Chương 82: Khảo Nghiệm – Bản Tâm
Ảo cảnh tiếp tục diễn ra, đẩy Mộc Mộc đến vực sâu của sự tha hóa. Lần này, nàng đắm chìm vào việc chế tạo những pháp khí chiến đấu. Tham vọng sức mạnh đã biến thành sự tàn nhẫn, khi nàng cố tình dung nhập tà hỏa vào quá trình luyện chế. Những pháp khí này không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang một đặc tính kinh hoàng: chúng sẽ trở nên mạnh hơn theo từng lần sát sinh.
Mộc Mộc giờ đây không còn là một luyện khí sư thuần túy, mà đã trở thành kẻ thao túng bóng tối, kẻ tạo ra hung binh, gieo rắc chết chóc bằng đôi tay ngọc ngà nhưng máu lạnh đến rợn người.
Lúc này, nàng không còn quan tâm đến những công cụ hỗ trợ tu luyện hay bảo hộ. Những pháp bảo phòng ngự, pháp khí trị liệu từng khiến nàng trăn trở chế tác đã bị gạt sang một bên như món đồ chơi nhàm chán. Thứ duy nhất nàng đắm chìm trong hiện tại — là sát khí.
Trong một động phủ biệt lập nằm sâu dưới lòng đất, ánh sáng mờ ảo từ lò luyện tà hỏa phản chiếu lên đôi mắt trầm mặc của Mộc Mộc. Ngọn lửa không còn là linh hỏa thuần khiết nữa, mà đã bị nàng trợn mắt cưỡng ép dung hợp với Tà Viêm – một dị hỏa lạc lối, lấy được từ thi thể của một ma tôn đã diệt vong.
Lửa cháy màu tím thẫm, mang theo những luồng khí tức đen kịt như khói oán hồn. Mỗi lần pháp khí được nhúng qua tà hỏa, trong kim loại lại vang vọng tiếng gào thét của linh hồn bị ép dung – chúng từng là thú hồn, nhân hồn, hoặc tàn niệm của kẻ thua trận.
Trên bàn đá cạnh nàng, bản thiết kế của các loại hung binh trải dài: Trảm Hồn Cốt Tiễn, Huyết Mãng Trảo, U Ảnh Thương… tất cả đều có một điểm chung — chúng mạnh lên sau mỗi lần hút máu và sát sinh.
Danh tiếng ma mị của nàng lan đi nhanh hơn gió. Những ma tu, sát tu, thậm chí cả tu sĩ từng là chính đạo nhưng bị lạc lối, ùn ùn kéo đến, mang theo linh khoáng quý hiếm, xác yêu thú, thậm chí hộp sọ người sống, chỉ để đổi lấy một hung binh.
“Miễn là giúp ta giết kẻ thù, ta không cần biết ngươi dùng thủ đoạn gì.”
“Đây là máu của mười ba tiểu môn phái. Hãy luyện cho ta một thanh kiếm biết ăn linh hồn.”
Những lời như vậy, nàng nghe suốt ngày, và chưa bao giờ từ chối. Dưới ngón tay nàng, từng món pháp khí rực lên ánh sáng tà dị, mang theo hơi thở sát lục, như được sinh ra chỉ để uống máu.
Lòng tham và dục vọng của họ hòa quyện với sự vô cảm của nàng, tạo nên một vòng xoáy tội lỗi.
Chỉ trong vài tháng, vô số tiểu môn phái, thôn trang, học viện nhỏ lẻ lần lượt bị san bằng. Những kẻ sở hữu hung binh của Mộc Mộc tàn sát không cần lý do, chỉ vì muốn pháp khí mạnh hơn. Trận chiến nào có hung binh của nàng xuất hiện, nơi đó máu nhuộm đỏ bầu trời, linh khí u ám đến mức cỏ cây không mọc nổi.
Tiếng trẻ khóc giữa đống hoang tàn, tiếng mẹ gọi con giữa khói đen, những lời cầu cứu vọng về nơi động phủ, nhưng Mộc Mộc không mảy may quan tâm. Nàng chỉ đứng trên bệ cao, ánh mắt lạnh băng, nhìn hung binh mới luyện ra vút lên giữa không trung, thét lên những tiếng gào man dại.
Có kẻ từng tìm đến nàng, tay ôm thi thể cháy đen của đứa trẻ, hét lên:
“Ngươi là ác ma! Ngươi tạo ra vũ khí giết người vô tội, chẳng lẽ không hối hận gì sao?”
Mộc Mộc chỉ nhìn hắn một cái, thản nhiên đáp, không thèm chớp mắt:
“Miễn là pháp khí đủ mạnh để phục vụ mục đích, ai sử dụng thế nào… thì không liên quan đến ta.” Lời nói vô cảm thốt ra, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Tâm hồn nàng đã bị bao phủ bởi bóng tối, không còn chút cảm xúc, không còn chút nhân tính.
Giờ phút này nét mặt nàng không có một gợn sóng. Giống như một pho tượng điêu khắc bằng băng, tồn tại chỉ để rèn nên cái chết.
Từng lời nàng nói ra như lưỡi dao sắc lạnh cắt rời mảnh nhân tính cuối cùng. Nàng không còn nhớ mình từng cảm động trước ánh lửa rèn thuần khiết, từng mong chế tạo vũ khí bảo vệ nhân sinh. Bóng tối đã phủ trùm, cuốn nàng thành một phần của ma khí, một cỗ máy tạo ra tai ương, không trái tim, không linh hồn.
Ảo cảnh tiếp tục chuyển đổi sang một không gian lộng lẫy, rực rỡ đến choáng ngợp. Luyện Khí tháp hiện ra sừng sững như thần điện giữa trời, bốn phương tám hướng là những cung điện nguy nga được đúc từ tinh thạch ngũ sắc, linh thạch cực phẩm lấp lánh như sao rơi. Từng cột sáng từ trời cao chiếu rọi, tụ lại nơi trung tâm đại điện – nơi nàng, Mộc Mộc, đang đứng sừng sững như nữ thần luyện khí giáng thế.
Phía dưới, biển người dập đầu. Hàng vạn đệ tử áo đen, áo đỏ, áo kim bào… chen chúc quỳ phục, tung hô không ngừng:
“Thiên Cơ Nữ Tôn!”
“Cổ luyện chi tổ!”
Âm thanh vang vọng không ngớt, rung chuyển cả thiên địa, như sấm rền trong tâm trí. Trên tay nàng, một thanh chiến kích vừa hoàn thành – dài hơn hai trượng, cán làm từ hắc cốt thiết luyện trăm năm, lưỡi kích sắc lạnh như băng, từng đường phù văn tà dị uốn lượn quanh thân, rực cháy bằng tà hỏa màu huyết.
Nàng nhẹ vung chiến kích – một vệt hồng quang lóe lên. Ngay lập tức, giữa không trung hiện ra từng mảnh ảo ảnh: một tiểu tông môn bị diệt, đệ tử chết sạch, linh mạch bị hút khô, sinh cơ hóa tro bụi – tất cả bị thanh pháp khí này nuốt trọn để mạnh thêm vài phần.
Mộc Mộc đứng đó, vẻ mặt vô cảm. Không vui, không buồn. Chỉ có sự trống rỗng đến đáng sợ.
Chỉ có một khoảng lặng lạnh lẽo như tro tàn, âm ỉ cháy nơi lồng ngực.
Đột nhiên… một thanh âm khàn khàn bất ngờ vang lên. Không phải từ miệng ai, không phải vang nơi tai, mà như chui ra từ một ngóc ngách nào đó trong chính tâm hồn nàng – sâu thẳm, lặng lẽ… và tàn nhẫn:
“Ngươi có tất cả rồi đấy. Nhưng… còn tâm ngươi thì sao? Đã mất từ khi nào?”
Cả không gian như chao đảo. Âm thanh tung hô phía dưới bỗng ngưng bặt như bị bóp nghẹt. Ánh sáng tinh thạch mờ dần, bầu trời bỗng rạn nứt như gương vỡ, từng tia sáng bị thay thế bằng bóng tối đặc quánh.
Mộc Mộc rùng mình, theo bản năng xoay người lại.
Từ giữa hư không phía sau, một bóng người bước ra – chậm rãi như đang dẫm lên từng mảnh vỡ của ký ức. Đó là… chính nàng. Không sai – dáng người y hệt, mái tóc dài, khuôn mặt, ánh mắt… nhưng lạnh băng, như tượng sáp sống. Đôi mắt sâu thẳm đến đáng sợ – không phải màu đen, mà là thứ hố tối không đáy nuốt sạch ánh sáng.
Da nó trắng bệch như xác chết, hơi thở tỏa ra từng luồng hàn khí bám khắp không gian. Trên tay nó – là một chiếc búa rèn cổ xưa, nhưng mặt búa loang lổ máu đen, từng vết máu như đang rỉ xuống đất, bốc lên khói đen sền sệt mùi tanh kim loại và tử khí.
Nó nở nụ cười. Méo mó, nhếch một bên môi, để lộ hàm răng đen kịt, như hàm nanh của một linh hồn đã bị luyện hóa:
“Ngươi yêu luyện khí ư?” – nó nhếch miệng khẽ lặp lại, giọng nói lẫn cả tiếng sắt va chạm và tiếng rít ghê rợn – “Không. Sai rồi. Ngươi yêu ánh mắt ngưỡng mộ. Yêu cảm giác được gọi là thiên tài. Yêu cái danh xưng ‘Thiên Cơ Nữ Tôn’ mà người đời bày ra để ngợi ca bản ngã ngạo mạn của ngươi.”
Nó bước từng bước đến gần, bóng đen như kéo dài mãi dưới chân:
“Ngươi từng vì giúp một ông thợ rèn vá lại cây đục mà vui đến mất ngủ ba ngày… Giờ thì sao? Ngươi luyện ra chiến kích diệt sạch sinh linh chỉ để ‘chứng minh bản thân’. Ngươi đã quên đạo tâm khi nào vậy, Mộc Mộc?”
Nó dừng lại trước mặt nàng, mắt chằm chằm đối diện. Một tay giơ búa lên, một tay chạm vào tim nàng – nhẹ như lông, nhưng lạnh như băng:
“Tâm ngươi… trống rỗng. Bởi vì ngươi… đã giết chính mình từ lâu rồi.”
Thanh âm khàn khàn đó không chỉ là lời nói – mà như một nhát búa vô hình, giáng thẳng vào tận sâu cốt lõi tâm linh Mộc Mộc. Bức tường vô hình chặn giữa nàng và ký ức thật sự của chính mình… vỡ vụn.
Trái tim nàng co lại. Một cơn choáng váng quét qua, rồi như làn sóng ánh sáng từ vực sâu thẳm, những mảnh hồi ức bị quên lãng dần trồi lên mặt nước tâm thức.
Nàng thấy mình – một cô bé nhỏ xíu, mặc áo vải thô cũ kỹ, tay run run cầm chiếc búa sắt tí hon. Trong căn nhà gỗ rách nát, ánh sáng chỉ le lói từ ngọn đèn dầu, nàng đang cặm cụi gõ vào cái nồi sứt mẻ. Những tiếng “coong coong” ngây ngô, lệch nhịp vang lên.
Và rồi ánh mắt của người Lão khọm đã nhận nuôi nàng. Già nua, cằn cỗi, nhưng trong ánh nhìn ấy là cả một bầu trời thương yêu và tự hào. Nụ cười móm mém của ông như tan ra từng nếp nhăn, thắp sáng cả không gian u tối ấy. Không có pháp lực, không có tung hô, chỉ có niềm vui giản dị, nguyên sơ… Một chiếc nồi vá xấu xí, nhưng là cả thế giới của hai cha con.
Ký ức chuyển động – nàng lại thấy mình ở một trấn nhỏ, đứng bên lò rèn cũ của ông thợ già. Mồ hôi thấm đẫm áo, hai tay phồng rộp vì luyện đục, rèn dao. Khi nàng giúp ông đúc lại cây đục đã mòn gần hết, ánh mắt ông lão sáng lên, không khác gì linh quang rực rỡ của một pháp khí cường đại. Không lời cảm ơn nào đủ sức nặng bằng cái vỗ vai run run của ông, khiến tim nàng rúng động.
Rồi… cảnh cuối. Một mình nàng trong đêm, lặng lẽ ngồi mài giũa một mảnh đồng phế liệu. Không ai biết, không ai trông, không mục tiêu cao siêu nào. Chỉ là nàng muốn thử tạo nên một thứ gì đó – một chiếc vòng tay thô sơ, méo mó. Khi hoàn thành, nàng không reo hò, không chờ ai khen… nhưng đã bật cười – nụ cười chân thật đầu tiên, trong sáng đến mức khiến cả bóng tối đêm ấy cũng trở nên dịu dàng.
Những ký ức ấy như lửa thiêng soi rọi. Mộc Mộc dần run rẩy. Tất cả những thứ nàng quên lãng… là gốc rễ. Là bản tâm.