Chương 83: Truyền Thừa (hạ)
Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào bản ngã đen tối trước mặt – kẻ mang gương mặt nàng nhưng đôi mắt đen kịt như vực sâu nuốt ánh sáng, làn da trắng bệnh như người chết đã lâu. Trên tay nó, chiếc búa rèn đẫm máu vẫn nhỏ từng giọt tà khí đặc quánh xuống đất.
Nó nhìn nàng, cười méo mó:
“Ngươi yêu luyện khí ư? Không, ngươi yêu ánh mắt người khác nhìn ngươi. Ngươi yêu được gọi là thiên tài. Ngươi sợ bị lãng quên. Ngươi đã phản bội bản đạo, biến luyện khí thành công cụ mua chuộc vinh quang!”
Mộc Mộc không giận. Không sợ. Không né tránh nữa.
Giọng nàng trầm tĩnh, nhưng từng chữ như thiết chảy từ tim:
“Ngươi không phải ta.”
Nàng đặt tay lên tim mình.
“Ta luyện khí… vì ta yêu từng tia lửa bùng lên khi kim loại gặp lửa, vì ta trân trọng từng mảnh nguyên liệu vô tri được ta trao linh hồn mới. Vì ta nhớ ánh mắt của lão khọm lò rèn nhà ta, nhớ sự biết ơn của người thợ già… Ta luyện, không phải vì danh. Không phải vì kẻ tung hô. Mà vì khi rèn xong một vật, lòng ta… an. Đó mới là ta. Đó mới là bản đạo.”
Lời nói vừa dứt, thân ảnh hắc ám trước mặt run lên bần bật như bị sét đánh. Gương mặt méo mó của nó co rút, nứt vỡ từ giữa trán – như lớp vỏ mục đang tróc ra khỏi lõi kim loại thật sự.
Một tiếng nứt rạn vang lên – “rắc!”
Rồi “RẮC RẮC RẮC—ẦM!!!”
Toàn thân bản ngã đen tối nổ tung thành hàng vạn mảnh quang ảnh, như bóng ma tan biến trong bình minh. Những âm thanh tung hô vinh quang giả tạo bị cuốn sạch. Tòa Thiên Khí Các vàng son sụp đổ như lâu đài cát dưới sóng biển.
Áo mũ lộng lẫy hóa tro bụi. Pháp khí tà hỏa nứt vụn. Phù văn tà dị bị thiêu cháy trong biển sáng.
Chỉ còn lại một khoảng không tĩnh lặng… và ánh sáng ấm áp dần lan khắp trận pháp.
Dưới chân nàng, những tảng đá khắc trận văn cổ xưa bừng sáng, ánh lên sắc vàng ửng hồng như mặt trời lúc rạng đông. Luồng linh quang ấy chầm chậm len vào cơ thể nàng, tẩy sạch mọi tạp niệm, như lửa tôi thép, như nước rửa bụi.
Mộc Mộc từ từ mở mắt.
Hơi thở nàng còn dồn dập. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Nhưng trong ánh mắt ấy – không còn mờ mịt. Chỉ có sự thanh tỉnh, sắc sảo. Là ánh mắt của người đã dấn thân vào lửa, tan nát rồi tái sinh như kim loại được luyện lại.
Nàng đã vượt ải.
Xa xa, như từ nơi sâu thẳm trong lòng đất, một tiếng chuông ngân vọng lên – cổ xưa, linh thiêng, như lời chúc phúc cuối cùng của Tề Lưu Hỏa – vị tiền bối để lại truyền thừa.
Phía trước, cánh cổng bằng quang mang mở ra chậm rãi. Ánh sáng dịu dàng như mời gọi, như đang nói: “Ngươi đã xứng đáng.”
Mộc Mộc bước về phía đó. Mỗi bước đều nhẹ như không, nhưng lại nện vang trong hư không như tiếng búa rèn gõ nhịp. Đạo tâm đã định. Không gì có thể dao động.
Từ sâu trong lòng đất, như lời nhắn của Tề Lưu Hỏa vang vọng lại:
“Đạo không ở nơi vinh quang,
Mà ở trái tim không tà, không lệch.”
Dư âm lời nhắn của Tề Lưu Hỏa vẫn ngân vang trong tâm trí Mộc Mộc khi nàng bước qua cánh cổng ánh sáng cuối cùng. Sau lưng, cánh cổng từ từ khép lại, tan biến vào hư vô như giấc mộng vừa qua. Nhưng trước mắt nàng, một không gian mới hiện ra.
Một đại điện khổng lồ, mái vòm cao chót vót, phải đến mấy chục trượng, được đúc kết từ những tảng ngọc thạch thiên nhiên hiếm thấy, óng ánh sắc lam nhạt. Từng đường nét khắc chạm trên trần và vách tường tinh xảo đến mức khiến người ta ngỡ như bước vào một giấc mơ do các vì sao tự tay dệt thành.
Chính giữa đại điện, một chiếc lò luyện khí mang khí tức trầm ổn của thời gian, hoa văn hình vân vũ nhìn như thật. Toàn thân lò được rèn từ một loại tài liệu huyền cấp, Thanh Huyền Tinh Thạch, loại chỉ có thể hình thành nơi long mạch tụ hội và phải trải qua thiên địa lôi hỏa tôi luyện ngàn năm. Trên thân đỉnh hiện ra dòng chữ Thanh Huyền đỉnh trên thân đỉnh thi thoảng phát sáng nhè nhẹ, như đang hô ứng với dòng linh lực trong thiên địa.
Bên trong lò, một ngọn lửa màu ánh kim đang lặng lẽ nhảy múa. Ngọn lửa này không hừng hực đốt cháy mà như đang hít thở, uyển chuyển và mềm mại, dịu dàng như suối chảy, lại thăm thẳm như hải dương. Mộc Mộc cảm nhận được sinh mệnh chi khí trong đó đây không phải một ngọn lửa thông thường, mà là một ngọn linh hỏa “Huyễn Kim Hỏa” sinh ra từ vỏ trứng yêu thú cấp tướng Hỏa Hạt Long Thú, thứ hỏa diễm chỉ có thể được thu lấy bằng phươngpháp đặc biệt, vô cùng hiếm gặp. Nó không chỉ luyện hóa tài liệu mà còn khơi mở linh tính cho pháp bảo, giúp đúc thành linh khí chân chính.
Ngay phía sau lò luyện, một bức tượng đá đứng sừng sững tượng Tề Lưu Hỏa. Pho tượng cao gần ba trượng, khắc họa một lão nhân mặc đạo bào đơn giản, gương mặt hiền hòa, ánh mắt nhắm nghiền như đang nhập định, hai tay nâng một cuộn thư cổ. Lớp đá tượng đã có dấu hiệu bị thời gian mài mòn, nhưng khí tức từ pho tượng vẫn trầm ổn và sâu lắng như núi cổ ngàn năm. thần.
Mộc Mộc tiến lại gần lò luyện. Bàn tay nàng, sau bao nhiêu thử thách, giờ đây không còn run rẩy. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên thân lò, lòng thanh tịnh như mặt hồ không gợn sóng.
Đúng lúc đó, pho tượng phía sau khẽ chấn động.
Một luồng linh quang trắng xanh bùng lên từ đỉnh đầu bức tượng, tỏa lan ra khắp đại điện. Trong làn linh quang ấy, hư ảnh của Tề Lưu Hỏa hiện ra, dung mạo giống hệt tượng, nhưng ánh mắt nay đã mở ra, sáng như sao trời.
“Con đã giữ được đạo tâm, xứng đáng kế thừa ý chí của ta,” giọng Tề Lưu Hỏa vang vọng, tràn đầy sự tán thưởng. “Ta sẽ trao cho con bốn phần truyền thừa của mình.”
Ông nhẹ nâng tay. Ánh sáng trong đại điện như ngưng đọng, từng tia sáng hóa thành những dòng ngân tuyến chảy xiết, gom tụ thành bốn luồng tinh quang tỏa ra khí tức cổ xưa, thâm trầm và sâu thẳm, từ bốn góc đại điện chầm chậm bay về phía nàng.
Một tiếng “ong” khẽ vang lên, trầm đục mà ngân dài, phát ra từ chiếc lò luyện khí giữa đại điện. Chiếc lò vốn nằm im lìm giờ khẽ rung lên, ánh sáng xanh lam bao phủ toàn thân nó tỏa sáng rực rỡ như vừa được đánh thức sau giấc ngủ dài vạn năm. Rồi, không chút báo trước, nó nhẹ nhàng bay lên, lơ lửng trước mặt Mộc Mộc, cách nàng chỉ chừng một sải tay.
Tề Lưu Hỏa nhìn nàng, ánh mắt như chứa đựng cả một trời kỳ vọng. khẽ nói:
“Đây là Thanh Huyền Lô, luyện khí lô ma ta đã đồng hành suốt quãng đời,” lão chậm rãi nói. “Nó được rèn từ Thanh Huyền Tinh Thạch, từng trải từng bao lần dung luyện, trau dồi từ trong biển lửa. Thân lô dung chứa linh vận, có thể tự cảm ứng linh tính của tài liệu, hỗ trợ dung hòa dị kim, linh khoáng, và cả linh hỏa. Từ nay, nó sẽ là bạn đồng hành của con trên con đường luyện khí, giúp con dung hòa vạn vật.”
Lúc ấy, thân lô khẽ rung, như đang hồi đáp lại lời lão, phát ra âm thanh trầm ổn mà ấm áp. Một dòng linh khí nhẹ nhàng tỏa ra, quấn quanh cổ tay Mộc Mộc như một lời chào mừng.
Ngay sau đó, cuộn thư cổ trên tay pho tượng Tề Lưu Hỏa từ từ rung lên, phát sáng, rồi nhẹ nhàng bay lên giữa không trung. Tấm thư trải dài, từng trang lật mở không gió, những dòng chữ khắc bằng bút pháp mạnh mẽ như rồng bay phượng múa ánh lên linh quang nhàn nhạt.
Mộc Mộc vừa nhìn đã thấy tâm thần rung động. Mỗi một dòng chữ như hóa thành một dòng suối tri thức, trút thẳng vào tâm hải nàng, không gượng ép, không cưỡng chế, mà dung hợp tự nhiên như mưa thấm đất.
“Đây là bản Luyện Khí Tâm Đắc mà ta tự mình ghi chép lại trong suốt bao năm luyện khí, từ những lý thuyết cơ bản nhất cho đến các tầng minh ngộ thâm sâu về ‘khí hữu hồn, hồn dưỡng khí’. Trong đó có những sai lầm, có những bước ngoặt, có cả máu và nước mắt… Hãy từ từ nghiền ngẫm, tìm con đường của riêng mình. Đừng trở thành ta – mà hãy vượt qua ta.”
Dòng chữ cuối cùng trên trang sách hiện ra:
“Tâm tinh như thiết, khí thành tự nhiên.”