Chương 81: Khảo Nghiệm (tiếp)
Mộc Mộc đứng trước bàn rèn, đôi mắt chăm chú dõi theo những mảnh linh khoáng màu sắc khác nhau đang nằm chật đầy trên mặt đá. Mỗi loại khoáng thạch đều mang một đặc tính riêng biệt, có thể bổ sung cho nhau để tạo thành một vật phẩm hoàn hảo. Tuy nhiên, trong lòng nàng, một cảm giác tham vọng mãnh liệt đã vặn vẹo lý trí, khiến nàng không thể chấp nhận được bất kỳ sự hạn chế nào. Thanh kiếm này, nàng muốn nó phải mạnh mẽ hơn tất cả, vượt qua tất cả những gì từng có trước đó. Nhưng để đạt được điều đó, Mộc Mộc buộc phải vượt qua giới hạn của bản thân.
Với quyết tâm kiên định, nàng bắt đầu lựa chọn linh khoáng – những loại vật liệu mà bình thường không thể hòa hợp với nhau, bởi sự xung khắc vốn có giữa chúng. Mộc Mộc không quan tâm đến điều đó, chỉ muốn ép chúng vào một khối thống nhất, một thanh kiếm vượt qua mọi giới hạn. Nàng cưỡng ép dung hợp những linh khoáng thuộc các hệ khác nhau: kim loại, lửa, thủy, và thổ – tất cả đều có tính cách riêng, lại tương khắc mạnh mẽ với nhau. Nhưng trong tâm trí nàng, chỉ có một mục tiêu duy nhất: Thanh kiếm này phải trở thành đỉnh cao!
Linh hỏa bùng lên dữ dội, được nàng khống chế như một con thú hoang, nóng bỏng và mãnh liệt. Nhưng trong sâu thẳm của trái tim, một nỗi bất an khẽ len lỏi. Mỗi đợt chập chờn của linh hỏa, mỗi lần mảnh khoáng thạch va vào nhau, đều mang đến một cảm giác lạ lùng, như thể chúng đang phản kháng lại sự thao túng của nàng. Mộc Mộc nghe thấy tiếng vỡ vụn trong lòng mình, tiếng đập mạnh của những linh khoáng đang bị ép buộc thay đổi bản chất. Dù vậy, nàng không ngừng thúc giục, tay cầm chày rèn không ngừng đập xuống, như thể những đập chày sẽ gạt bỏ tất cả hoài nghi.
Một tia chớp sáng loáng xẹt qua, linh khí cuồng loạn bùng lên khiến không gian xung quanh như nứt ra. Thanh kiếm trong tay nàng dần hoàn thành, tỏa ra một luồng ánh sáng rực rỡ. Nó long lanh, như thể phản chiếu tất cả những ảo tưởng mà Mộc Mộc đã tạo ra. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khi ánh sáng ấy vừa tắt, một cảm giác nặng nề và u ám ập đến, phủ mờ tất cả.
Nàng nhìn thanh kiếm – trên bề mặt nó lấp lánh ánh sáng kỳ dị, nhưng chỉ cần một cái chạm nhẹ, Mộc Mộc biết rằng nó sẽ rất nguy hiểm. Nhưng nàng không quan tâm. Cái tôi của nàng đã làm mờ đi tất cả lý trí. Nàng không thể chấp nhận rằng mình đã sai lầm. Và nàng biết, nếu thanh kiếm này được sử dụng đúng cách, nó sẽ là pháp khí đỉnh cao. Một lời giải thích ngạo nghễ thoáng qua trong đầu nàng: “Chỉ có những ai dám mạo hiểm mới có thể đạt được thứ vĩ đại.”
Nàng nhìn thấy một tu sĩ đứng ra thử nghiệm, một người đã lâu nay tôn sùng nàng như một bậc thầy luyện khí. Người này ngập ngừng cầm lấy thanh kiếm, đôi tay run run, nhưng cuối cùng vẫn quyết định vung lên. Chỉ vừa thoáng động, thanh kiếm liền phát nổ. Một luồng linh khí hỗn loạn trong thanh kiếm bùng lên dữ dội, bắn ngược vào cơ thể người tu sĩ. Ngay lập tức, hắn ngã quỵ xuống đất, thân thể run rẩy như bị điện giật, máu tươi từ miệng phun ra, đau đớn đến không thở nổi.
Mộc Mộc đứng đó, chỉ khẽ nhíu mày một chút. Ánh mắt nàng lướt qua tu sĩ đang gục xuống, nhưng không hề có chút xót thương hay hối hận. Lý trí nàng chỉ có một câu duy nhất: “Thất bại là chuyện nhỏ. Kẻ dám mạo hiểm thử mới là đại sư chân chính.” Nàng nhẹ nhàng cười nhếch môi, biểu hiện trên gương mặt không chút cảm xúc, thậm chí còn mang một vẻ tự mãn.
Không có lấy một suy nghĩ về hậu quả mà hành động của mình gây ra, Mộc Mộc chỉ nhìn thanh kiếm, tâm trí đã hoàn toàn chìm đắm trong khát vọng chứng minh bản thân. Cái tôi của nàng đã không còn cho phép bất kỳ ai, hay điều gì, ngăn cản nàng đạt được mục tiêu. Danh vọng, quyền lực, sự thỏa mãn – tất cả phải phục vụ cho mục đích đó.
Dù thanh kiếm vừa ra lò có phản phệ nghiêm trọng, dù người sử dụng đã chịu đựng đau đớn khôn cùng, nhưng trong ảo cảnh này, nàng không hề cảm thấy áy náy hay lo lắng. Chỉ cần nàng đạt được thứ mình muốn, những thứ khác chỉ là những hạt cát vô nghĩa, chẳng đáng để bận tâm. Nàng chỉ nghe tiếng vỗ tay vọng lại, tiếng khen ngợi, tiếng thán phục từ những người xung quanh, tạo nên một bức tường âm vang trong đầu, ngày càng lớn hơn, xóa nhòa tất cả những lo lắng thực tế.
Mộc Mộc, trong khoảnh khắc ấy, đã hoàn toàn bị chính tham vọng của mình bao trùm, biến nàng thành một con người khác – không còn là một người tu luyện với đam mê chân chính, mà là một kẻ đã đánh mất bản ngã trong những cơn sóng của quyền lực và sự vinh quang.
Ảo cảnh tiếp tục cuốn Mộc Mộc đi sâu hơn vào con đường sai trái. Lần này, nàng thấy mình đang chế tạo một chiếc đỉnh luyện đan Huyền cấp – một pháp bảo quý giá và khó luyện. biểu tượng của đẳng cấp và danh vọng mà bao luyện khí sư khao khát cả đời cũng khó với tới. Nàng biết rõ, nếu thành công, tên tuổi nàng sẽ lan xa khắp vùng Đông Vực, thậm chí lọt vào mắt xanh của các tông môn lớn.
Quá trình chế tạo đỉnh kéo dài nhiều ngày. Mộc Mộc đã bỏ vào đó những linh tài tốt nhất — Thiên Tinh thạch, Tử Hỏa đồng, Huyết Văn thiết — cùng những phù văn trấn định do chính tay nàng khắc họa. Từng nét khắc chứa đựng thần niệm và sự kiêu hãnh. Thế nhưng, đến thời khắc then chốt, khi linh hỏa thu lại, kim quang dần lắng xuống, nàng nhận ra một vết nứt nhỏ mảnh như sợi tóc hiện lên nơi đáy đỉnh.
Tim nàng khựng lại một khắc. Vết nứt cực kỳ mờ nhạt, nhưng với kinh nghiệm và linh cảm bén nhạy, nàng hiểu đó không phải khiếm khuyết đơn giản. Nếu để mặc, một khi đỉnh vào tay người luyện đan thật sự, luồng linh lực va chạm từ các loại dược liệu sẽ khuếch đại điểm yếu ấy. Hậu quả… không thể đoán trước.
Nàng đứng đó hồi lâu. Trong ánh sáng lò rèn mờ ảo, những ý nghĩ tranh đấu trong đầu nổi lên như sóng dữ:
“Nếu hủy nó đi, ta mất tất cả.”
“Nếu sửa lại, cần thêm một tháng. Danh tiếng sẽ nguội lạnh.”
“Nếu phong ấn tạm thời… sẽ không ai biết.”
Cuối cùng, tham vọng đã chiến thắng. Mộc Mộc cắn răng, tay kết ấn nhanh như thiểm điện, khởi động một loại bí pháp phong ấn tà dị mà nàng từng tình cờ thấy trong một bản cổ tàn khuyết. Một sợi linh lực đen mờ uốn lượn, như con rắn độc chui vào vết nứt, khéo léo che giấu khuyết điểm bằng một tầng vỏ hoàn mỹ.
Chiếc đỉnh giờ đây trông không khác gì một pháp bảo Huyền cấp hoàn chỉnh. Ánh kim sắc mượt mà, phù văn sắc bén, linh khí ổn định. Không ai có thể phát hiện ra dấu vết bất thường ngoại trừ nàng.
Không để lãng phí thời gian, Mộc Mộc âm thầm bán nó cho một thương hội với giá cao ngất ngưởng. Giao dịch được giữ kín, không ai nghi ngờ. Người mua là một tán tu trẻ tuổi cháu của một vị trưởng lão tại Đan Tháp hí hửng mang đỉnh về làm vật hộ thân trong quá trình luyện đan.
Ba tháng sau.
Tin dữ từ xa bay về như sấm sét giáng giữa trời xanh: một vụ nổ xảy ra tại luyện dược đường, một phòng đan thất bốc cháy dữ dội. Người trực tiếp luyện đan, một thanh niên mới mười bảy tuổi, toàn thân cháy đen, chết không toàn thây. Lò luyện bị phá hủy hoàn toàn. Nguyên nhân? Đỉnh luyện đan phát nổ khi linh lực dược liệu vừa đạt cực điểm.
Lúc nghe tin, Mộc Mộc chỉ hơi ngẩng đầu, ánh mắt thoáng dao động trong chốc lát. Nhưng rồi nàng nhắm mắt lại, tựa người vào ghế, tay vuốt ve chén trà còn nóng. Miệng nàng cong lên thành một nụ cười lạnh, thản nhiên như không:
“Hắn quá kém. Không khống chế nổi linh lực pháp bảo Huyền cấp, thì chết là điều tất nhiên.”
Không có một cái chau mày, không một lời sám hối. Nàng không hề quan tâm đến ánh mắt phẫn nộ của người ngoài, càng không mảy may suy nghĩ về tội lỗi mình gây ra. Trong lòng Mộc Mộc lúc ấy, chỉ còn những toan tính vụ lợi, những kế hoạch mới để thăng danh, củng cố uy tín, dù là bằng máu và mạng sống của kẻ khác.
Người ta nói ánh lửa luyện khí soi thấu lòng người. Nhưng với Mộc Mộc trong ảo cảnh, ánh lửa ấy không phản chiếu được đạo lý, chỉ càng khiến cái tôi ngạo nghễ của nàng rực cháy mạnh hơn, đẩy nàng ngày càng lún sâu vào bóng tối danh vọng, đánh mất bản tâm vốn có của một luyện khí sư chân chính.