Chương 68: Thoát hiểm
Ánh sáng tím và xanh lam giao hòa, tạo nên một vầng hào quang kỳ dị bao trùm lấy đầu U Lang Thủy Mãng. Sức mạnh hủy diệt của lôi điện không chỉ tấn công vật lý mà còn trực tiếp tác động đến linh hồn của con yêu thú.
Một tiếng “rắc” khe khẽ vang lên, lẫn trong tiếng gầm rú đau đớn tột cùng của U Lang Thủy Mãng. Chiếc sừng đen tuyền trên trán nó, biểu tượng cho sức mạnh hàn băng, đã bị một lực lượng vô hình nào đó xuyên thấu và rạn nứt.
Ngay khoảnh khắc chiếc sừng bị tổn thương, luồng hàn khí u lam đang chuẩn bị phun ra từ miệng U Lang Thủy Mãng đột ngột khựng lại, rồi tan biến thành những làn khói lạnh lẽo. Đôi mắt xanh u tối của nó trợn tròn, ánh lên vẻ kinh hoàng và đau đớn tột độ.
Dương Long—sau một kích toàn lực, thân thể rơi xuống như sao băng gãy cánh.
Bịch!
Hắn đập mạnh xuống mặt đất, máu trào ra từ miệng, cánh tay trở lên tê dại, không còn cảm giác. Dương Long thở dốc, ánh sáng tím quanh người hắn cũng dần mờ đi. Việc sử dụng Lôi Điện Tam Biến – một kỹ thuật vượt quá khả năng hiện tại của hắn – đã tiêu hao một lượng lớn linh lực và gây ra những áp lực không nhỏ lên cơ thể. Tuy nhiên, hắn biết rằng mình đã thành công.
“Mau lên! Đây là cơ hội!” Dương Long hét lớn, giọng khàn đặc nhưng vẫn đầy sự thúc giục. “Chúng ta phải rút lui ngay trước khi nó kịp phản công!”
Lưu Cường, Hồng Liên, Triệu Phong, Vương Béo và Mộc Mộc chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra đều không khỏi kinh ngạc. Họ không thể tin được rằng Dương Long, với tu vi Nhân cảnh thất trọng, lại có thể gây ra tổn thương nghiêm trọng đến một yêu thú Hoàng cấp sơ kỳ.
Không để sự kinh ngạc kéo dài, cả đội nhanh chóng tập hợp lại, dìu Triệu Phong đang bị thương nặng và Hồng Liên đang suy yếu, nhanh chóng rút lui về phía tây theo kế hoạch ban đầu, để lại phía sau con U Lang Thủy Mãng đang quằn quại trong cơn đau đớn.
Trong khi cả đội nhanh chóng rút lui về phía tây, U Lang Thủy Mãng vẫn quằn quại dữ dội trên vũng bùn lầy. Vết nứt trên chiếc sừng đen lan rộng, máu đen không ngừng rỉ ra, hòa lẫn với lớp chất nhầy nhớp nháp trên vảy.
Luồng lôi điện màu tím cuồng bạo mà Dương Long tung ra không chỉ phá hủy chiếc sừng mà còn để lại dư chấn tê liệt lan tỏa khắp hệ thần kinh của con mãng xà. Những cơ bắp khổng lồ của nó co giật không ngừng, những cử động trở nên chậm chạp và mất kiểm soát. Đôi mắt xanh u tối vẫn mở trừng trừng, nhưng ánh sáng hung dữ đã nhường chỗ cho sự đau đớn và choáng váng.
Hơi thở của U Lang Thủy Mãng trở nên nặng nhọc và đứt quãng, những tiếng rít gào dần yếu ớt. Lớp hàn khí lạnh lẽo đặc trưng quanh cơ thể nó cũng tan biến gần hết, để lộ lớp vảy xám bạc lạnh lẽo. Nó cố gắng ngóc đầu dậy, muốn đuổi theo những kẻ đã dám gây tổn thương cho nó, nhưng sự tê liệt lan tỏa khiến toàn thân nó như bị xiềng xích vô hình, không thể cử động mạnh mẽ.
Về phía đội của Dương Long, họ di chuyển hết tốc lực trong sự im lặng khẩn trương. Lưu Cường và Vương Béo thay nhau dìu Triệu Phong đang bị thương nặng, sắc mặt hắn vẫn còn tái nhợt vì mất máu và nhiễm hàn khí. Hồng Liên dù linh lực cạn kiệt nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, thỉnh thoảng ho khan ra những ngụm máu tím bầm. Mộc Mộc vừa dẫn đường vừa lo lắng nhìn về phía sau, sợ rằng U Lang Thủy Mãng sẽ đuổi theo.
Dương Long đi ở vị trí cuối cùng, ánh mắt không rời khỏi khu vực chiến đấu vừa rồi. Hắn cảm nhận được sự suy yếu nhanh chóng của khí tức U Lang Thủy Mãng, nhưng vẫn không dám lơ là cảnh giác. Việc sử dụng Lôi Điện Tam Biến đã vượt quá giới hạn của hắn, cơ thể hắn cũng đang phải chịu đựng những cơn đau nhức âm ỉ và sự suy yếu linh lực nghiêm trọng.
Họ men theo những lối đi nhỏ giữa các vũng bùn lầy, cố gắng tận dụng địa hình phức tạp để cắt đuôi nếu U Lang Thủy Mãng hồi phục và truy đuổi. Mùi tanh nồng của máu và bùn đất vẫn còn vương vấn trong không khí, nhắc nhở họ về trận chiến sinh tử vừa trải qua.
Sau một khoảng thời gian dài di chuyển không ngừng nghỉ, cuối cùng cả đội cũng đến được khu vực rìa đầm lầy, nơi địa hình bắt đầu trở nên khô ráo và cây cối thưa thớt hơn. từng người ngã quỵ xuống mặt đất, thở dốc, gương mặt phủ đầy vẻ mỏi mệt xen lẫn niềm nhẹ nhõm như vừa sống sót từ trong cõi chết.
“Chúng ta… thoát rồi…” Mộc Mộc thì thào, giọng run run, mắt hoe đỏ.
Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa thì thực tại phũ phàng đã kéo họ trở lại. Người bị thương, người trúng độc, người kiệt quệ linh lực – việc cấp bách lúc này là ổn định đội hình và trị thương.
Mộc Mộc nhanh chóng lấy ra các loại đan dược trị thương và giải độc mà nàng đã chuẩn bị đưa cho mọi người. Ánh mắt nàng lo lắng lướt qua vết thương sâu hoắm trên vai Triệu Phong, nơi vẫn còn rỉ máu dù đã được băng bó tạm thời. Da quanh vết thương đã tím tái, hiển nhiên là bị hàn độc của U Lang Thủy Mãng xâm nhập.
“Phong ca, huynh cố gắng chịu đựng một chút” Mộc Mộc dịu giọng nói, cẩn thận đắp lên vết thương một lớp cao dược đặc biệt. Hương thơm the mát tỏa ra từ dược liệu giúp xoa dịu phần nào cơn đau buốt.
Dương Long lúc này cũng đã khoanh chân ngồi xuống, lấy ra Hồi Khí Đan và Giải Độc Đan, nuốt vào rồi lập tức nhập định điều tức. Sắc mặt hắn tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Hồng Liên ngồi tựa lưng vào một gốc cây, sắc mặt vẫn còn trắng bệch. Mộc Mộc đưa cho nàng một viên Hồi Khí Đan, giúp khôi phục từ từ lượng linh lực đã tiêu hao. Đôi môi tím tái của Hồng Liên khẽ mấp máy, thốt ra một lời cảm ơn yếu ớt.
Lưu Cường chỉ bị thương ngoài da nhưng tinh thần mệt mỏi vô cùng. Hắn ngồi lặng lẽ bên cạnh chiếc hộp ngọc đựng Âm Tủy Hoa, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Dương Long.
Vương Béo, thân thể vốn cường tráng, chỉ bị vài vết bầm do va chạm lúc hỗn chiến. Hắn hồi phục nhanh chóng, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy lo lắng khi thấy Dương Long đang nhắm mắt điều tức, sắc mặt tái xanh như người trúng trọng độc.
“Dương huynh đệ, đệ không sao chứ?” Vương Béo hỏi, giọng đầy lo lắng.
Dương Long không lập tức trả lời. Hắn vẫn nhắm mắt, hít thở chậm rãi, gương mặt tái xanh xen lẫn từng tia mồ hôi lạnh lăn dài theo thái dương. Linh lực trong đan điền rối loạn, dòng chân khí vận chuyển khó khăn, mạch huyết tắc nghẽn ở nhiều chỗ vết cắn của U Lang Thủy Mãng không chỉ là tổn thương ngoài da, mà còn kèm theo độc tố lạnh lẽo ăn sâu vào huyết mạch.
Một lúc sau, hắn mới khẽ mở mắt, đôi con ngươi đen láy ẩn hiện một tia kiên định.
“Ta… ổn.” Giọng hắn tuy khàn đặc, nhưng từng từ vẫn chắc nịch. “Chỉ cần một canh giờ điều tức, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.”
Vương Béo thở phào, nhưng không rời mắt khỏi hắn: “Huynh đệ… lần này thật sự liều mạng. Nếu không nhờ huynh đệ cầm chân con mãng xà, chúng ta e là đã chết quá nửa.”
Sau một thoáng im lặng, hắn ngập ngừng hỏi:
“Lúc nãy… sức mạnh đó là…?”
Câu hỏi của Vương Béo khiến mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Dương Long.
Trong đó có cả Mộc Mộc và Hồng Liên đồng loạt nhìn về phía Dương Long với ánh mắt đầy kinh ngạc và khó hiểu. Hình ảnh luồng điện màu tím bao trùm lấy cơ thể hắn và sức mạnh khủng khiếp trong cú đấm cuối cùng vẫn còn in sâu trong tâm trí họ.
“Đúng vậy, Dương đại ca” Mộc Mộc dè dặt lên tiếng. “Đó là… lôi điện sao? Ta chưa từng nghe Dương đại ca nhắc đến việc sở hữu thuộc tính đặc biệt này.”
Triệu Phong dù đang bị thương cũng cố gắng mở mắt, nhìn Dương Long với vẻ kinh ngạc không kém. “Lôi thuộc tính… đó là một trong những thuộc tính hiếm gặp và mạnh mẽ nhất. Không ngờ… ngươi lại sở hữu…”
Lưu Cường thở dài, trong giọng nói vừa có sự bất ngờ, vừa có sự cảm kích sâu sắc. “Ta chỉ biết Dương huynh đệ tài giỏi, mưu trí, nhưng không ngờ… huynh đệ còn ẩn giấu một sức mạnh kinh người như vậy. Nếu không có huynh, có lẽ tất cả chúng ta đã…”
Dương Long khẽ lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười trấn an. “Đó chỉ là một lần bộc phát ngoài ý muốn. Ta cũng không rõ nguyên nhân. Có lẽ là do tác dụng phụ từ đan dược và kích thích từ nguy hiểm cận kề. Không có gì đáng nói.” Hắn cố tình lảng tránh, không muốn đi sâu vào nguồn gốc thực sự.