Chương 62: Âm Tủy Hoa
Khi trời đã ngả chiều, ánh sáng lụi dần sau màn sương đầm lầy, nhóm người dựng trại nghỉ tạm bên một mô đất cao ráo cạnh gốc cổ mộc đã mục. Bóng tối buông xuống, thi thoảng lại có vài tiếng kêu rít rít của yêu thú xa xa, càng khiến nơi đây thêm phần yên tĩnh kỳ dị.
Dương Long ngồi một mình cách đó không xa, tựa lưng vào tảng đá, ánh mắt hờ hững nhìn vào đốm lửa đang cháy tí tách. Vết thương trên tay đã được Hồng Liên băng bó, dược hiệu đang phát huy tác dụng, nhưng cơ thể vẫn còn mỏi rã rời.
“Tiểu huynh đệ! Thật không thể tin nổi a, cư nhiên có thể dùng thân thể của mình mà ngạnh kháng một đầu Độc Xúc Mị Viên?”
Giọng cười lanh lảnh vang lên từ phía sau, Vương Béo xuất hiện với vẻ mặt phúng phính đầy khâm phục, hai tay chống nạnh nhìn thi thể yêu thú đã được che lại bằng một tấm vải.
Ngay sau lưng Vương Béo, Mộc Mộc với vẻ mặt lo lắng chạy đến.
“Dương Long ca không ngờ ca mạnh như vậy.”
“Một con Yêu thú nhân cấp mới bước vào hậu kỳ, không thể tin được mình Long ca có thể đánh bại được nó.”
Dương Long khẽ cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi: “Ta cũng không ngờ… mình chịu được.”
Vương Béo lắc đầu cảm thán, đôi mắt tròn xoe nhìn Dương Long: “Cả đội ban đầu còn nghĩ ngươi chỉ là một ‘công tử khố di động’ ai ngờ một quyền oanh ra cả cái lồng ngực yêu thú! Sau này… có gì ăn ngon nhớ gọi ta đi theo đó!”
Lưu Cường đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai Mộc Mộc trấn an: “Chúng ta không sao, Mộc Mộc. May mà có Dương Long ra tay kịp thời.” Ánh mắt hắn nhìn Dương Long có thêm vài phần kính nể. “Hai con ma vật kia rất mạnh, nếu không có hắn cầm chân một cơn… có lẽ chúng ta đã gặp rắc rối lớn rồi.”
Hồng Liên cũng gật đầu, nhìn Dương Long với ánh mắt đánh giá: “Đúng vậy. Quyền pháp của ngươi rất đặc biệt, Dương Long. Ta chưa từng thấy ai chiến đấu theo cách đó.”
Lưu Cường gật đầu, nhìn Dương Long với ánh mắt đầy tán thưởng: “Tuổi còn nhỏ mà đã cường hãn như thế, tương lai sau này thật không thể hạn lượng!”
Triệu Phong đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hiếm thấy: “Hừm, ban đầu ta còn tưởng hắn chỉ là một tên công tử bột yếu đuối. Xem ra ta đã đánh giá sai rồi. Với thực lực này, sau này chắc chắn sẽ trở thành một cường giả danh chấn thiên hạ.”
Hồng Liên thu hồi ánh mắt đánh giá, khẽ gật đầu đồng tình: “Ta đồng ý với Lưu Cường. Với nghị lực và sức mạnh như vậy, con đường tu luyện của Dương Long chắc chắn sẽ vô cùng rộng mở.”
Vương Béo mắt sáng rực nhìn Dương Long, không ngừng xuýt xoa: “Đúng vậy đúng vậy! Tiểu huynh đệ, ngươi xem, cả đội ai cũng phải công nhận ngươi lợi hại! Sau này thành danh nhất định không quên bọn ta đấy nhé!”
Mộc Mộc đứng bên cạnh Dương Long, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ngưỡng mộ và tự hào. Cô bé khẽ mỉm cười, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành:
“Dương Long ca ca rất lợi hại!”
Không khí vui vẻ chỉ kéo dài trong chốc lát thì giọng nói trầm ổn của Lưu Cường vang lên:
“Mộc Mộc, lấy bản đồ ra đi. Chúng ta phải bàn chuyện chính”
Mộc Mộc gật đầu, từ túi trữ vật lấy ra một bản đồ da thú cũ kỹ, trên đó vẽ đầy ký hiệu bằng mực đen và đỏ. Nàng trải rộng bản đồ lên một phiến đá phẳng gần đống lửa. Ánh lửa hắt lên gương mặt thiếu nữ khiến đôi mắt nàng càng thêm sâu thẳm, tĩnh lặng.
“Đây,” nàng chỉ vào một điểm đỏ sâu trong khu vực đầm lầy, “là nơi Âm Tủy Hoa có khả năng xuất hiện.”
Cả nhóm vây quanh. Ánh mắt nghiêm túc, tập trung.
“Theo như những thông tin đã dò la và thu thập thông tin suốt nửa năm qua.” Mộc Mộc bắt đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự chắc chắn. “Âm Tủy Hoa là linh thảo Hoàng giai, nhưng giá trị thực tế vượt xa nhiều loại thượng phẩm cùng giai. Nó chỉ sinh trưởng ở những nơi có âm khí dày đặc, thủy độc tụ lâu năm, và… đặc biệt là rễ cổ mộc đã chết mục hoàn toàn.”
“Vậy… dễ tìm chứ?” Hồng Liên hỏi.
“Không. Cực khó,” nàng lắc đầu. “Phải đồng thời có U Tuyền Thủy – một dòng nước ngầm âm hàn – chảy ngầm dưới đất. Nơi đó đất mềm, dễ lún, thường có sương mù và trùng độc tụ tập.”
Nàng chỉ lên đường vạch đỏ dẫn từ vị trí hiện tại của nhóm. “Từ đây di chuyển vào trung tâm đầm lầy, theo tốc độ hiện tại, cần ít nhất hai đến ba ngày.”
Bỗng Dương Long cất tiếng, giọng điềm tĩnh:
“Âm Tủy Hoa – Hoàng cấp thảo dược, là chủ dược để luyện chế Tủy Âm Đan, một loại đan dược Hoàng cấp sơ giai. Khi chín có hình dáng như một đóa hoa sen nhỏ, cánh mỏng manh, trong suốt, có đường vân kỳ lạ như xương tủy. Tác dụng của nó là cứu người bị âm độc nhập tủy, phục hồi linh mạch tổn thương, thậm chí cải thiện thể chất âm nhu. Nhưng khi chín, Âm Tủy Hoa tỏa ra khí âm dịu nhẹ mang theo hương thơm gần như vô hình — thứ khiến các yêu thú có tính âm hàn bị hấp dẫn.”
“Không chỉ vậy,” hắn dừng một chút, ánh mắt trở nên sâu thẳm, “môi trường sinh trưởng của Âm Tủy Hoa chính là nơi sinh sống lý tưởng của U Lang Thủy Mãng – một loài mãng xà yêu thú có thể hấp thu khí âm để tu luyện. Âm Tủy Hoa còn là thức ăn hiếm hoi để nó đột phá cảnh giới. Nơi nào có Âm Tủy Hoa, thường sẽ có U Lang Thủy Mãng canh giữ.”
“Các người có ai bị bệnh sao?”
Không khí xung quanh đột nhiên im lặng.
“Âm Tủy Hoa đó…” Lưu Cường đột ngột lên tiếng, tay siết chặt, “là để cứu con gái của ta. Con bé đã không còn nhiều thời gian.”
Câu nói ấy như một lưỡi dao xé rách sự im lặng, để lại một nỗi trầm mặc nặng nề trong ánh mắt mọi người. Dương Long yên lặng gật đầu. Chỉ một lý do ấy thôi… cũng đủ để bất kỳ ai trong đội không thể quay đầu.
Mộc Mộc tiếp lời, giọng trầm xuống:
“Giống như Dương Long ca ca nói, có một con U Lang Thủy Mãng – yêu thú nhân cấp hậu kỳ, đang chuẩn bị đột phá Hoàng giai. Loài này có trực giác đặc biệt với linh thảo âm hệ. Một khi nó cảm nhận được hoa sắp chín, sẽ trở nên điên cuồng, bảo vệ lãnh địa bằng mọi giá.”
Nàng rút ra một thẻ ngọc nhỏ, nhẹ nhàng điểm một ngón tay lên. Một mô hình ba chiều hiện lên — một đóa hoa lấp lánh ánh sáng lam nhạt ở phần nhị, cánh khép chặt như đang ngủ.
“Hiện tượng đặc trưng khi gần chín là quầng sáng lam nhạt quanh nhị hoa. Lúc chưa thành thục, cánh hoa khép cụp. Khi tới thời điểm, hoa sẽ tỏa ra âm hương rất nhẹ — không rõ mùi, nhưng đủ khiến yêu vật quanh vùng cảm ứng được.”
“Vậy… thời điểm chín rộ là khi nào?” Dương Long hỏi.
Mộc Mộc ngẩng đầu nhìn trăng, giọng chậm rãi:
“Ba ngày nữa, là đêm đầu tiên trong ba ngày chín rộ. Nếu bỏ lỡ… phải đợi ba năm sau mới có cơ hội khác.”
“Vậy… chúng ta phải đối đầu trực diện với U Lang Thủy Mãng?” Vương Béo lo lắng hỏi.
“Không nhất thiết,” Dương Long ánh mắt sáng lên, “Nếu linh thảo còn ba ngày nữa mới chín, thì chúng ta còn thời gian chuẩn bị.”
“Có ý kiến gì không, Dương huynh đệ?” Lưu Cường nghiêm giọng. Mọi người cũng quay lại nhìn hắn với ánh mắt mong chờ.
Dương Long gật đầu, tay xoa cằm suy nghĩ.
“Ta từng đọc qua một phương pháp trong sách dược. Có thể phối chế một loại tán khí dược hương, dùng để làm loãng khí âm quanh Âm Tủy Hoa. Dược hương này sẽ tạm thời giấu đi hương dẫn dụ, tránh thu hút yêu thú xung quanh trong vài canh giờ.”
“Ngươi… ngươi làm được thật sao?” Vương Béo và cả nhóm cùng đồng thanh hỏi.
Lời đề nghị của Dương Long như một tia sáng lóe lên trong bầu không khí nặng nề. Khuôn mặt lo lắng của Lưu Cường thoáng hiện vẻ hy vọng. Mộc Mộc và Vương Béo cũng đồng loạt nhìn về phía Dương Long với ánh mắt chờ đợi.