Chương 61: Thoát hiểm
“Được! Đến đủ rồi thì…”
Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn.
Liệt Viêm Quyền – Hỏa Tâm Liệt Ảnh!!”
Thân hình hắn đột ngột biến mất trong làn khói đỏ rực bốc lên từ mặt đất, để lại một bóng hỏa quyền rực cháy nện thẳng vào không khí. Nhưng ngay khi con ma vật vung những chiếc xúc tu sắc nhọn đập tới, ba bóng quyền khác như từ hư không đột ngột hiện ra – quyền sau nối tiếp quyền trước, mỗi đạo quyền ảnh đều mang theo một tầng hỏa diễm chồng chất, uy lực kinh người.
Trong lúc Dương Long cận chiến đẫm máu, máu nóng như bốc hơi giữa khói độc và lửa cháy, nhóm Lưu Cường cách đó không xa cũng không đứng yên. Nhân cơ hội con ma vật thứ hai bị ghìm chặt, ba người như ba mũi tên lửa lao tới nhanh chóng tập trung hỏa lực vào con Độc Xúc Mị Viên thứ nhất.
Trong khi Dương Long vẫn đang cận chiến với con ma vật thứ hai, máu tươi rỉ khắp thân thể, quyền cước nện như vũ bão, thì cách đó không xa, Lưu Cường, Triệu Phong và Hồng Liên cũng không đứng yên. Nhân lúc Độc Xúc Mị Viên thứ hai bị Dương Long ghìm chặt, ba người như ba mũi tên lửa đồng loạt lao tới ma vật còn lại.
“Giết!” – Lưu Cường hét lớn, trọng kiếm trong tay quét ngang như sơn nhạc sập đổ, uy thế ép người. Một kiếm mang theo lực nặng nghìn cân bổ thẳng xuống lưng con ma vật. Tiếng kim thiết va chạm vang lên chát chúa, lớp gai cứng rắn bị chẻ đôi, máu đen phun tung tóe.
Triệu Phong không hề chậm trễ, song đao trong tay như thiểm điện lóe lên trong làn khói lầy, thân ảnh di chuyển cực nhanh, mỗi bước là một nhát đao chí mạng. Hắn luồn qua khoảng trống giữa các xúc tu, nhắm vào các khớp gối sau của con ma vật mà liên tục tung chiêu, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn thấy bóng đao lóe lên như chớp giật.
Ở phía bên kia, Dương Long cũng đã vào hồi kết.
Ầm! Ầm! ẦM!
Tiếng nổ liên hoàn vang vọng khắp khu đầm lầy, từng quyền ảnh như ảo ảnh mà lại vô cùng chân thực, mỗi cú đánh đều chuẩn xác đánh trúng các huyệt yếu trên thân thể to lớn của con ma vật: phần bụng mềm, gốc xúc tu đang quấn lấy thân hắn, khớp gối khiến nó mất thăng bằng.
Ngay khi con Độc Xúc Mị Viên lảo đảo Dương Long từ giữa màn khói đỏ rực vụt ra, ánh mắt rực cháy như mặt trời giữa đầm lầy ẩm ướt. Một nắm đấm hỏa diễm mang theo toàn lực, nện thẳng vào giữa lồng ngực đầy gai nhọn của ma vật!
“Phá!!”
Một cột lửa đỏ sẫm, mang theo sức mạnh hủy diệt, xuyên phá ra phía sau lưng con ma vật, để lại một lỗ thủng cháy rực như bị một con hỏa long khổng lồ khoan qua, máu đen bốc khói nghi ngút, da thịt xung quanh cháy đen khét lẹt.
Con Độc Xúc Mị Viên gầm rú lần cuối, thân thể to lớn lảo đảo lùi lại ba bước nặng nề, rồi sau đó nổ tung ở phần ngực, tạo thành một vụ bạo liệt rực lửa, những mảnh thịt cháy đen và máu tanh bắn tung tóe khắp mặt bùn lầy.
Bên phía Lưu Cường, trận chiến cũng đang đến hồi quyết liệt.
Từ trên cao, Hồng Liên ổn định thân hình trên một gốc cây cao, cung tên đã lên dây. Đôi mắt nàng lạnh như sương, chăm chú quan sát từng sơ hở của ma vật. Khi một trong các xúc tu vung lên chống đỡ Lưu Cường, nàng lập tức kéo căng dây cung.
“Vút!” – Liệt Viêm Tiễn bắn ra như sao rơi, xuyên thủng khớp xúc tu, khiến con quái vật rú lên đau đớn, thân hình lảo đảo.
ẦMMMM!!!
Trọng kiếm Lưu Cường giáng xuống lần nữa, lần này đập thẳng vào giữa sống lưng, khiến toàn thân ma vật chấn động, bùn lầy tung tóe.
Ngay khi tưởng chừng có thể kết thúc.
“Khèèè!!!”
Một luồng khí đen đặc sệt phun ra từ miệng con ma vật – là độc vụ ăn mòn.
“Không ổn!” – Triệu Phong hét lớn, lập tức thụt lui. Lưu Cường và Hồng Liên cũng không dám manh động.
Trong làn khói mù mịt, con Độc Xúc Mị Viên thứ nhất trườn người, bốn xúc tu cắm sâu xuống đất, đẩy thân thể nặng nề của nó lùi lại với tốc độ bất ngờ. Những chiếc gai độc cuối cùng văng ra, ép ba người phải chia tán.
Hồng Liên định bắn thêm mũi nữa, nhưng sương độc đã che hết tầm mắt.
“ÙM!” – Mặt đất nơi con ma vật đứng nứt toác, từng mảng bùn lầy rơi xuống. Cả thân thể khổng lồ nhanh chóng chìm sâu vào đầm lầy như một loài rắn lụi đầu về hang. Chỉ còn lại vài gợn sóng sôi sục, và mùi tanh nồng nhức óc tràn ngập.
“Chết tiệt… nó trốn rồi!” – Lưu Cường nghiến răng, ánh mắt trừng trừng nhìn về nơi vừa rồi.
Làn khói đỏ rực còn chưa tan hết, hơi nóng từ thi thể ma vật vẫn còn phả ra từng đợt. Dưới ánh lửa lờ mờ, thân ảnh Dương Long đứng đó, một tay nắm chặt, vẫn giữ tư thế ra quyền cuối cùng, toàn thân lấm lem bùn đất, tóc xõa rối tung nhưng ánh mắt vẫn tĩnh lặng như nước giếng sâu.
Một bóng đen từ bên hông lao tới trước tiên Triệu Phong.
Hắn đứng khựng lại khi thấy cái xác khổng lồ bị khoét một lỗ lớn ngay ngực, phần thịt cháy đen, khói đen cuồn cuộn vẫn bốc lên.
“Một quyền… phá xuyên tim nó?”
Ngay sau đó, Lưu Cường và Hồng Liên cũng chạy đến. Ba người đồng loạt nhìn thi thể con Độc Xúc Mị Viên, ánh mắt có chút khó tin.
“Ngươi giết nó một mình?” – Hồng Liên là người lên tiếng đầu tiên, giọng vẫn chưa hết kinh ngạc.
Dương Long không đáp ngay, chỉ thu tay lại, thở ra một hơi dài rồi mới khẽ gật đầu:
“Nó quấn lấy ta, ta không còn đường lui. Chỉ có thể đánh liều.”
Triệu Phong bật cười một tiếng:
“Đánh liều mà như ngươi thì bọn ta sống để làm gì nữa? Quả thật… bất phàm!”
Lưu Cường nghiêng đầu, nhổ một bãi nước đen:
“Đây là độc hệ yêu vật, da dày thịt cứng, còn có khói độc. Ngươi không chỉ giết được nó mà còn toàn thân trở ra. Nếu không tận mắt thấy, ta còn tưởng ngươi đang khoác lác.”
Dương Long chỉ cười nhẹ. Ánh mắt hắn không dừng lại quá lâu ở thi thể, mà chậm rãi nhìn về đầm lầy phía xa, nơi con yêu thú kia đã trốn xuống.
“Con kia… có lẽ chưa chết. Nó thông minh hơn chúng ta tưởng.”
“Ừm. Có thể quay lại bất cứ lúc nào.” – Hồng Liên thu hồi cung tiễn, đồng thời lấy ra một bình dược màu xanh đưa cho Dương Long.
“Ngươi bị thương không nhẹ, uống đi.”
Dương Long không từ chối, nhận lấy bình dược rồi ngồi xuống một tảng đá gần đó, thở dốc. Lúc này mồ hôi mới bắt đầu túa ra từng giọt lớn, hòa lẫn với lớp bùn đất trên mặt, trông vừa nhếch nhác vừa… kiên cường đến lạ.
Cả nhóm bắt đầu tạm thời thu dọn chiến trường, kéo thi thể con ma vật lên vùng đất cao hơn, tránh để nó bị chìm xuống lớp bùn lầy. Hồng Liên cẩn thận kiểm tra các mảnh xác, tìm kiếm những bộ phận có giá trị, trong khi Triệu Phong thoăn thoắt trèo lên một cây cao để cảnh giới, Lưu Cường thì dùng cự kiếm bẻ gãy mấy chiếc xúc tu dài vẫn còn co giật nhẹ.
Khoảng một khắc sau, họ cùng ngồi nghỉ trong một khoảng đất tương đối khô ráo, dưới tán cây thấp. Gió đầm lầy mang theo mùi tanh nhẹ, nhưng so với không khí vừa rồi, nơi này gần như… yên bình.
Triệu Phong cầm một túi da đựng nước, đưa qua cho Dương Long.
“Chúng ta đều tưởng ngươi chỉ là một tên dược sư ra ngoài lịch luyện cho vui. Không ngờ lại là một mãnh nhân ẩn mình.”
Dương Long nhận lấy túi nước, uống một ngụm lớn, rồi nhẹ giọng nói:
“Ta vốn không định ra tay. Nhưng nếu không ra tay, sẽ chết.”
Hồng Liên nghiêng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt lạnh lùng ánh lên một tia suy tư: “Có vẻ… ngươi không phải loại người đơn giản như vẻ ngoài.”