Chương 69: Vô Diện môn
Dù vậy, không ai tỏ vẻ nghi ngờ. Vương Béo vỗ mạnh vào vai hắn, ánh mắt đầy nể phục:
“Huynh đệ đã cứu tất cả chúng ta. Sức mạnh đó… thật sự quá kinh khủng! Con U Lang Thủy Mãng Hoàng cấp kia chắc chắn không ngờ tới.”
“Đúng vậy,” Mộc Mộc gật đầu phụ họa, “Ta chưa từng thấy ai có lôi điện mạnh như vậy… Dương đại ca, huynh thật mạnh.
Hồng Liên yếu ớt mỉm cười. “Dương huynh đệ… huynh thật sự rất lợi hại.”
Lưu Cường bất ngờ đứng dậy, cúi thấp người thi lễ.
“Dương huynh đệ, ơn cứu mạng này, Lưu Cường ta xin ghi khắc trong tâm. Nếu không có huynh, con gái ta…”
Dương Long vội vàng đưa tay đỡ hắn dậy.
“Lưu huynh, xin đừng khách sáo. Chúng ta là một đội, đồng sinh cộng tử. Cứu người là lẽ đương nhiên. Giờ điều quan trọng nhất là mọi người nghỉ ngơi, phục hồi thể lực. Đường về còn dài.”
Sau hai ngày nghỉ ngơi tại khu vực rìa đầm lầy, thương thế của cả đội đã hồi phục đáng kể. Dưới sự chăm sóc tận tình của Mộc Mộc cùng số dược liệu quý giá thu thập được trong chuyến đi, vết thương của Triệu Phong dần khép miệng, sắc mặt Hồng Liên cũng hồng hào trở lại. Dương Long sau hai ngày điều tức đã ổn định chân khí, hoàn toàn khôi phục, có thể hành động bình thường.
Sáng sớm ngày thứ ba, mặt trời vừa nhô khỏi đường chân trời, cả nhóm đã lên đường. Dưới sự dẫn dắt của Lưu Cường, họ bắt đầu tiến về phía Cửu U Cốc.
Đi được gần nửa ngày, khi đang băng qua một khe núi nhỏ, cả đoàn chợt dừng bước. Phía trước vang lên những tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm dồn dập, xen lẫn là những tràng quát tháo giận dữ.
“Phía trước hình như có người đang giao chiến,” Triệu Phong cau mày nói, siết chặt hai chuôi đao bên hông.
Triệu Phong liếc mắt ra hiệu cho mọi người ẩn mình sau mỏm đá. Từ vị trí cao, họ có thể nhìn xuống một khoảng đất trống giữa khe núi. Ở đó, hơn mười người đang vây công một nhóm nhỏ chỉ có ba đệ tử mặc trường bào lam nhạt, trên ngực thêu hình thanh kiếm trắng đâm xuyên mây xanh – phù hiệu của Kiếm Vân Tông, một đại tông nổi tiếng của Đông vực.
Giữa khe núi hẹp, tiếng binh khí va chạm vang vọng không dứt. Bị bao vây là một nam tử trẻ tuổi cùng hai nữ đệ tử, tuy thực lực không yếu – nam nhân đạt Hoàng cấp nhất gia, hai nữ đồng môn đều là Nhân cấp cửu giai – nhưng rõ ràng không thể chống lại được số lượng đông đảo của địch nhân.
Nhóm bao vây mặc đồng phục đen, sử dụng thủ đoạn tàn độc, từng chiêu đều nhắm vào yếu huyệt. Trên vai áo bọn chúng thêu hình một khuôn mặt trắng không có ngũ quan – biểu tượng của Vô Diện Môn, một ma đạo thế lực chuyên tập kích đệ tử chính phái, nổi danh tàn nhẫn.
Vòng vây mỗi lúc một siết chặt. Một tên cầm đầu bật cười khẩy, giọng nói khàn đặc vang lên:
“Trường Phong, giao nộp Hỏa Vân Chi thảo ra đây, ta còn có thể tha cho các ngươi một con đường sống.”
“Hỏa Vân chi thảo, Hoàng cấp trung phẩm thảo dược, Cây cao độ một gang tay, thân đỏ nhạt như hồng ngọc, lá mảnh như lưỡi lửa, thường sinh trưởng tại nơi có dung nham ngầm hoặc đất đá chứa tinh hỏa. Vào lúc trưởng thành, trên đỉnh lá mọc ra một đóa vân diễm hoa, tựa như cụm mây đỏ bốc cháy. Khi luyện hóa có thể giúp tu luyện giả Hoàng cảnh tăng lên một tiểu cảnh giới, còn giúp tăng tốc độ hấp thu linh khí thuộc tính hỏa.
Nam tử tên Trường Phong đứng giữa vòng vây, sắc mặt tái nhợt, thân thể đầy thương tích nhưng vẫn hiên ngang, ánh mắt kiên định. Hắn lạnh lùng đáp:
“Linh dược là do bọn ta liều mạng đoạt được, dựa vào cái gì phải giao cho lũ ma đầu các ngươi?”
Một tên hắc y nhân khác cười gằn:
“Chết đến nơi mà còn mạnh miệng. Kiếm pháp mèo cào như các ngươi tưởng có thể chống nổi bọn ta sao?”
Lại có tiếng khàn khàn khác chen vào:
“U Ảnh sư huynh, không cần nhiều lời. Giết bọn chúng, linh dược sẽ là của chúng ta.”
Ngay lập tức, bọn hắc y nhân đồng loạt xông lên. Trong tình thế hiểm nghèo, Trường Phong vẫn giữ vững kiếm thế. Thanh kiếm trong tay khẽ rung, như cảm ứng được ý chí bất khuất của chủ nhân.
“Phong Ảnh Kiếm Vũ!” Một tiếng quát khẽ vang lên, kiếm của Trường Phong hóa thành vô số bóng ảnh ảo diệu, bao phủ lấy không gian xung quanh. Những bóng kiếm mờ ảo đan xen, lúc thì mềm mại như gió lùa, lúc lại sắc bén như lưỡi dao cắt gọt. Mỗi đường kiếm đều ẩn chứa một quỹ đạo khó lường, khiến đám hắc y nhân Vô Diện Môn khó lòng nắm bắt được phương hướng tấn công thực sự.
“Phong Ảnh Kiếm Vũ!” – một tiếng quát trầm vang, kiếm khí như gió lốc, hóa thành vô số bóng ảnh mờ ảo, lúc thì như sương khói phiêu diêu, lúc lại sắc bén lạnh buốt. Những luồng kiếm ảnh giăng đầy quanh thân, khiến đối phương khó phân biệt hư thực.
Hai nữ đệ tử phía sau hắn cũng đồng thời xuất thủ. Một người mặc lam y, kiếm pháp nhẹ nhàng linh hoạt, bảo vệ sườn trái; người còn lại khoác áo trắng, từng chiêu vững vàng như núi, chắn bên phải. Ba người phối hợp vô cùng nhịp nhàng, cho thấy sự rèn luyện nghiêm ngặt của đệ tử Kiếm Vân Tông.
Nhưng đúng lúc đó, một bóng đen chợt lóe lên – tốc độ cực nhanh, thân ảnh như quỷ mị. Chính là U Ảnh, Hoàng cấp sơ kỳ, một trong những kẻ mạnh nhất trong đám người Vô Diện Môn.
“U Ảnh Mị Tung!” – thân pháp tà dị của hắn cho phép len lỏi giữa kiếm ảnh như chốn không người. Khi hắn áp sát Trường Phong, hai tay hóa thành móng vuốt đen sì, đầy âm khí và kịch độc.
“Hắc Trảo Đoạt Hồn!”
Những đường vuốt hiểm ác nhằm thẳng vào những yếu huyệt trên cơ thể Trường Phong. Một chiêu này nếu trúng, đủ để khiến đối thủ mất sức phản kháng ngay lập tức. Mỗi chiêu thức đều mang theo kình lực âm trầm và một thứ độc tố màu đen kịt, chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến người ta tê liệt, mất đi sức chiến đấu.
Trường Phong khẽ nhíu mày, kiếm thế bỗng thu liễm, hội tụ thành một luồng kình khí cuồng mãnh.
“Trường Phong Kiếm Quyết!” – Một chiêu chính diện bùng phát, kiếm khí như gió lốc gào thét, lưỡi kiếm rít lên, mang theo tiếng gió rít gào, nghênh đón đôi vuốt tử thần của U Ảnh.
Trên sườn đá cao, Dương Long dõi mắt nhìn thanh niên đang che chắn cho đồng môn. Tuy sắc mặt hắn tái nhợt, thương tích đầy mình, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn bừng cháy sự kiên cường không chịu khuất phục.
“Chúng ta làm sao đây?” – Hồng Liên khẽ hỏi, giọng có chút do dự.
Lưu Cường im lặng giây lát, ánh mắt lướt qua từng người trong đội. Khi nhìn về phía ba đệ tử Kiếm Vân Tông đang liều mạng giữ mạng sống, ánh mắt hắn trở nên kiên quyết.
“Nếu ta cứ thế bỏ đi, khác gì đám Vô Diện kia? Cứu người là bổn tâm, cũng là đạo tâm. Ta… không thể làm ngơ.”
Dứt lời, hắn bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, khí thế Nhân cảnh bát trọng lập tức lan tỏa.
Vương Béo lập tức theo sau không chút do dự. Dương Long, Hồng Liên và Mộc Mộc cũng nhanh chóng bước ra, ánh mắt lấp lánh quyết tâm.
Triệu Phong, tuy chưa hoàn toàn khôi phục sau thương tích, vẫn gật đầu:
“Đã cùng vào sinh ra tử, chuyện này… ta không thể đứng ngoài.”
Ngay khoảnh khắc cả nhóm xuất hiện, một tiếng quát như sấm dội vang vọng toàn bộ khe núi:
“Vô Diện Môn tặc tử! Dám giữa ban ngày hành hung đệ tử chính phái, các ngươi chán sống rồi sao?!
Tiếng quát như sấm rền của Lưu Cường vang vọng khắp khe núi, át đi cả tiếng la hét và binh khí va chạm bên dưới.
Cả hai phe đều chững lại. Bọn hắc y nhân nhất thời quay đầu nhìn lên, ánh mắt lóe lên sát khí.
Một tên trong số đó cười khẩy:
“Chỉ là mấy tên liệp yêu giả, cũng muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Giết!”