Chương 73: Địa quật
Nhưng tiếng hét đã bị nuốt vào hỗn loạn, khi cả vùng đất ấy hoàn toàn sụp xuống trong ánh sáng linh lực ngập trời.
Thân thể Dương Long và Mộc Mộc rơi mãi không ngừng, bóng tối nuốt trọn mọi cảm giác phương hướng. Gió rít bên tai, linh lực trong cơ thể hỗn loạn. Cảm giác như rơi vào vực sâu không đáy.
Bất ngờ.
“Tõm!”
Hai người rơi thẳng xuống một mặt hồ tĩnh lặng. Nước lạnh như băng, nhưng không phải nước thường — linh khí âm nhu màu đen nhạt, mỏng manh như khói sương, bốc hơi nhè nhẹ tựa giấc mộng đang tan biến.
Dương Long ôm lấy Mộc Mộc, bơi lên mặt nước, ánh mắt quét nhìn bốn phía: nơi đây là một không gian khép kín, bao quanh bởi vách đá đen ngòm, phía trên là sương mù linh khí dày đặc, không thấy bầu trời, không nghe tiếng gió.
Mộc Mộc run rẩy:
“Dương đại ca… chúng ta đang ở đâu vậy?”
Dương Long trầm mặc, đáp:
Ta cũng không biết nơi này là đâu?
Dương Long nhìn xung quanh, chợt phát hiện thấy đằng xa có một chút ánh sáng. Cả hai liền lấy hơi bơi về phía có ánh sáng.
Cả hai bơi được một hồi trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Tựa hồ nơi này đã bị chôn vùi hàng vạn năm, không một sinh linh, không một thanh âm.
Dần dần, mặt nước trở nên nông hơn. Dương Long và Mộc Mộc bước lên một bãi đất trống ngập trong sương mù mờ mịt. Dưới chân là đất đá sần sùi lẫn với bùn lầy đen sẫm, từng mảng rêu xanh mọc dày, mùi ẩm mốc cổ xưa tràn ngập khứu giác.
Ánh sáng mờ nhạt mà họ nhìn thấy từ xa phát ra từ những khối dạ quang thạch được gắn rải rác trên các vách đá, ánh sáng xanh lục yếu ớt phủ lên cả không gian một màu ảm đạm, khiến mọi vật trở nên mờ ảo như trong mộng cảnh.
Ngay giữa trung tâm bãi đất trống, một cánh cửa đá khổng lồ hiện ra, cao chừng ba trượng, rộng hai trượng, bề mặt khắc đầy những phù văn cổ ngữ đã mờ nhòe theo thời gian. Một vài ký hiệu giống như lò luyện, linh khí tụ, thậm chí còn có hình ảnh của một thanh kiếm chưa hoàn thiện đang lơ lửng giữa hư không.
Cửa đá được bao phủ bởi một lớp rêu phong dày đặc, xen lẫn trong đó là những tàn tích kim loại gỉ sét, có vẻ từng là một phần của một cổ trận đã mục nát. Một vài mảnh ngọc vỡ văng khắp nền đất, từng mang khí tức linh lực mạnh mẽ, nay chỉ còn là vật chết.
Xung quanh cửa đá là một số giá đỡ bị nghiêng đổ, trông như từng đặt pháp bảo hay linh tài quý giá. Giờ đây chỉ còn trơ trọi những mảnh vụn, phát ra từng tia linh quang le lói — tựa như đang chống cự lại sự tàn lụi của thời gian.
Bên dưới giá đỡ là những phiến đá lát nền, có chỗ nứt vỡ, có chỗ lún sâu như bị sức mạnh nào đó từng va chạm kịch liệt. Trên tường đá rải rác những vết cháy xém đen kịt, như tàn tích của một trận đại chiến đã chôn vùi từ thời viễn cổ.
Dương Long và Mộc Mộc nghỉ ngơi một hồi, rồi lập tức hành động. Cả hai cẩn thận quan sát cánh cửa, tìm kiếm dấu hiệu về cơ quan hay linh trận có thể mở ra cổ môn.
“Có vẻ như… không phải cơ quan thông thường.” Dương Long nhíu mày, tay sờ vào từng khe đá, từng phù văn, nhưng cảm giác như mọi thứ đều chết lặng, không có chút linh lực dao động nào.
Mộc Mộc cũng không tìm thấy gì, thở dài một hơi: “Cửa đá này… giống như đã bị phong ấn hoàn toàn. Không có chốt, cũng không có khe để đặt linh thạch… hay nơi có thể cắm chìa khóa…”
Ngay lúc ấy, trong thức hải Dương Long bỗng vang lên giọng nói quen thuộc, mềm mại như tơ lụa, xen lẫn vài phần ngạc nhiên:
“Tiểu tử… đây không phải là phong ấn thông thường.”
“Ồ?” Dương Long lập tức tập trung tinh thần, truyền niệm vào trong. Từ khi bắt đầu hành trình đã không thấy Như Yên lên tiếng, nay tự nhiên xuất hiện, chắc phát hiện được cái gì?
Chỉ thấy thân ảnh hư ảo của Như Yên hiện lên trong thức hải, ánh mắt chăm chú nhìn cánh cửa đá phía xa.
“Trận văn được khắc trên cửa đá là một loại cổ trận luyện khí—cực kỳ hiếm gặp từ thời Thượng Cổ. Nó không dùng khóa, cũng không dùng pháp lực để mở, mà chỉ phản ứng với… một loại huyết mạch đặc biệt.”
“Huyết mạch?” Dương Long cau mày: “Ý ngươi là, phải có dòng máu nào đó phù hợp mới mở được?”
Như Yên khẽ gật đầu, giọng nói trầm xuống:
“Không sai. Đây là ‘Huyết Ấn Cổ Văn Trận’ chỉ khi huyết mạch chạm vào trung tâm phù đồ, trận pháp mới cảm ứng và mở lối. Có thể…
là hậu nhân của vị Đại luyện khí tôn giả kia, hoặc… người có thể chất đặc biệt liên quan đến luyện khí.”
Dương Long trầm ngâm. Hắn không biết thân thể mình có liên quan gì đến cổ luyện khí sư không, nhưng trong cơ thể hắn hiện đang tu luyện Kim Cang Đoán Thể Quyết – một loại công pháp luyện thể mang tính chất cường hóa thể chất đến cực hạn.
Trong lòng dâng lên một ý nghĩ mơ hồ.
Hắn hít sâu một hơi, tiến về phía cửa đá, ngón tay rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay, để một giọt máu tươi rơi thẳng vào trung tâm hoa văn phù trận giữa cửa đá.
Nhưng… cửa đá vẫn không hề lay động.
Giọt máu đỏ tươi thấm vào trung tâm hoa văn phù trận, lan ra như một vệt mực loang, rồi chậm rãi tan biến — như chưa từng tồn tại.
Không một tia sáng, không một rung chuyển.
Dương Long khẽ nhíu mày, lùi lại một bước, ánh mắt trầm xuống.
Mộc Mộc đứng cạnh cũng cảm thấy kỳ quái, nghiêng đầu hỏi nhỏ:
“Dương đại ca… huynh làm gì vậy? Sao lại… nhỏ máu lên cửa đá?”
Dương Long hít sâu, trầm giọng đáp:
“Cánh cửa này được phong ấn bằng một loại cổ trận tên là Huyết Ấn Cổ Văn Trận. Chỉ khi dùng đúng huyết mạch phù hợp, trận văn mới mở ra lối đi.”
Hắn ngừng một chút, giọng trầm ngâm:
“Có thể là huyết mạch của vị Đại luyện khí tôn giả đã xây mộ này… hoặc cũng có thể là người sở hữu thể chất đặc biệt liên quan đến luyện khí.”
Mộc Mộc lặng lẽ nhìn hắn một lúc, đôi mắt trong trẻo khẽ lay động, rồi không nói một lời, bước lên phía trước. Dưới ánh sáng lờ mờ, dáng người nhỏ bé ấy lại mang theo một loại kiên định khiến Dương Long bất giác nhìn theo.
Cô chần chừ trong khoảnh khắc, rồi khẽ cắt đầu ngón tay. Một giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống, rơi đúng vào trung tâm của phù văn giữa cánh cửa đá.
Không gian chìm trong tĩnh mịch.
Bỗng nhiên – ầm!
Một luồng sáng dịu dàng từ cửa đá bùng lên, như ánh rạng đông xé tan màn đêm. Các đường vân cổ xưa trên mặt đá lập tức phát sáng, dòng linh quang tuôn chảy như mạch máu, lan tỏa theo từng hoa văn, xoáy động thành một vòng trận pháp hoàn chỉnh.
Linh khí cổ xưa như thủy triều cuộn đến, bao phủ cả hành lang mộ đạo trong làn khí sương mù mịt.
Dương Long sững người.
“Chuyện gì đang xảy ra…?” hắn lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Mộc Mộc đầy ngỡ ngàng.
Trong không gian tĩnh lặng, bỗng có một nói vang lên từ sâu thẳm trong cửa đá, như thể một lời chào đón từ một thế giới xa xăm.
“Ngọc Cốt Uẩn Linh thể… phù hợp.”
Giọng nói này vang lên từ đâu đó trong không gian, đầy uy nghiêm và bí ẩn. Cả Dương Long và Mộc Mộc đều ngẩn người.
“Ngọc Cốt Uẩn Linh thể…? Dương Long ngỡ ngàng, nhìn Mộc Mộc với vẻ mặt ngỡ ngàng.
Ngay lúc đó, giọng Như Yên vang lên trong đầu Dương Long, ngữ điệu hiếm khi nghiêm túc như vậy:
“Ngọc Cốt Uẩn Linh thể—thể chất hiếm thấy, thuộc loại âm nhu ổn định. Người sở hữu trời sinh hòa hợp với linh khí, đặc biệt là linh khoáng và linh kim. Trong xương có ‘Ngọc Tủy Chi Cốt’ giúp điều tiết nhiệt độ và áp lực khi luyện khí, giảm thiểu sai sót, tăng xác suất thành công. Máu của nàng còn có khả năng ổn định linh văn, thích hợp khắc trận, dung hợp khí linh. Một thể chất… trời sinh dành cho luyện khí đại đạo.”