Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trong-rau-kho-lau-di-vuc-khai-hoang

Trồng Rau Khô Lâu Dị Vực Khai Hoang

Tháng 1 31, 2026
Chương 1540: Thả nó vào đây chém nó đầu Chương 1539: Toàn bộ linh hồn đều tại phát lạnh
kinh-di-linh-vuc-tu-benh-vien-tam-than-den-quy-the-gioi.jpg

Kinh Dị Lĩnh Vực : Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đến Quỷ Thế Giới

Tháng 1 5, 2026
Chương 608: 【 Vực · Nhị Trọng Môn 】 khác biệt nhà trọ Chương 607: 【 Vực · Nhị trọng môn 】 mạch kín đoạn tuyệt
la-thi-tien-toc.jpg

La Thị Tiên Tộc

Tháng 1 16, 2026
Chương 275: La Thủy Nguyên phát uy Chương 274: Truy Sát Bầy Thú
dau-la-long-vuong-treo-nguoc-nguoi-con-duong.jpg

Đấu La Long Vương: Treo Ngược Người Con Đường

Tháng 2 2, 2026
Chương 455: Quyền về lãnh hải chuôi Chương 454: Huyết Thần
nguoi-tai-naruto-bat-dau-roi-xuong-asura-chakra

Người Tại Naruto, Bắt Đầu Rơi Xuống Asura Chakra

Tháng 1 8, 2026
Chương 155: Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn - FULL Chương 154: Ta đến giúp ngươi, to lớn Tenseigan tới tay
su-ton-ta-that-khong-co-nghi-toi-khi-nghich-do

Sư Tôn, Ta Thật Không Có Nghĩ Tới Khi Nghịch Đồ

Tháng 1 1, 2026
Phiên ngoại ta không cần biến thành thức nhắm gà (u thiền thiên) Chương 584: Ngươi bằng lòng nghe ta cố sự sao? (Hoàn tất cảm nghĩ)
55c0f7c9c77949130e1b3b3853b74eac

Bắt Đầu Đại Đế Tu Vi, Chế Tạo Mạnh Nhất Tông Môn

Tháng 1 15, 2025
Chương 128. Hủy diệt vô thượng Chương 127. Giáng lâm vĩnh hằng, Lâm Bất Phàm ra tháp
trieu-hoan-thuat-su-nay-lien-khong-hop-thoi-thuong.jpg

Triệu Hoán Thuật Sư Này Liền Không Hợp Thói Thường

Tháng 2 1, 2025
Chương 218. Thành thần Chương 217. Thần sứ
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 71: Thủy Lưu Kiếm - Triệu Hàn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 71: Thủy Lưu Kiếm – Triệu Hàn

U Ảnh trợn mắt, kinh hoàng ngẩng lên:

“Đây là ngự kiếm quyết”

Một bóng người mặc trường bào trắng, chậm rãi hạ xuống. Mái tóc đen dài tung bay, ánh mắt lạnh lẽo như kiếm lạnh. khí tức tản ra khiến cả khe núi như bị đóng băng.

“Ngươi… là Triệu Hàn… Thủy Lưu Kiếm…?”

U Ảnh thốt lên, trong giọng đã không còn hung ác mà chỉ còn hoảng loạn.

“Đệ tam nội môn Kiếm Vân Tông… Thủy Lưu Kiếm… Triệu Hàn.”

Triệu Hàn không đáp, ánh mắt hắn chỉ rơi lên người Trường Phong.

“Ngươi không nên dùng Huyết Phong Kiếm sớm như vậy.”

Trường Phong khó nhọc cười gượng, gục một gối xuống đất, máu chảy từ mũi miệng, giọng yếu ớt:

“Nếu không dùng… thì mọi người đều chết.”

Triệu Hàn thở dài. Một tiếng thở dài lạnh như gió đông, khiến U Ảnh rùng mình.

“Vậy thì để ta… thay ngươi, kết thúc mọi chuyện.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt trở nên lạnh băng. Kiếm trong tay khẽ xoay, một vòng kiếm ý như trăng lạnh bao phủ khắp khe núi.

Hắn khẽ vung tay một đường kiếm uốn lượn như sóng, mềm mại nhưng lại lạnh đến thấu xương.

“Thủy Lưu Nhất Kiếm.”

Một luồng thủy kiếm dài đến mấy trượng lặng lẽ lướt ra.

Không có tiếng nổ, không có ánh sáng chói lòa. Chỉ có tĩnh mịch và lạnh lẽo.

U Ảnh gào thét tung ra tầng tầng quỷ ảnh, nhưng tất cả đều bị chém tan trong yên lặng.

Ngay sau đó — một đường kiếm cắt ngang người hắn. cũng như những tên áo đen còn lại.

Toàn thân U Ảnh khựng lại. Quỷ vụ tan biến. Mặt nạ vỡ vụn. Một vệt kiếm rạch thẳng qua ngực, máu không kịp phun ra.

Hắn ngẩng đầu nhìn Triệu Hàn, ánh mắt đầy tuyệt vọng

“Động đến đệ tử Kiếm Vân Tông. Chết” Triệu Hàn giọng nhẹ như gió.

Một khắc sau, thân thể U Ảnh rạn nứt, nổ tung thành hàn sương, tan biến trong tiếng gió lạnh không hồi âm. Khe núi tĩnh lặng trở lại.

Triệu Hàn thu kiếm, xoay người nhìn về phía Trường Phong. Hắn bước chậm đến, đưa tay lấy trong trữ vật một viên đan dược để vào miệng Trường Phong:

“Ngươi giữ được mạng là đủ rồi. Từ nay… đừng lạm dùng cấm chiêu.”

Trường Phong cười khổ:

“Nếu không liều, sợ là đã không còn được nghe huynh trách móc…”

Phía sau, hai nữ tử hốt hoảng chạy đến.

“… Sư… huynh…”

Triệu Hàn khẽ gật đầu với hai nữ đệ tử đang lo lắng, ánh mắt sau đó chuyển sang nhóm người Lưu Cường. Sát khí băng lãnh trên người hắn thu liễm vài phần, chỉ còn lại vẻ trầm tĩnh như hồ nước đóng băng.

“Các vị… không phải người của các môn phái lớn?” giọng hắn vẫn lạnh lùng, nhưng đã không còn vẻ băng giá như trước.

Lưu Cường tiến lên một bước, chắp tay thi lễ: “Tại hạ Lưu Cường, một tán tu vô danh tiểu tốt. Hôm nay thấy chuyện bất bình, không thể làm ngơ.”

Dương Long, Hồng Liên, Vương Béo, Mộc Mộc và Triệu Phong cũng đồng loạt chắp tay hành lễ.

Triệu Hàn khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người trong nhóm Lưu Cường. Hắn dừng lại một chút khi nhìn thấy song đao trên lưng Triệu Phong, rồi lại chuyển sang chiếc trọng kiếm sứt mẻ của Lưu Cường.

“Các vị… có ân với Kiếm Vân Tông ta. Triệu Hàn xin ghi nhớ.”

Lúc này, một trong hai nữ đệ tử bước ra phía trước, chắp tay hành lễ, thanh âm trong trẻo nhưng mang theo sự dè dặt:

“Tiểu nữ Nguyệt Vân, ngoại môn đệ tử Kiếm Vân Tông. Vị này là muội muội ta, Nguyệt Linh. Đa tạ các vị tương trợ.”

Nguyệt Linh cũng cúi đầu hành lễ, gương mặt trắng bệch vì trải qua trận chiến.

Triệu Hàn lúc này quay người, nhìn về phía thi thể đóng băng của U Ảnh và đám hắc y nhân đã tan thành sương. Một luồng kiếm khí lạnh lẽo từ tay hắn phóng ra, quét qua những tàn tích còn lại, hoàn toàn xóa sạch dấu vết của bọn Vô Diện Môn.

“Nơi này không an toàn. Các ngươi nên nhanh chóng rời đi.” Triệu Hàn nói, giọng vẫn không chút cảm xúc.

Trường Phong lúc này đã hơi tỉnh táo nhờ viên đan dược, được hai vị sư muội dìu dậy. Hắn nhìn về phía nhóm Lưu Cường, chân thành ôm quyền:

“Đa tạ chư vị tương trợ. Nếu không có các ngươi, chỉ sợ hôm nay huynh muội ta khó giữ được tính mạng.”

Lưu Cường xua tay, lắc đầu:

“Không dám nhận lời cảm tạ. Thấy chuyện bất bình, ra tay tương trợ là bổn phận của người tu hành. Có điều…” – Hắn nhìn về phía Triệu Hàn, ánh mắt có chút nghi hoặc – “…đám hắc y nhân kia, thực lực không kém, lại dám trực tiếp tập kích đệ tử Kiếm Vân Tông, không biết thân phận ra sao?”

Nghe Lưu Cường hỏi, vẻ lạnh lùng trên mặt Triệu Hàn càng thêm vài phần băng giá.

“Nghe vậy, ánh mắt Triệu Hàn tối lại, khí tức quanh người lại lạnh đi vài phần.”

“Chúng thuộc về Vô Diện Môn – một tổ chức tà tu chuyên hoạt động trong bóng tối. Từ giết người cướp của, đoạt bảo, đến ám sát tu sĩ… không việc ác nào không dám làm. Chúng giỏi ẩn nấp, hành tung khó dò, lại có hậu thuẫn thần bí, không thể khinh thường.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sắc bén nhìn sâu vào trong khe núi tối tăm.

“Chuyện này… Kiếm Vân Tông sẽ không bỏ qua.”

Nói xong, Triệu Hàn vung tay, một thanh phi kiếm sáng loáng xuất hiện dưới chân hắn. Hắn khẽ nhảy lên, thân hình hóa thành một đạo kiếm quang lạnh lẽo, nhanh chóng biến mất ở cuối khe núi.

Trường Phong lấy ra một đạo truyền âm phù, đưa cho Lưu Cường:

“Các vị đã giúp chúng ta một ân lớn, nếu sau này có việc cần đến Trường Phong này, cứ việc tìm đến.”

Nguyệt Vân và Nguyệt Linh cũng cùng chắp tay, thi lễ lần nữa, rồi dìu Trường Phong phi thân rời khỏi khe núi.

Chỉ trong chớp mắt, nơi đây lại trở về vẻ tĩnh lặng ban đầu. Chỉ còn lại mùi máu tanh lẫn trong gió và dấu vết hỗn loạn chưa tan.

Hồng Liên khẽ thở dài:

“Chỉ vì một gốc linh dược mà lại dẫn đến trận sát phạt khốc liệt thế này… còn gặp cả đệ tử của đại môn phái.

Dương Long nhíu mày: “Thủy Lưu Kiếm Triệu Hàn… quả nhiên danh bất hư truyền. Một kiếm kia… e rằng chúng ta không ai có thể đỡ nổi.”

Vương Béo gật đầu đồng ý: “Khí tức lạnh lẽo kia… đến giờ ta vẫn còn thấy rùng mình. Kiếm Vân Tông quả là một trong những đại tông môn, thực lực sâu không lường được.”

Triệu Phong ho khan vài tiếng, sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt: “Xem ra, thế giới bên ngoài rộng lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Những kẻ mạnh chân chính… còn đáng sợ hơn cả yêu thú.”

Dương Long im lặng một lúc, ánh mắt nhìn về hướng Triệu Hàn vừa rời đi. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình, như thể vừa thoáng nhìn thấy một góc của thế giới cường giả mà trước đây hắn chưa từng nghĩ tới.

“Chúng ta cũng nên rời khỏi đây thôi.” Lưu Cường nói, giọng trầm xuống. “Nơi này đã không còn an toàn. Hơn nữa… Vô Diện Môn chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này.”

Cả nhóm gật đầu, nhanh chóng thu dọn những thứ cần thiết rồi rời khỏi khe núi, mang theo những suy nghĩ nặng trĩu về những gì vừa chứng kiến. Cuộc chạm trán bất ngờ này không chỉ cho họ thấy sự tàn độc của tà tu, mà còn hé lộ một phần sức mạnh đáng kinh ngạc của các đại môn phái trong thiên hạ.

Sau biến cố tại khe núi, nhóm Dương Long tiếp tục hành trình tiến đến Cửu U cốc.

Ngày thứ nhất:

Cả nhóm rời khỏi khe núi, men theo những con đường mòn xuyên rừng. Khí hậu ấm áp, bầu trời trong xanh, linh khí ổn định. Dù còn mệt mỏi sau biến cố trước đó, nhưng không khí vẫn giữ được sự cảnh giác nhẹ nhàng. Dương Long tranh thủ hái vài loại linh thảo ven đường, còn những người khác thầm để tâm quan sát địa hình.

Ngày thứ hai:

Địa hình bắt đầu thay đổi, đường đi trở nên gập ghềnh hơn. Cả nhóm vượt qua một rặng núi nhỏ, xuyên qua khu rừng rậm rạp và ẩm ướt. Thi thoảng có yêu thú cấp thấp xuất hiện, nhưng đều bị xua đuổi nhanh chóng. Không khí dần trở nên nặng nề, linh khí có chút loạn động.

Ngày thứ ba:

Trời đổ mưa. Nhóm phải di chuyển trong bùn lầy, tốc độ chậm lại. Mây đen vần vũ suốt cả ngày, tầm nhìn giảm mạnh. Bọn họ tìm được một hang đá trú đêm, thay phiên nhau canh gác. Không ai nói gì nhiều, ai nấy đều cảm nhận rõ sự khác thường của khu vực này.

Ngày thứ tư:

Rừng cây dần thưa thớt, thay vào đó là những vùng đất đá nứt nẻ, linh khí thưa loãng và biến dị. Một vài loài yêu thú kỳ dị bắt đầu xuất hiện quanh phạm vi hoạt động. Cảm giác bị theo dõi bắt đầu rõ rệt. Cả nhóm siết chặt đội hình, không ai dám hành động tùy tiện.

Ngày thứ năm:

Cuối cùng, sau năm ngày di chuyển đội của Dương Long đặt chân đến khu vực ngoại vi của Cửu U Cốc.

“Chúng ta đã tiếp cận khu vực ngoại vi của Cửu U Cốc,” Lưu Cường dừng bước, ánh mắt quét về phía trước.

Phía xa, giữa những gò đá cao lớn và lởm chởm, từng mảng sương tím nhạt như khói lam quỷ dị đang lượn lờ. Cây cối ở khu vực này mang một vẻ u ám, thân cây vặn vẹo kỳ lạ như bị một nguồn năng lượng tà ác nào đó ăn mòn từ bên trong. Không khí trở nên đặc quánh và nặng nề, mỗi hơi thở của từng người đều phải vận dụng một chút linh lực để điều hòa, chống lại cảm giác khó chịu xâm lấn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

sieu-vo-thoi-dai-ta-co-mot-cai-tieu-the-gioi
Siêu Võ Thời Đại: Ta Có Một Cái Tiểu Thế Giới
Tháng mười một 24, 2025
mo-mu-hop-thanh-tuu-manh-nhat-lanh-chua.jpg
Mở Mù Hộp Thành Tựu Mạnh Nhất Lãnh Chúa
Tháng 2 2, 2026
ceff74cd732140aac8be1b4e26920673
Bắt Đầu Bộ Khoái, Ta Có Thể Sửa Đổi Dòng
Tháng 4 9, 2025
f30bec782703b3eddb183780deff1c6f
Hồng Hoang Bắt Đầu Tiêu Trừ Thiên Địa Lượng Kiếp
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP