Chương 65: Bắt đầu
Từng luồng khói mờ mờ bốc lên, mùi thơm dược liệu dần lan tỏa. Có cái thanh khiết, có cái ngọt dịu, rồi lại có chút cay nhẹ đầy kích thích. Đến khi nhiệt độ trong đỉnh ổn định, Dương Long mới cẩn thận lấy ra Âm Thổ Kết Tinh, đã được tán mịn như bụi phấn, chậm rãi thả vào. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần, điều khiển linh lực một cách khéo léo để dung hòa năng lượng âm uẩn của Âm Thổ Kết Tinh với dược tính của các loại thảo mộc khác. Quá trình này diễn ra một cách chậm rãi và đầy căng thẳng, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến toàn bộ nỗ lực đổ sông đổ biển.
Thời gian trôi đi trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng lửa tí tách và tiếng thở đều đặn của mọi người. Mồ hôi lấm tấm trên trán Dương Long, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định và tập trung. Mọi người xung quanh đều nín thở theo dõi.
Cuối cùng, sau một thời gian dài, một làn khói màu xanh nhạt tỏa ra từ Thanh Diệp đỉnh, mang theo một mùi hương thoang thoảng, vừa có chút the mát của Ngân Tuyết Cảo, vừa có chút nồng ấm của Huyết Lan Thảo, lại ẩn chứa một chút khí tức âm uẩn kỳ lạ. Dương Long khẽ thở ra một hơi dài, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy tự hào.
“Thành công rồi…” hắn khẽ nói, giọng khàn đi vì căng thẳng.
“Tán khí dược hương đã luyện chế xong.”
Mộc Mộc và Triệu Phong lập tức tiến đến, ánh mắt tò mò nhìn vào bên trong đỉnh. Một lớp bột mịn màu xanh nhạt đang lẳng lặng nằm dưới đáy đỉnh, tỏa ra một mùi hương kỳ lạ, khó nắm bắt.
Lưu Cường đứng dậy, bước đến gần Dương Long, ánh mắt tràn đầy hy vọng. “Đây… đây chính là thứ có thể giúp chúng ta tiếp cận Âm Tủy Hoa?”
Dương Long gật đầu, giọng chắc chắn. “Đúng vậy. Mùi hương này sẽ làm loãng khí âm xung quanh Âm Tủy Hoa và tạm thời che giấu mùi hương dẫn dụ yêu thú. Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng khi đến nơi.”
Vương Béo, người vốn tỉ mỉ và am hiểu về dược lý, không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Hắn tiến lại gần, cẩn thận ngửi thử mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ chiếc đỉnh đồng. Đôi mắt nàng mở lớn, ánh lên sự khó tin.
“Thật… thật sự thành công rồi sao?” Vương Béo lắp bắp, giọng đầy ngạc nhiên. “Ta cứ nghĩ việc thiếu Khí Uẩn Thạch sẽ gây ra rất nhiều khó khăn. Dương tiểu huynh đệ, ngươi… ngươi đã làm cách nào vậy? Mùi hương này… thật kỳ lạ, nó vừa có vẻ xua đuổi, lại vừa che giấu một thứ gì đó…”
Hồng Liên cũng không khỏi tròn mắt nhìn Dương Long với vẻ thán phục.
Triệu Phong, người luôn giữ vẻ lạnh lùng và ít nói, cũng khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Dương Long có thêm vài phần kính nể.
“Không ngờ… Dương huynh đệ lại có tài năng luyện dược xuất chúng như vậy. Ta cứ nghĩ ngươi chỉ giỏi chiến đấu” Triệu Phong hiếm khi khen ngợi ai, lời này của hắn càng thể hiện sự công nhận đối với Dương Long.
Dương Long khẽ mỉm cười, xua tay khiêm tốn.
“Mọi người quá khen rồi. Ta chỉ là cố gắng hết sức thôi. Quan trọng nhất vẫn là sự phối hợp của tất cả chúng ta. Loại ‘tán khí dược hương’ này chỉ có tác dụng trong một khoảng thời gian nhất định, chúng ta cần phải tận dụng từng khắc để tiếp cận Âm Tủy Hoa.”
Lời nói của Dương Long đã kéo mọi người trở lại với thực tế. Sự vui mừng và ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự tập trung và quyết tâm cao độ. Họ hiểu rằng, thành công của việc luyện chế “tán khí dược hương” chỉ là bước khởi đầu. Thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước.
Khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi sau những ngày hành trình và luyện chế căng thẳng, nhưng trong ánh mắt họ lại bừng lên vẻ kiên định đến lạ thường.
“Chúng ta không còn nhiều thời gian,”
Lưu Cường lên tiếng, giọng trầm nhưng dứt khoát. Bàn tay hắn siết chặt chuôi trọng kiếm, luồng sát khí mơ hồ lan tỏa.
“Theo tính toán của Mộc Mộc, Âm Tủy Hoa sẽ chín rộ vào đêm nay. Chúng ta phải tiếp cận khu vực mục tiêu trước khi trời tối hẳn.”
Mộc Mộc trải tấm bản đồ da thú cũ kỹ lên một phiến đá phẳng. Ánh mắt nàng lướt nhanh trên những ký hiệu phức tạp, ngón tay chỉ vào một điểm đỏ sâu trong trung tâm đầm lầy.
“Đây là vị trí gần nhất mà ta xác định được nơi Âm Tủy Hoa có khả năng sinh trưởng,” Mộc Mộc giải thích. “Tuy nhiên, khu vực này nằm ngay trong lãnh địa của U Lang Thủy Mãng. Chúng ta cần phải hết sức cẩn thận.”
Không khí chùng xuống. Tên gọi U Lang Thủy Mãng như một bóng ma đè nặng lên lòng mỗi người.
“Phương án tiếp cận là gì, Mộc Mộc?” Lưu Cường hỏi, ánh mắt sắc bén hướng về Mộc Mộc.
Mộc Mộc gật đầu, chỉ ngón tay lên khu vực rễ cây cổ thụ chằng chịt được tô bằng mực đỏ:
“Gò đất nơi Âm Tủy Hoa mọc nằm ở trung tâm vũng bùn trũng. Chúng ta sẽ men theo những rễ cây lớn vòng ngoài để tiếp cận, tránh di chuyển qua khu vực bùn nhão trung tâm — nơi có thể là nơi ẩn thân của mãng xà.”
Dương Long nghiêm giọng tiếp lời:
“Khi đến gần trong vòng một dặm, ta sẽ rải Tán Khí Dược Hương. Nó sẽ che giấu mùi hương của Âm Tủy Hoa, tránh thu hút mãng xà và các yêu thú xung quanh.”
“Tác dụng của tán dược kéo dài bao lâu?”
Triệu Phong hỏi, ánh mắt không rời bản đồ.
“Một canh giờ,”
Dương Long đáp, dứt khoát.
“Chúng ta phải hoàn thành nhiệm vụ trong khoảng thời gian đó hoặc rút lui.”
Dương Long nhắc nhở, ánh mắt nghiêm nghị nhìn mọi người. “U Lang Thủy Mãng là yêu thú Nhân cấp hậu kỳ, lại đang chuẩn bị đột phá Hoàng giai, sức mạnh không thể coi thường. Chúng ta phải hành động nhanh gọn và phối hợp chặt chẽ.”
“Một canh giờ…”
Vương Béo lẩm bẩm, mồ hôi lấm tấm. Nhưng hắn lại cười, dù gượng gạo.
“Ít còn hơn không.”
Đủ để chúng ta mạo hiểm,” Lưu Cường nói, giọng hắn đầy quyết tâm.
“Triệu Phong dẫn đầu trinh sát, Hồng Liên và Vương Béo yểm hộ hai bên. Ta và Dương Long đi giữa. Mộc Mộc giữ bản đồ, bảo vệ an toàn. Nếu phát hiện U Lang Thủy Mãng, cố gắng rút lui. Tuyệt đối không giao chiến nếu chưa có lợi thế rõ ràng.”
Dương Long lắc đầu, lên tiếng:
“Không nên để Triệu Phong đi đầu. Hắn có tốc độ và phản ứng nhanh, thích hợp thu hoạch linh thảo trong tình huống khẩn cấp. Hãy để ta trinh sát. Ta đã sơ bộ nắm bắt địa hình và cũng là người duy nhất hiểu rõ tán dược hoạt động ra sao.”
“Nhưng…” Lưu Cường có chút do dự. “Để ngươi một mình người thiếu kinh nghiệm đi trước trinh sát liệu…”
Dương Long lắc đầu. “Đây là kế hoạch tốt nhất. Mỗi người đều có vai trò của riêng mình. Chúng ta phải tin tưởng vào khả năng của nhau. Hơn nữa, nếu tất cả chúng ta đều tập trung vào con mãng xà, có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội thu hoạch linh thảo.”
Lưu Cường nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng gật đầu.
“Được. Mọi người chuẩn bị, xuất phát ngay.”
Cả đội lập tức lên đường, di chuyển cẩn trọng theo tuyến đường đã định. Dương Long đi đầu, bước chân nhẹ như mèo, uốn lượn qua những rễ cây khổng lồ gồ ghề. Theo sau là Vương Béo và Hồng Liên, cảnh giác cao độ. Mộc Mộc bám sát, tay cầm bản đồ, liên tục điều chỉnh phương hướng. Lưu Cường giữ vị trí trung tâm, ánh mắt cảnh giới bốn phía. Triệu Phong vòng sang hướng khác, bám theo một nhánh rễ cây cao để tiếp cận từ góc khuất phía tây.
Càng tiến sâu vào đầm lầy, không khí càng trở nên ngột ngạt. Mùi tanh ẩm, bùn lầy và khí lạnh từ lòng đất quấn lấy họ như những sợi xích vô hình.
Một mùi hương rất nhẹ, mang theo cảm giác mát lạnh kỳ dị, bắt đầu lan ra. Linh giác của mỗi người đều như bị kích thích họ biết mình đã đến gần.
“Âm Tủy Hoa ở phía trước,”
Mộc Mộc thì thầm, giọng nàng khẽ run.
Dương Long gật đầu, lấy từ trong túi ra một chiếc bình ngọc. Hắn đổ một lượng nhỏ Tán Khí Dược Hương vào lòng bàn tay, rồi tung nhẹ lên không.