Chương 72: Biến cố
Ngay khi họ nghĩ rằng sẽ lập trại nghỉ ngơi… thì một tiếng rống long trời lở đất vang lên từ phía cánh rừng bên trái.
Chưa kịp định thần, một tiếng gầm thứ hai, the thé và đầy độc dị, chói tai đến mức khiến màng nhĩ của mọi người như bị một mũi kim sắc nhọn đâm vào, vang lên đáp lại. Cả đất trời rung chuyển dữ dội, linh khí vốn đã bất ổn trong khu vực này càng trở nên cuồng loạn, cây cối xung quanh bị một lực vô hình quật gãy răng rắc, mặt đất dưới chân họ xuất hiện những vết nứt toác đáng sợ.
Tiếng gầm rền vang khiến cả nhóm Dương Long biến sắc.
“Không hay rồi!” – Lưu Cường quát lớn, giọng lộ rõ hoảng sợ. “Yêu thú cấp Hoàng… hơn nữa là hậu kỳ!”
Ầm!!!
Từ tầng rừng phía trái, một tiếng rống long trời tiếp tục vang vọng, khiến không trung chấn động, cây cối đổ rạp từng mảng như bị gió lốc quét qua. Mặt đất dưới chân mọi người rung lắc dữ dội, những khe nứt ngoằn ngoèo lan ra như mạng nhện.
Một thân hình khổng lồ phá vỡ màn cây rừng, uy mãnh xuất hiện — Thiết Giác Địa Ngưu!
Toàn thân nó như một khối đồng kim loại, lớp giáp thiên sinh màu đồng xám phủ khắp người, phản chiếu ánh sáng rực chói. Trên trán mọc ra một chiếc sừng xoắn ốc to như cột đá, bốc lên thổ khí nặng nề, tựa như núi ép, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển dữ dội.
Mỗi bước chân Thiết Giác Địa Ngưu dẫm xuống khiến mặt đất rung chuyển như sắp sụp đổ, từng luồng linh lực hệ thổ tràn ra, ép không khí quanh nó thành một khối nặng nề ngột ngạt.
“Yêu thú Hoàng cấp hậu kỳ… hệ thổ!” – Lưu Cường cắn răng, rút binh khí, ánh mắt căng thẳng.
Nhưng chưa kịp định thần, từ vách đá đối diện, một làn sương tím cuộn lên. Từng tia lôi điện đen tím chạy loang loáng như rắn bò trong mây, báo hiệu một thứ gì đó còn đáng sợ hơn đang đến.
Tử Mãng Vân Xà xuất hiện.
Thân rắn uốn lượn dài gần trăm trượng, như một dải lụa đen sẫm vắt ngang bầu trời. Toàn thân phủ kín những chiếc vảy óng ánh sắc tím sẫm, giữa mỗi vảy là hoa văn cổ xưa uốn lượn như trận pháp. Đôi mắt rắn màu tím tà mị, lóe lên hàn quang độc lệ.
Khí độc màu lam lượn lờ tỏa ra từ đầu nó, khiến cây cối bên dưới vàng úa chỉ trong nháy mắt. Trên sống lưng, từng đợt lôi điện tím đen nhấp nháy, nổ lốp bốp như pháo. Đây là yêu thú song hệ độc – lôi, loại cực kỳ hiếm và nguy hiểm, một tồn tại hết sức đáng sợ.
Áp lực từ hai con yêu thú cuồn cuộn bao trùm không gian, khiến cả nhóm người Dương Long như bị đè ép trong vô hình, hơi thở trở nên khó khăn.
Ngay giữa vùng giao tranh, lơ lửng trên không trung là một quả linh quả đỏ rực như máu Dương Long nhận ra đây là Huyết Mạch Địa Tâm Quả, linh quả Huyền cấp.
Linh quang mờ ảo bao phủ quanh nó, từng sợi sương huyết mờ nhạt như dòng máu lưu chuyển. Trái quả to bằng nắm tay, vỏ ngoài bóng loáng đỏ ngọc, trên bề mặt hiện rõ những đường vân như mạch máu, đang âm ỉ phát sáng.
“Huyết Mạch Địa Tâm Quả linh quả Huyền cấp, ngàn năm kết ra một lần.
Khi chín sẽ tự phát ra nhiệt khí, khiến linh lực quanh nó sôi trào. Công dụng: Kích phát huyết mạch yêu thú, tinh lọc tạp chất, cải tạo căn cơ.
Có thể khiến yêu thú đột phá bình cảnh, hoặc tiến hóa huyết mạch.
Vì thế, cực kỳ quý hiếm.”
Cả Thiết Giác Địa Ngưu lẫn Tử Mãng Vân Xà đều gào lên, đồng loạt lao về phía linh quả!
ẦM!!!
Sừng nhọn như thiên thạch của Thiết Giác Địa Ngưu đâm thẳng tới, mang theo một luồng linh áp thổ hệ cực nặng, khiến không gian phía trước nó vặn vẹo như bị nghiền nát. Mỗi bước nó lao đi đều khiến mặt đất nổ tung từng mảng, bụi đất bắn tung lên như sóng cát, bụi mù cuộn trào thành sóng khí khủng khiếp.
ẦM!!
Cú đâm như thiên binh giáng thế xé toạc không gian, nhưng đúng lúc ấy, Tử Mãng Vân Xà cuộn thân lại, uốn mình né sang trái với tốc độ quỷ mị, đuôi rắn quật ngang, kéo theo từng tia lôi điện tím đen vắt chéo không trung như long xà.
Xoẹt xoẹt xoẹt!!!
Tiếng lôi điện rít lên, từng tia sét cuộn thành cột đánh thẳng vào thân thể Thiết Giác Địa Ngưu. Tuy lớp giáp thổ hệ cực cứng giúp ngăn phần lớn sát thương, nhưng lôi độc song hệ của Tử Mãng lại có tính ăn mòn và phá hủy từ bên trong, khiến lớp giáp dày bị cháy khét từng mảng.
“GRAAAOOO!!!”
Thiết Giác Địa Ngưu gầm rú, linh lực toàn thân phóng ra, kết tụ thành một tầng thổ giáp mới phủ ngoài lớp cũ, đồng thời thúc mạnh hai chân sau xuống đất. Hàng chục mũi nhọn đá nhô lên từ lòng đất, hàng chục mũi nhọn đá nhô lên như cọc thiên nhiên, đâm thẳng vào thân rắn đang lượn vòng trên không.
Ầm ầm ầm!!
Tử Mãng vặn thân thể, bay vút lên không, nhưng phần bụng dài lại bị một mũi đá nhọn đâm sượt, tạo thành một vết rách rỉ độc tím. Nó rít lên, lưỡi rắn đỏ rực phun ra, ngay sau đó, một luồng khí độc ngưng tụ thành hình đầu rắn, mở miệng cắn xuống Thiết Giác Địa Ngưu.
Khí độc hóa hình, kèm theo lôi điện như tơ lụa đen tím, tạo thành độc vân lôi long, mang theo ý chí giết chóc.
ẦM!!!
Lớp thổ giáp bên ngoài Thiết Giác Địa Ngưu bị đánh tan tành, thân thể khổng lồ bị hất văng hàng chục trượng, cày rãnh sâu trên mặt đất. Máu màu nâu xám bắn ra, nặng nề như thủy ngân, ăn mòn cả đất đá dưới chân.
Nhưng nó không yếu thế, lập tức gầm lên, linh lực hội tụ nơi sừng xoắn ốc. Trong tích tắc, đất trời phía sau nó tụ lại thành một ảo ảnh núi đá, rồi nén lại thành một đạo “Thổ Sơn Chi Lực” từ trên cao nện thẳng xuống thân Tử Mãng!
ẦM ẦM ẦM!!
Cú va chạm như núi sụp, như trời đổ. Cả không gian vang lên tiếng nổ lôi long gầm rền rĩ, từng mảng rừng bị nghiền nát dưới sức ép.
Thân thể Tử Mãng vặn vẹo dữ dội, phần sống lưng bị đánh lõm xuống, lớp vảy tím đen rạn nứt, lôi điện tỏa loạn. Tuy nhiên, ánh mắt nó không yếu đi — mà càng thêm dữ tợn điên cuồng.
“Xà vũ độc vân!”
Tử Mãng Vân Xà gầm lên, thân thể giãn dài, toàn thân phát ra sương độc tím ngắt, cuộn xoáy như vòi rồng. Từng giọt sương độc ngưng tụ thành hàng ngàn mũi tên độc lấp lánh lôi điện, xuyên thẳng về phía Thiết Giác Địa Ngưu như mưa sao băng.
Thiết Giác Địa Ngưu gầm vang, vận linh lực vào toàn thân, xoay người dùng sừng càn quét, nhưng sương độc vẫn len lỏi vào các khớp giáp, khiến thân thể nó co giật dữ dội.
Hai yêu thú gào thét, lại một lần nữa lao vào va chạm trực diện.
ẦM!! ẦM!! ẦM!!!
Âm thanh như trời sập đất nứt vang lên không dứt, đất đá bay tán loạn, cây rừng hóa tro bụi. Khí độc, lôi điện và thổ khí hòa thành một cơn bão linh lực không thể áp chế, cuốn bay cả tiểu đội Dương Long, nhấn chìm khu rừng vào hỗn loạn.
Dư ba bùng phát!
Sóng khí linh lực tản ra thành từng tầng sóng đẩy lùi cả khu rừng. Cây cối nổ tung như giấy vụn, đá tảng vỡ nát, từng khối đất đá bị nhấc bổng lên không trung rồi nghiền nát.
“Cẩn thận! Tản ra!” – Triệu Phong hét lớn.
Cả nhóm Dương Long lập tức vận linh lực hộ thể, nhưng sóng chấn động quá mức mãnh liệt. Lưu Cường kéo theo một người lao về bên phải, tránh đợt sóng va đập đầu tiên.
Mộc Mộc bị hất văng về sau, va vào một thân cây, miệng bật máu. Dương Long lao đến kéo nàng dậy, linh khí trong cơ thể hắn bị chấn động, hỗn loạn như bị xé rách.
ẦM ẦM ẦM!!!
Một cú quét đuôi của Tử Mãng Vân Xà cuốn theo lôi điện đánh sập cả sườn núi. Thiết Giác Địa Ngưu đạp mạnh xuống đất, tạo thành khe nứt kéo dài, hàng trăm trượng xung quanh sụp xuống.
“Dưới chân! Tránh ra!” – Lưu Cường hét lên, nhưng không kịp.
Cả mặt đất dưới chân nhóm Dương Long rung chuyển, từng khối đất đá sụp đổ như động đất. Ngay sau đó, một lốc xoáy linh lực hình thành từ dư ba trận chiến – hút mọi thứ vào trong.
Dương Long ôm chặt Mộc Mộc, cả hai bị nuốt vào trung tâm ánh sáng tím. Cơ thể nhẹ bẫng như đang rơi vào vực thẳm.
Phía xa, Triệu Phong cố gắng hét lên:
“Dương Long!! Mộc Mộc!!”