Chương 87: Ngạc Lang Công Đoàn – Lý Bá Sơn
Ẩn mình trên một vách đá lởm chởm, Dương Long thu liễm toàn bộ khí tức, yên lặng quan sát cuộc hỗn chiến bên dưới.
Ánh mắt hắn quét nhanh, nhận ra một đội ngũ năm người đang bị vây công. Y phục đồng nhất, tuy không mang gia huy chính của Dương tộc, nhưng hoa văn nơi tay áo bên trong lại lộ ra dấu hiệu của chi thứ Dương gia.
“Là người của chi thứ gia tộc?” – Dương Long nhíu mày. Hắn không ngờ lại gặp được người cùng gia tộc ở nơi hiểm địa này.
Trong số đó, một thiếu nữ đang liều mạng cầm kiếm nghênh chiến, tuy tu vi chỉ là Luyện Khí tầng năm, nhưng mỗi kiếm đều ổn định, chuẩn xác. Trên tay nàng đã có vết thương rớm máu, nhưng động tác vẫn không chút chậm trễ.
“Dương Diệp…” – Dương Long nhận ra thiếu nữ kia, trong đầu hiện lại cảnh nàng đạt 35% độ hòa hợp linh khí trong buổi trắc thí tại lễ trưởng thành của gia tộc.
Bên cạnh Dương Diệp là một thanh niên cao lớn hơn, thân vận hắc bào nội giáp, chân đạp pháp quyết, một chiêu đánh lui ba đối thủ. Người này tu vi đã đạt Luyện Khí tầng bảy, rõ ràng là trụ cột của đội. Nhưng dù vậy, hắn vẫn khó có thể địch lại nhiều kẻ vây công
Bọn họ bị bao vây bởi bảy tên tu sĩ lạ mặt, trong số đó, nổi bật nhất là một trung niên hán tử, thân hình như thiết tháp, cặp mắt tam giác lấp lóe hung quang. Trên vai hắn là một cây đại phủ, thần sắc dữ tợn, tu vi Nhân cảnh bát tầng, chính là thủ lĩnh. Tất cả trên ngực tất cả đều mang huy hiệu đầu sói nhe nanh. Dương Long nhận ra đây là người của Ngạc Lang Công Đoàn!
“Ngạc Lang Công Đoàn là một tổ chức tu sĩ tán tu, hoạt động chủ yếu ở vùng rìa Vạn Hoang sơn mạch, đặc biệt nổi danh trong giới săn linh tài, cướp đoạt khoáng sản và sát hại tán tủ để cướp đoạt. Danh tiếng của bọn chúng tàn độc, khét tiếng, làm việc không từ thủ đoạn.
Bên cạnh tên thủ lĩnh, sáu tên còn lại chia làm hai cánh: một nhóm dùng cung tiễn tẩm độc, liên tục bắn ra những mũi tên xanh lè mang theo mùi tanh tưởi, một nhóm khác sử dụng pháp khí cận chiến như đao, kiếm, đang không ngừng áp chế nhóm đệ tử Dương gia, không cho họ có cơ hội thở dốc.
“Giết hết, không để sót ai! Chỉ là chi thứ của Dương gia, dám mang linh tài mà không giao ra, đúng là tìm chết.” – Tên thủ lĩnh cười lạnh, vung phủ bổ xuống, khiến pháp khí của đệ tử Dương gia rung bần bật.
Một tên cung thủ phía sau cười khẩy, vừa lên dây cung vừa hô to:
“Đại ca, bọn này có vài nữ nhân, hay giữ lại vài người chơi đùa đã rồi giết?”
“Ngu ngốc! Giết sạch! Người Dương gia mà để sống sót, sẽ rước họa!” – Tên thủ lĩnh quát to
Hai bên giao tranh hết sức quyết liệt. Các đệ tử Dương gia dù yếu thế hơn về số lượng và tu vi nhưng vẫn cố gắng chống cự, không ngừng lùi lại, cố gắng tìm kiếm sơ hở. Tuy nhiên, tình thế càng lúc càng trở nên nguy cấp, chỉ là vấn đề thời gian trước khi họ hoàn toàn bị đánh bại.
Nhưng ngay sau đó, một tên đệ tử Dương gia trúng tiễn độc, lảo đảo ngã xuống.
Tên cung thủ cười ha hả:
“Một tên! Còn bốn!”
Dương Diệp bị hai kẻ bao vây, sắc mặt tái nhợt, máu tươi trào ra từ miệng.
Dương Diệp thở hổn hển, sắc mặt trắng bệch, nói:
“Chúng ta không trụ được lâu nữa…” – nàng thầm nghĩ, ánh mắt thoáng nhìn ra phía xa, tuyệt vọng hiện rõ.
Tên thủ lĩnh Ngạc Lang cười to, nhấc phủ nhảy lên:
“Tất cả đều đi chầu trời đi!”
Ngay khoảnh khắc ánh phủ giáng xuống đầu Dương Diệp.
“Ầm!”
Một tiếng nổ như sấm động vang lên từ vách núi đối diện. Cát đá bắn tung, một bóng đen mơ hồ xẹt qua không trung như chớp giật.
Một thân ảnh bịt mặt, mặc hắc y, từ trên trời giáng xuống như thiên lôi giáng thể. Nắm đấm hắn bọc quanh hỏa diễm nhàn nhạt, không dùng pháp khí, một quyền đánh thẳng vào cự phủ của tên thủ lĩnh.
“Phốc!”
Cây đại phủ văng khỏi tay, thân hình to lớn của hắn bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá.
Một quyền – đánh lui Nhân cảnh bát tầng!
“Ai… ai!?” – Một tên hét lên hoảng loạn.
Đám người còn lại chưa kịp định thần, thì bóng đen đã hóa thành ảo ảnh, quét qua như bão tố. Đấm, đá, vung tay, lật cổ — tất cả chỉ là quyền pháp và nhục thân thuần túy, không có pháp khí, không có linh lực phóng ra ngoài, nhưng mỗi một quyền đánh ra đều gãy xương, mỗi một chưởng đều trí mạng.Chỉ chưa đầy mười hơi thở, toàn bộ sáu tên còn lại của Ngạc Lang Công Đoàn đều nằm gục, máu văng tung tóe.
“Hắn… hắn là ai!?” – Dương Diệp mở to mắt, ngỡ như mộng.
Phó thủ lĩnh Ngạc Lang – Lý Bá Sơn, từ trong đống đá vụn gượng dậy, thân hình to lớn lắc lư như dã thú bị thương, nhưng đôi mắt vẫn rực lửa hung quang, rít lên:
“Tiểu tử… ngươi chọc giận lão tử rồi!”
Gã gầm lên như sấm, lực lượng toàn thân bộc phát, linh lực từ đan điền trào dâng như nước vỡ bờ. Lốc xoáy cuộn lên, bụi đất bay mù trời, xung quanh hắn hiện lên từng vòng khí lưu xoáy vặn, sắc bén như đao.
“Vù…”
Cự phủ từ xa lập tức bay về tay, thân phủ khắc đầy phù văn gầm rú, phát ra âm thanh như quái thú tru gào.
“Đại Phong Phủ – Bạo Vũ Liên Phủ!!”
Vù! Vù! Vù! Vù!
Trong chớp mắt, Lý Bá Sơn vung tay liên tục, mười ba nhát phủ nặng như núi, nhanh như điện giật — mỗi chiêu đều kéo theo cuồng phong rít gào, đao phong xé rách hư không, đan chéo thành một mạng lưới phong sát chết chóc, bao phủ toàn bộ không gian trước mặt Dương Long.
Bụi cát bị cắt rách, đá tảng bị bổ làm đôi, tiếng gió gào rít khiến người ta tê dại da đầu.
“Đi chết đi!!” – Lý Bá Sơn gầm lên.
Nhưng… đúng lúc đó.
Một tiếng “Xoẹt” vang lên — ngọn lửa bốc lên từ lòng bàn tay Dương Long, Thái Dương Chân Pháp vận chuyển, khiến quyền đầu hắn rực cháy như mặt trời nhỏ.
“Liệt Viêm quyền – Nộ Viêm Bộc Liệt!”
Không hề né tránh.
Dương Long xông thẳng vào trong chiêu phủ!
ẦM! ẦM! ẦM!
Từng nhát phủ chém tới, hắn dùng quyền đều nghênh tiếp. Lửa và phong cuốn lấy nhau, nhưng cuồng phong lập tức bị hỏa diễm đốt tan, từng luồng khí kình bị quyền lực xuyên phá. Một quyền, hai quyền… mỗi quyền đều mang theo lực lượng nghiền nát, khiến lưới đao phong tả tơi như giấy mục.
Chỉ trong tích tắc, Dương Long đã tới trước mặt Lý Bá Sơn!
“Phanh!”
Quyền đầu của hắn đập mạnh vào chiến phủ, tiếng kim thiết va chạm rền vang.
“Rắc!!”
Cả cây đại phủ nặng nề bị nứt đôi từ sống đao, ánh sáng phù văn tắt ngấm.
“ẦM!!”
Quyền lực lan ra như sóng xung kích, cơ thể Lý Bá Sơn bị đánh bay, lồng ngực lõm xuống, xương sườn vỡ vụn, thân thể cắm sâu vào vách đá sau lưng, tạo thành một hố lõm khổng lồ.
“Khặc… khặc… ngươi là… quái vật…” – Hắn run rẩy, máu tuôn như suối từ miệng, mắt, tai, mũi. Nhưng vẫn chưa chết.
Dương Long sải bước đi tới.
Không lời. Không biểu cảm.
Một tay giơ lên, lòng bàn tay rực cháy hừng hực như mặt trời, hỏa diễm tụ tập lại thành một điểm.
“Chết.”
“ẦM!!!!!!”
Lòng bàn tay áp thẳng xuống đỉnh đầu Lý Bá Sơn.
Vách đá sụp đổ, Lý Bá Sơn – Nhân cảnh bát tầng, một trong các phó thủ lĩnh của Ngạc Lang Công Đoàn – thân tử!
Dương Long bước chậm đến thi thể cháy khét của Lý Bá Sơn.
Hắn cúi người, thu lại túi trữ vật đang nằm trên đất. Không thèm liếc nhìn bên trong, Dương Long tiếp tục lặng lẽ bước tới từng tên còn lại, lần lượt thu lấy từng chiếc túi trữ vật còn sót lại. Động tác gọn gàng, ánh mắt lạnh lùng, như thể đang dọn dẹp chiến trường, chứ không phải vừa giết người.
Khi đã thu xong, không nói một lời, Dương Long xoay người định rời đi.
“Công tử! Xin đợi một chút…!”
Một tiếng gọi khẩn thiết vang lên phía sau.
Dương Diệp loạng choạng chạy tới, toàn thân phủ đầy máu, tro bụi và vết thương. Nàng cắn răng đứng thẳng người, ánh mắt vừa kính sợ vừa biết ơn.
“Tiểu nữ là Dương Diệp, đệ tử Dương gia ở Thanh Dương thành. Đa tạ công tử đã ra tay cứu giúp. Công tử… tên là gì? Để ngày sau dễ báo đáp.”
Dương Long không đáp, cũng không quay đầu lại. Chỉ có một cái phất tay nhẹ, dứt khoát mà lạnh lùng – như nói rằng “Không cần nói, cũng không cần nhớ tên ta”.