Chương 64: Chuẩn bị
Mộc Mộc chạy tới, nhanh tay dùng pháp bảo hái dược, giữ nguyên hình dạng cụm Ngân Tuyết Cảo, không để khí linh tản ra.
Triệu Phong thở dài, lau máu trên đao: “Cũng may, đến kịp lúc.”
Ngày thứ hai, khi ánh sáng mờ ảo vừa xuyên qua màn sương sớm, Hồng Liên và Lưu Cương tiến vào một khu vực trũng sâu, nơi mặt đất phủ kín bởi rêu đen và các loại nấm phát quang. Ánh sáng tím nhạt từ những cây nấm chiếu lên khiến khung cảnh trở nên huyền ảo, nhưng cũng có chút rờn rợn, như bước vào một vùng tử địa bị lãng quên.
Trong làn sương mờ, Hồng Liên bất chợt dừng lại, ánh mắt nàng dừng trên một hốc đá, nơi có một gốc Huyết Lan Thảo đỏ sậm như máu đang lặng lẽ mọc ra từ… một xác yêu thú đã phân hủy một nửa. Từ gốc cây, những sợi rễ như tơ máu đang hút lấy từng giọt tinh huyết còn sót lại.
“Là thảo mộc âm tính hiếm có… dược tính cực mạnh.” – Nàng thì thầm, ánh mắt ngưng trọng nhưng không giấu được vẻ mừng rỡ.
Nàng vừa định giơ tay hái, thì một luồng sát khí lạnh buốt quét qua.
“Chít!” – Một tiếng thét ghê rợn vang lên, từ bóng tối sau những đám nấm, một con Huyết Nhãn Ma Trùng vọt ra. Yêu trùng dài hơn một trượng, vỏ ngoài đen bóng như thép, trên đầu mọc một con mắt duy nhất màu đỏ máu, phát ra quang mang tà dị.
Phập! – Vuốt nhọn như dao cắm xuống vị trí nàng vừa đứng, khiến đất đá nứt toác. Hồng Liên bật lùi ra sau, tay phải quét ra một dải lụa đỏ như hỏa diễm chặn đòn tiếp theo.
“Là ma trùng hệ huyết… thực lực tương đương Nhân cảnh trung phẩm!” – Nàng nghiến răng, ánh mắt lộ vẻ nguy hiểm.
Ngay khi nàng suýt bị trùng yêu cắn trúng, Lưu Cương từ xa phóng tới, thân pháp như hổ báo, giơ trọng kiếm bổ xuống đầu ma trùng. Tiếng va chạm như kim loại chấn động, nhưng vảy trùng yêu cực kỳ cứng rắn, chỉ lõm xuống một chút.
“Chết tiệt! Cái thứ này da dày thật!” – Lưu Cương gầm lên.
Ngay sau đó, Triệu Phong thấy bên này có tiếng động cũng nhanh đến, thân ảnh lướt như mây khói. Hắn không nói một lời, đao khí lạnh buốt chém tới con mắt đỏ của yêu trùng. Bị đánh trúng điểm yếu, nó gào lên thê lương, thân hình cuộn lại như rắn.
Ba người phối hợp liên tục – Hồng Liên bắn liên tiếp các mũi tên, Lưu Cương áp sát đè nặng, còn Triệu Phong chớp thời cơ tung ra một chiêu Ảnh Vũ trảm, đao quang xuyên thẳng qua mắt yêu trùng, phá vỡ não đan.
Ầm! – Xác trùng đổ xuống, thân thể co giật vài lần rồi bất động.
Cả ba thở dốc. Hồng Liên chỉnh lại cung tên, bước đến, cẩn trọng đào lấy gốc Huyết Lan Thảo vẫn còn đang tỏa ra mùi huyết khí nồng đậm.
Cùng lúc đó, Dương Long và Mộc Mộc lần theo dòng nước ngầm nhỏ len lỏi dưới lòng đất, nơi linh khí thủy và âm tương hỗ. Dòng nước mát lạnh chảy qua các tầng đá ẩm ướt, phát ra tiếng róc rách dịu nhẹ, nhưng trong khí mạch lại ẩn chứa độc khí thổ u ám.
Sau hơn hai canh giờ lần mò, Mộc Mộc đột nhiên reo lên:
“Dương đại ca! Mau nhìn kìa!” – Hắn chỉ tay về phía một khóm cỏ có ánh lam nhàn nhạt đang lặng lẽ mọc trên vách đá ẩm.
Là Uẩn Tinh Hoa –Tuy nhiên, cả hai nhanh chóng phát hiện… chỉ là một cụm nụ hoa chưa nở, hàm chứa linh khí chưa trọn vẹn, chỉ là những nụ nhỏ lấp ló ánh xanh nhạt, dược tính chưa đạt đỉnh.
Mộc Mộc cau mày: “Dược hiệu thế này kém quá, nếu không có Khí Uẩn Thạch, thì dù có hái cũng uổng phí.”
Dương Long vẫn im lặng quan sát địa hình và khí mạch.
Dương Long khẽ mỉm cười, đôi mắt lộ vẻ đắc ý:
“Âm Thổ Kết Tinh… Đây là kết tinh tự nhiên giữa linh khí hệ thổ và âm trong địa mạch ẩm thấp. Dù không thuần như Khí Uẩn Thạch, nhưng có thể thay thế được khoảng tám phần công dụng.”
Dương Long khẽ mỉm cười, giải thích:
“Âm Thổ Kết Tinh… Đây là kết tinh tự nhiên giữa linh khí hệ thổ và âm trong địa mạch ẩm thấp. Dù không thuần như Khí Uẩn Thạch, nhưng có thể thay thế được khoảng tám phần công dụng.”
Mộc Mộc tròn mắt: “Thật không? Nhìn như đá lầy vậy mà cũng dùng được?”
Dương Long cẩn thận gói khối tinh thể vào hộp ngọc, nói tiếp:
“Nếu ta dùng Ngân Tuyết Cảo để điều hòa khí âm thổ trong này, thì có thể ổn định được dược tính của Uẩn Tinh Hoa. Quan trọng là – vị trí này nằm ngay trên tuyến giao thoa khí mạch âm-thổ, có thể còn tồn tại nhiều kết tinh tương tự.”
Mộc Mộc vỗ tay: “Dương đại ca đúng là thần kỳ đấy! Một đám nụ hoa suýt vứt đi mà cũng biết cách cứu vãn!”
Đêm thứ ba, trăng treo nghiêng đầu, ánh sáng mờ nhạt như phủ một tấm lụa bạc lên mặt đầm. Cả nhóm tụ hội tại một gò đất cao khô ráo, nơi ít sương, gió nhẹ và tầm nhìn thông thoáng – một vị trí hiếm hoi giữa vùng đầm lầy hỗn loạn.
Trên mặt đất, các loại thảo dược quý được trải ra cẩn thận trên tấm vải lụa dược dùng riêng:
Bích Ngọc Diệp – lá xanh lục thẫm, gân nổi mờ như ngọc, do Dương Long và Vương Béo thu về.
Ngân Tuyết Cảo – cỏ bạc phát quang, có thể điều hòa khí tức, do Mộc Mộc tìm thấy.
Huyết Lan Thảo – loại lan hút huyết, sắc đỏ sẫm như máu khô, vẫn còn mang mùi tanh nhàn nhạt.
Uẩn Tinh Hoa – tuy chưa nở, nhưng đã tỏa ra khí tức ẩn ẩn, chỉ cần linh khí ổn định là có thể dùng.
Và đặc biệt là Âm Thổ Kết Tinh – tinh thể hiếm thấy kết tụ trong lòng đất, có thể thay thế Khí Uẩn Thạch.
Dương Long kiểm tra từng món một, ngón tay lướt qua mặt lá, sờ lên hoa tâm, thậm chí ngửi thử rễ – ánh mắt nghiêm túc đến lạ thường. Hắn trầm giọng nói:
“Các vị dược liệu cơ bản đã đủ. Đêm nay, ta sẽ bắt đầu luyện Tán khí dược hương. Các vị họ pháp cho ta”
Triệu Phong gật đầu: “Dương huynh đệ cứ yên tâm luyện, đã có chúng ta ở đây.”
Dương Long cẩn thận bày biện các loại dược liệu đã thu thập được. Bích Ngọc Diệp xanh thẫm như ngọc bích, Ngân Tuyết Cảo lấp lánh ánh bạc kỳ ảo, Huyết Lan Thảo đỏ sẫm mang theo mùi huyết khí nồng nàn, những nụ Uẩn Tinh Hoa khép chặt ẩn chứa linh khí tiềm tàng, và khối Âm Thổ Kết Tinh màu xám đục nhưng lại tỏa ra một năng lượng âm uẩn đặc biệt.
Dương Long đặt chiếc Thanh Diệp Đỉnh lên nền đá đã được làm phẳng, rồi khoanh chân ngồi xuống, hít sâu một hơi. Một luồng Dương hỏa từ tay hắn chậm rãi bốc lên, bao trùm quanh đáy lò. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị và tập trung cao độ của Dương Long. Hắn nhắm mắt lại, hồi tưởng tỉ mỉ từng bước trong phương pháp luyện chế “tán khí dược hương”.
Mộc Mộc cẩn thận trải tấm lụa dược màu xanh lục ra bên cạnh Dương Long, trên đó đặt những dụng cụ cần thiết cho việc luyện chế. Triệu Phong, Vương Béo và Hồng liên đứng ở hai bên, mắt cảnh giác quan sát xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ nguy hiểm nào có thể xuất hiện. Lưu Cường ngồi lặng lẽ phía sau, ánh mắt không rời khỏi Dương Long, trong lòng tràn đầy hy vọng và lo lắng.
Dương Long mở mắt. Linh lực ôn hòa theo ngón tay tạo thành ngọn lửa, bao phủ từng loại dược liệu. Hắn bắt đầu quá trình sơ chế, tỉ mỉ loại bỏ tạp chất, giữ lại phần tinh hoa. Với sự tỉ mỉ và cẩn trọng tuyệt đối, hắn xử lý từng loại dược liệu theo một trình tự nhất định, chuẩn bị cho giai đoạn hòa trộn quan trọng .
Bích Ngọc Diệp được vò nát bằng linh lực, Ngân Tuyết Cảo thì được nghiền vụn trong linh dịch băng hàn, Huyết Lan Thảo được chưng cách thủy để ổn định huyết khí.
Sau gần một canh giờ, tất cả dược liệu đã được xử lý đúng quy cách. Dương Long bắt đầu giai đoạn hòa trộn, hắn đưa từng thành phần vào Thanh Diệp đỉnh, điều chỉnh ngọn lửa một cách tinh tế để đảm bảo nhiệt độ phù hợp. Hương thơm của các loại thảo mộc bắt đầu hòa quyện vào nhau, tạo ra một mùi hương phức tạp và khó tả.