Chương 6: Luyện chế thi tướng
Cùng lúc đó tại Thanh Nguyên thôn, thôn nhỏ cách Thanh Dương thành mười dặm.
Có hai thân ảnh từ bên ngoài đi vào.
Hai thân ảnh lặng lẽ tiến vào thôn nhỏ. Một trong hai chính là Mặc Hùng, nhị gia chủ của Mặc gia. Bên cạnh hắn là một kẻ khoác hắc bào, đầu đội mũ rộng vành, không thể nhìn rõ dung mạo, quanh thân tỏa ra âm khí khiến người ta rét run.
Mặc Hùng cúi đầu, cung kính nói:
“Sứ giả, huyết khí trong thôn đã chuẩn bị xong, chỉ cần ngài thi pháp.”
Người áo đen lạnh lùng gật đầu:
“Chuyện này, ngươi làm được không tệ, ta sẽ bẩm báo lại với bên trên, sẽ không bạc đãi ngươi.”
“Đa tạ sứ giả.”
Người áo đen không nói thêm, tiến thẳng vào trong thôn. Ở giữa là một tế đàn âm u, đầy máu tanh. Hắn rút một Huyết hồn kỳ, cờ đen có khảm hơn ngàn tinh huyết linh hồn. Cắm mạnh xuống tế đàn, mặt đắt rùng mình, hắc vụ trào dâng từ dưới sâu như sương ma. Cùng lúc đó, bốn người áo đen khác xuất hiện, cắm xuống bốn góc thôn “Thi Linh châm” kết thành Ngũ hành phong linh trận.
Trời đêm bỗng nhiên tối đen như mực, ánh trăng tan biến, mọi sinh linh trong thôn cảm nhận linh hồn chấn động, khí huyết ngưng đọng.
Một cỗ âm văn trận đồ cổ xưa hình tròn hiện lên dưới chân, gọi là “Huyết hồn đồ văn” trận pháp đặc chế của Thiên Thi tông.
Từ trong tế đàn, người áo đen thứ hai thả ra một viên thi âm châu. Viên châu vừa chạm đất lập tức phun trào hắc khí, biến thành hàng chục dây sương đen, lan khắp thôn như xúc tu bạch tuộc.
Chúng luồn vào từng căn nhà, đâm thẳng vào ngực từng người, rút ra linh hồn và tinh huyết.
Trẻ em run rẩy, người lớn ngã xuống không tiếng động. Người già co quắp như xác khô. Máu tươi bị rút thành từng tia nhỏ dẫn về tế đàn.
Giữa trận pháp, một thi thể quái dị cao hơn hai trượng, quanh thân là các thi châu, đang dần dần hấp thụ huyết khí và hồn lực, toàn thân run rẩy, khớp xương nứt ra từng đoạn như đang chuyển hóa.
Một người áo đen khác bước tới, cúi đầu thi lễ:
“Bẩm đại nhân, trận pháp đã bố trí hoàn tất, huyết khí bắt đầu vận chuyển.”
Người áo đen khẽ cười, đôi mắt phát ra ánh sáng màu đỏ:
“Chỉ còn một bước nữa… chỉ cần thêm chút linh hồn dồi dào, nó sẽ thoát xác, trở thành Thi Tướng.”
Rồi quay sang hỏi:
“Kế hoạch chuẩn bị đến đâu rồi?”
Đám thuộc hạ cung kính nói:
“Thưa đại nhân, mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa. Xin ngài yên tâm.”
Thi thể giữa tế đàn bắt đầu co rút rồi căng phồng. Mỗi khi nó hút một tia linh hồn, thân xác nó vặn vẹo như thể tự tạo huyết mạch mới. Làn da đen kịt, cơ bắp căng cứng, ánh mắt khép kín bắt đầu có tia lục quang lờ mờ, xương cốt va chạm phát ra âm thanh như chuông đồng.
Thi Tướng, là tầng thứ ba trong hệ thống luyện thi, chỉ xếp sau Thi Vương và Thi Đế. Để hình thành một Thi Tướng, cần:
Một thi thể hoàn mỹ: Được chọn lựa kỹ lưỡng, cường tráng về thể chất, đã chết hoặc bị “hồn diệt thân tồn.”
Linh hồn dung hợp: Hàng trăm linh hồn tạp hợp, được rèn luyện, nén ép trong Thi âm châu rồi hòa vào thi thể.
Huyết mạch khai mở: Dùng huyết khí của nhiều người sống hòa vào để tái tạo tuần hoàn, như dựng lại một loại sinh mệnh mới.
Thi văn đặc chế: Khắc lên cơ thể thi khôi các loại Cổ Thi Ấn, giúp áp chế hồn loạn, cố định bản thể.
Thi Tướng không còn đơn thuần là xác chết biết đi. Nó có trí tuệ cơ bản, thân thể ngang Linh tướng, kháng linh hồn pháp, và đặc biệt có thể chiến đấu không mệt mỏi, gần như bất tử.
Cuối cùng, khi tia sáng đỏ cuối cùng trong tế đàn lụi tắt, toàn bộ Thanh Nguyên thôn chìm vào hư vô, không còn một ai sống sót. Linh hồn, huyết nhục, đều trở thành dinh dưỡng cho một sinh vật đã chết từ lâu, để nó sống lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hai ngày sau, tại phủ chủ Thanh Dương thành.
Trong đại sảnh, thành chủ Hoắc Đông Nam ngồi chính giữa, thần sắc trầm tĩnh nhưng ẩn ẩn uy nghiêm. Bên cạnh là một lão giả đang bẩm báo, giọng trầm trọng:
“Thưa đại nhân, hai ngày trước tại Thanh Nguyên thôn xảy ra dị biến. Khi người của chúng ta đến nơi, toàn bộ thôn dân đều đã mất tích. Cả thôn như bị hút sạch sinh khí, chỉ còn một vùng đất chết tràn ngập thi khí.”
Một người khác tiến lên, khom người cung kính:
“Bẩm đại nhân, gần đây tại các thôn trang quanh Thanh Dương thành không ngừng xảy ra hiện tượng mất tích. Có đêm mất liền mấy người. Tổng cộng đến nay đã hơn một nghìn người, đa phần là trung niên, huyết khí dồi dào.”
Nghe vậy, sắc mặt Hoắc Đông Nam trở nên ngưng trọng. Hắn khẽ vuốt cằm, trong đầu chợt lóe lên một ký ức.
“Không lâu trước, ta từng giao thủ với một người áo đen, thân mang khí tức tử thi. Chẳng lẽ…”
Hắn nhíu mày, thầm nghĩ:
“Phong cách tàn độc, luyện thi bằng sinh hồn và huyết nhục… giống hệt như Thiên Thi tông.”
hiên Thi tông, một trong tứ đại ma giáo siêu cấp của đại lục Hồng Hoang, trấn giữ ở vùng Tây Hoang u ám. Tông phái này thần bí dị thường, có vô số chi nhánh ngầm phân bố khắp đại lục, nổi danh tà ác, bị vạn phái địch kháng.
Phong cách hành sự tàn nhẫn, luyện thi bằng huyết nhục sống, chuyên săn lùng tu sĩ nhục thân mạnh mẽ để luyện thành thi khôi. Ngoài ra, bọn chúng còn mở bảng treo giải, truy sát cường giả có nhục thân ưu tú để thu thập thi thể. Chỉ cần hoàn thành, phần thưởng hết sức khủng bố.
Luyện thi phân chia làm năm cấp bậc, từ thấp lên cao là thi nô, thi binh, thi tướng, thi vương, thi đế.
Mỗi nơi Thiên Thi tông xuất hiện, âm khí bao phủ, sinh linh đồ thán. Thậm chí bọn chúng còn buôn bán thi thể cường giả, thánh giả đã ngã xuống để luyện thi cực phẩm.
Hoắc Đông Nam nhíu mày, trầm giọng:
“Mọi người nghe lệnh, từ giờ lập tức giới nghiêm, kiểm tra thật kỹ trong thành mọi chỗ, bất kỳ ai có dấu hiệu khả nghi đều lập hồ sơ theo dõi. Một tia âm khí cũng không được bỏ sót.”
Hắn quay sang lão giả lúc trước:
“Ngươi lập tức phi hành trong đêm, quay về Thiên Vũ học viện, báo cáo toàn bộ vụ việc và xin tiếp viện.”
Ánh mắt hắn lóe lên hàn quang:
“Chuyện đã dính tới Thiên Thi tông, không phải một mình ta có thể chống đỡ.”
Dương gia hậu viện, thời gian lặng lẽ trôi qua. Thoắt cái đã mười ngày kể từ khi Dương Long hôn mê bất tỉnh.
Trong một gian phòng yên tĩnh phía sau hậu viện Dương gia, thiếu niên trẻ nằm đó, sắc mặt tái nhợt nhưng hơi thở ổn định. Bên cạnh hắn là một thiếu nữ mảnh mai, tên gọi Tiểu Huyền. Từ ngày hắn được đưa về từ Tàng Bảo Các, nàng không rời nửa bước, luôn túc trực chăm sóc bên cạnh.
Dương Thiết, phụ thân của Dương Long, lòng như lửa đốt. Suốt mười ngày qua, ông đã mời không biết bao nhiêu luyện đan sư đến khám, thậm chí còn đích thân đến cầu người của Hiệp hội luyện đan sư phân bộ Thanh Dương thành. Nhưng kết quả đều giống nhau: cơ thể Dương Long không hề có dị thường.
Cho đến hôm nay…
Ánh nắng ban mai khe khẽ xuyên qua lớp rèm lụa mỏng, chiếu xuống khuôn mặt thiếu niên. Hàng mi hắn khẽ động, rồi đôi mắt từ từ mở ra, sâu thẳm và mơ hồ.
Dương Long cảm giác như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài; đầu óc vẫn còn choáng váng. Trong trí nhớ mơ hồ, hắn chỉ nhớ rõ một cảnh tượng: tiểu tháp bay vào mi tâm, rồi sau đó là một cơn đau như xé não, kế đến là bóng tối vô tận.
Dương Long cảm giác như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài, đầu óc vẫn còn choáng váng. Trong trí nhớ mơ hồ, hắn chỉ nhớ rõ một cảnh tượng: tiểu tháp bay vào mi tâm, rồi sau đó là một cơn đau như xé não, kế đến là bóng tối vô tận.