khẽ gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt lại lấp lánh ánh sáng ấm áp khi thấy sự quan tâm của mọi người:
“Vâng… nhờ một chút cơ duyên trong động phủ, muội mới có thể đột phá đến cảnh giới này.”
“Cơ duyên gì mà kinh khủng vậy?” Vương Béo không nén được tò mò hỏi. “Hai người các ngươi ở trong đó rốt cuộc đã gặp được thứ gì?”
Dương Long nhìn sang, thấy Mộc Mộc hơi chần chừ thì liền chủ động nói:
“Chúng ta vô tình rơi vào một động phủ tán tu, tìm được một ít đan dược quý. Mộc Mộc phục dụng rồi đột phá nhanh chóng.”
Mộc Mộc cũng nhẹ nhàng kể lại vài sự việc bên trong di tích, nhưng cẩn thận giấu đi chi tiết về Tề Lưu Hỏa, Huyễn Kim Hỏa, Thanh Huyền Lô và các công pháp truyền thừa. Nàng chỉ nhắc đến việc luyện hóa một loại đan dược đặc biệt, có khả năng trợ giúp đột phá cảnh giới.