Chương 67: Nguy hiểm
Triệu Phong, người vừa gắng gượng ngồi dậy sau cú quật đuôi kinh hoàng, lập tức bị đóng băng gần như nửa người, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Dương Long bất chấp tất cả, lao tới kéo hắn lùi về phía sau, đồng thời tung ra một quyền Liệt Viêm, cố gắng phá tan lớp băng đang bao xung quanh.
Ầm!
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, một mảng đất lớn bị thổi tung, những cây cối mục ruỗng xung quanh nghiêng ngả như sắp đổ. Thân hình khổng lồ của U Lang Thủy Mãng sau khi hứng trọn Liệt Viêm Quyền của Dương Long vẫn không hề bị tổn thương đáng kể. Lớp vảy xám bạc kiên cố của nó đã hấp thụ gần như toàn bộ sức mạnh của ngọn lửa, chỉ để lại một vài vết cháy đen nhỏ.
Ngược lại, sự tấn công của Dương Long dường như đã chọc giận con mãng xà đến cực điểm. Cơn thịnh nộ của nó bùng nổ như một ngọn núi lửa phun trào. Đôi mắt tam giác màu xanh u tối lóe lên những tia sáng lạnh lẽo, cái miệng rộng ngoác ra rít lên những âm thanh chói tai, đầy hận thù.
U Lang Thủy Mãng quẫy mạnh thân hình, chiếc đuôi khổng lồ lại quét ngang không trung với tốc độ kinh hoàng. Lần này, mục tiêu của nó không phải là Triệu Phong đang bị thương, mà là Dương Long – kẻ dám tấn công nó.
Vút!
Dương Long vừa kịp cảm nhận được luồng gió mạnh táp vào mặt. Hắn vội vàng lộn người ra sau, tránh được cú quật kinh hoàng của chiếc đuôi chỉ trong gang tấc. Mặt đất nơi hắn vừa đứng lập tức nứt toác, bùn đất bắn tung tóe lên cao.
“Nhanh lên! Phân tán ra!” Lưu Cường hét lớn, vung thanh trọng kiếm chém liên tiếp vào thân U Lang Thủy Mãng, cố gắng thu hút sự chú ý của nó. Những nhát kiếm nặng nề giáng xuống lớp vảy cứng rắn, tạo ra những tiếng “keng keng” chói tai, nhưng không gây được tổn thương đáng kể.
Lưu Cường cắn răng gầm lên:
“Không được! Vảy nó đã đạt tới Hoàng cấp– gần như vô địch. Công kích vật lý vô hiệu rồi!”
“Chúng ta chỉ là nhân cảnh…!”
“Chết tiệt!”
Hồng Liên nhanh chóng bắn ra những hỏa tiễn, nhằm hạn chế di chuyển của U Lang Thủy Mãng, cố gắng trói chặt nó. Tuy nhiên, sức mạnh của con mãng xà Hoàng cấp quá lớn, chỉ cần một cú quẫy mình, những mũi tên đều nát vụn.
Mọi người thay phiên nhau quấy dối làm U Lang Thủy Mãng mất tập trung.
Trong khi mọi người đang cố gắng cầm chân U Lang Thủy Mãng, Dương Long nhanh chóng kéo Triệu Phong đang bị đóng băng lùi về phía sau. Hắn dồn linh lực vào lòng bàn tay, một ngọn lửa Liệt Viêm nhỏ bùng lên, cẩn thận áp vào lớp băng đang bao phủ lấy chân Triệu Phong. Lớp băng nhanh chóng tan chảy, giải thoát cho hắn.
“Phong ca, huynh có sao không?” Dương Long lo lắng hỏi.
Triệu Phong khẽ lắc đầu, sắc mặt vẫn còn tái nhợt. “Không sao… vẫn còn chiến đấu được.”
Tuy Triệu Phong đáp như vậy, nhưng Dương Long nhìn ra được—hắn đã đến giới hạn. Đôi mắt kia, dù cố gắng tỏ ra kiên cường, nhưng vẫn run nhẹ vì cơn đau xé thịt và khí huyết đảo loạn. Dương Long siết chặt nắm tay, trong lòng như có lửa đốt.
Phía trước, trận chiến vẫn diễn ra kịch liệt và ngày càng bất lợi.
Lưu Cường đã hoàn toàn lún sâu đến đầu gối trong bùn lầy, trọng kiếm chém lần cuối trước khi gãy nát từ chuôi, cả người hắn bay ngược ra sau, đập mạnh vào một gốc cổ mộc, phun ra một ngụm máu lớn.
Hồng Liên run rẩy rút mũi tên cuối cùng. Cô cắn răng, rút một phù văn màu đỏ thẫm buộc vào tiễn—tự thiêu tiễn: một kỹ thuật cấm chỉ dùng để liều mạng, đốt cháy linh lực toàn thân để tăng uy lực.
“Nếu đây là kết thúc… thì ít nhất cũng phải khiến nó nhớ đến tên ta!”
Cô buông dây cung. Tiễn bắn ra, hóa thành một vệt sáng đỏ như sao băng, lao thẳng vào con mắt trái của U Lang Thủy Mãng.
ẦM!!!
Một tiếng nổ vang dội. Cả cánh rừng chấn động. Khói bụi mù mịt.
Nhưng khi màn khói tan đi — mắt trái của mãng xà… chỉ bị rách nhẹ ở mép mí, máu đen trào ra, nhưng không hề mù. Thân hình nó run lên một chút, rồi rít gào điên cuồng, giống như loài ác long bị chọc giận đến cực điểm.
Hồng Liên ngã quỵ, toàn thân mềm nhũn, linh lực bị hút sạch, môi tím bầm. Nếu không có Mộc Mộc kịp thời đỡ lấy, e là đã ngất xỉu tại chỗ.
U Lang Thủy Mãng rít lên một tiếng giận dữ, chiếc sừng đen trên trán nó lóe lên một tia sáng u lam đáng sợ, hàn khí xung quanh càng trở nên dày đặc.
“Nó chuẩn bị dùng Thủy Mãng Hàn Tức lần nữa! Cẩn thận!” Mộc Mộc hét lớn, cảnh báo mọi người.
Nếu để nó bắn ra cả đội sẽ chết. Không ai chịu nổi!
Dương Long nhìn quanh — tất cả đã rơi vào tuyệt vọng.
Triệu Phong bị thương nặng, Lưu Cường trọng kiếm gãy nát, Hồng Liên linh lực cạn sạch, Mộc Mộc cố gắng giữ vững nhưng cũng không còn bao nhiêu hơi sức, Vương Béo thì đã không có sức chiến đấu. Mà U Lang Thủy Mãng lại đang chuẩn bị thi triển Thủy Mãng Hàn Tức. chiêu thức có thể đông cứng cả một ngọn đồi, giết sạch mọi sinh linh trong phạm vi mấy chục trượng!
Nếu không có ai ngăn cản… tất cả sẽ chết!
Dương Long nghiến răng, ánh mắt bỗng trở nên kiên nghị như thép, hét lớn:
“Mọi người rút lui! Mau chạy về phía tây! Ta sẽ cầm chân nó!”
“Ngươi điên rồi sao!?” Mộc Mộc gào lên, giọng lạc đi vì kinh hãi. Nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên gò má xanh xao của nàng.
Nhưng Dương Long không trả lời.
Ánh mắt hắn kiên định như một lưỡi kiếm không gì có thể lay chuyển. Hắn rút nhanh một bình Hồi Khí Đan từ trong ngực áo, không chút do dự dốc toàn bộ nuốt xuống. Một nguồn năng lượng nóng rực như ngọn lửa bùng cháy trong cơ thể hắn, thúc ép dòng linh lực vận chuyển cực tốc trong các kinh mạch. Huyết mạch dâng trào, từng tia lửa nóng thiêu đốt khắp các đường dẫn năng lượng. Gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên trán và cánh tay, cơ bắp giật mạnh từng hồi, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực một vẻ tỉnh táo đến kỳ lạ.
“Mau đi!” Dương Long gầm lên, giọng khàn đặc nhưng đầy uy lực. “Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta!”
Không ai dám cãi lời hắn trong khoảnh khắc sinh tử này. Lưu Cường nghiến răng, cố gắng gượng dậy, đỡ lấy Hồng Liên đang suy yếu. Vương Béo dù toàn thân đau nhức cũng cố gắng dìu Triệu Phong lùi nhanh về phía tây. Mộc Mộc nhìn Dương Long với đôi mắt đẫm lệ, nhưng cuối cùng cũng cắn môi.
Khi mọi người đã bắt đầu di chuyển, Dương Long hít sâu một hơi, dồn toàn bộ linh lực đang cuồn cuộn trong cơ thể xuống đôi chân. Mặt đất dưới chân hắn rung nhẹ. Một luồng điện màu tím bắt đầu lóe lên quanh người hắn, những tia lửa nhỏ li ti nhảy múa trên da.
Ánh sáng tím bùng nổ, bao trùm lấy cơ thể hắn trong một vầng hào quang chói lọi. Từng sợi lôi điện nhỏ xíu như những con rắn xanh bò khắp người hắn, tạo ra một nguồn năng lượng cuồng bạo và nguy hiểm. Tóc hắn dựng đứng, đôi mắt sáng rực như hai viên ngọc bích phát quang.
U Lang Thủy Mãng dường như cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong khí tức của Dương Long. Đôi mắt xanh u tối của nó nheo lại, một sự cảnh giác và nghi ngờ hiện rõ trong ánh nhìn. Luồng hàn khí u lam đang ngưng tụ trong miệng nó khựng lại một chút.
Dương Long không cho con mãng xà cơ hội thứ hai. Hắn gầm lên một tiếng, đạp mạnh xuống mặt đất. Bùm! Bùn đất bắn tung tóe. Thân hình hắn hóa thành một tia chớp màu xanh lam, lao thẳng về phía U Lang Thủy Mãng với tốc độ không thể tin được.
Từng sợi lôi điện quấn quanh nắm đấm của hắn, tạo ra một nguồn năng lượng hủy diệt. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào một quyền, nhắm thẳng vào chiếc sừng đen đang lóe lên hàn khí trên trán con mãng xà.
“Lôi Điện Tam biến – Lôi Quang Sơ hiện” Dương Long gầm lên, một tiếng như sấm rền vang vọng khắp khu đầm lầy.
Một tiếng nổ xé trời vang lên khi nắm đấm của Dương Long chạm vào chiếc sừng đen. Lôi điện màu tím cuồng bạo va chạm trực diện với luồng hàn khí u lam đang ngưng tụ. Một tiếng nổ dữ dội vang vọng khắp khu đầm lầy, như sấm rền xé toạc màn đêm tĩnh mịch.