Chương 7: Hồng Hoang Can Khôn tháp
Dương Long cảm giác như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài, đầu óc vẫn còn choáng váng. Trong trí nhớ mơ hồ, hắn chỉ nhớ rõ một cảnh tượng: tiểu tháp bay vào mi tâm, rồi sau đó là một cơn đau như xé não, kế đến là bóng tối vô tận.
“Tiểu Huyền, Tiểu Huyền.” – hắn khẽ gọi.
Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Tiểu Huyền thoáng sững sờ, rồi trên gương mặt lập tức tràn đầy kinh hỉ. Nàng lao đến ôm chầm lấy Dương Long, nghẹn ngào bật khóc.
“Thiếu gia, ngài… ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi! Thật sự… thật sự là làm cho ta sợ muốn chết!”
Giọng nói nàng run rẩy, nhưng chất chứa sự nhẹ nhõm không nói thành lời.
Dương Long dịu dàng xoa đầu nàng, khẽ nói:
“Ta không sao, không cần lo lắng. Ta đã hôn mê bao lâu rồi?”
Tiểu Huyền buông hắn ra, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động:
“Đã mười ngày rồi đó thiếu gia… Mỗi ngày đại lão gia đều đến thăm ngài, lo lắng lắm…”
Nghe vậy, Dương Long trong lòng khẽ run. Hắn nghĩ đến cảnh tượng trước khi hôn mê, đến cảm giác như bị vạn châm xuyên óc, vẫn còn rùng mình. Hắn ngồi kiểm tra lại thân thể, chợt thấy cơ thể tràn đầy lực lượng.
Hắn ổn định tâm thần, thử vận chuyển linh lực. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác kỳ dị trào dâng, cơ thể tràn đầy một luồng sức mạnh vô danh, mạnh mẽ và cổ xưa, như núi lửa đang ngủ say.
Chưa kịp kinh ngạc, ý thức của hắn bỗng bị kéo vào một không gian xa lạ.
Ầm!
Trước mắt hắn hiện lên một vùng không gian vô tận, bầu trời âm trầm như bị vĩnh viễn phong bế. Nơi trung tâm, một tòa tháp sừng sững cao ngất trời, cổ kính tang thương, quanh thân tản ra khí tức như đến từ Hồng Hoang viễn cổ.
Dương Long ngây người, trong lòng sóng triều cuồn cuộn.
“Đây… chẳng phải là tòa tháp hôm đó bay vào đầu ta sao? Sao lại khổng lồ như thế? Còn đây là đâu…?”
Hắn tiến gần hơn, cảm nhận rõ ràng một luồng áp lực đáng sợ phủ xuống từ trên cao. Tòa tháp có chín tầng, quanh thân khắc đầy những cổ văn rậm rạp, phảng phất như đạo vận cổ xưa đang lưu chuyển.
Ngoài tháp, một tấm bia đá lớn hiện ra dòng chữ cổ: Hồng Hoang Càn Khôn tháp.
Ngay khi hắn định chạm vào tòa tháp, một bóng người từ trong bay ra.
Một đạo kim quang rực rỡ lướt qua, ánh sáng chói lòa đến mức hắn phải nheo mắt lại.
Một giọng nói trong trẻo cất lên, mang theo vài phần đùa cợt:
“Hì hì sợ rồi sao?”
Dương Long giật mình:
“Ngươi là ai.”
Người kia mỉm cười kiêu hãnh, đôi mắt phượng mê hoặc nhìn hắn:
“Ta là khí linh của Hồng Hoang Càn Khôn tháp. Xin chào, rất vui vì gặp được ngươi.”
Khí linh nữ tử xinh đẹp đến mức làm người khác khó thở. Nàng có mái tóc đen dài búi cao, để lộ cần cổ trắng ngần và gò má kiêu sa. Đôi mắt sắc bén mà cuốn hút như có thể nhìn thấu tâm tư kẻ đối diện.
Bộ váy trắng ôm sát thân hình quyến rũ, vòng eo thon nhỏ và bộ ngực đầy đặn khiến Dương Long lúng túng, mặt khẽ nóng lên.
“Ngươi… ngươi thật sự là… khí linh sao?” – hắn lắp bắp.
Khí linh nhướng mày, môi cong lên thành một nụ cười mê người:
“Ngươi nghĩ khí linh thì phải già nua, tóc bạc à? Ta tên Như Yên, từ giờ sẽ đồng hành cùng ngươi. Tất nhiên, nếu ngươi có thể chịu đựng được sự hiện diện của một mỹ nhân như ta…”
Khí linh bỗng nói: “Ta tên Như Yên, gọi ta Yên tỷ là được. Ta là khí linh của Hồng Hoang Càn Khôn tháp. Hồng Hoang Càn Khôn tháp do Cổ thần Hồng Hoang tạo ra, mấy vạn năm trước, cổ thần tập hợp mười hai thần khí sư dùng thiên viên tinh thạch và khí khởi nguyên cùng nhau luyện chế ra. Cũng chính là tòa tháp này, trong tháp mỗi tầng đều phong ấn một loại pháp bảo bản nguyên; viên hắc châu trong cơ thể ngươi chính là chìa khóa để mở phong ấn của tháp.”
Dương Long bỗng ngẩn ra, không biết từ lúc nào viên hắc châu xuất hiện trong tay hắn. Hắn nghi hoặc hỏi: “Viên châu này chính là chìa khóa để mở phong ấn của tháp?” vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Hì hì, đúng.”
“Ngươi có muốn đi vào trong tháp xem thử không? Tình hình vừa đi ta vừa giảng giải cho ngươi.” Khí linh mỉm cười nói.
Tuy còn nghi ngờ, Dương Long cũng không chần chờ nói: “Đương nhiên.”
Dương Long đưa viên ngọc trong tay vào ổ khóa trước cửa, chỉ thấy hạt châu từ từ chảy ra, từng luồng hắc khí huyền ảo tràn ra, vờn xung quanh ngọn tháp vô hình đang lơ lửng giữa khí hải.
ẦMMMMMM!!!
Cánh cửa từ từ hé ra.
Dương Long cảm giác thân thể nhẹ bẫng, rồi như bị hút vào một không gian khác.
Trước mặt hắn là một đại điện vô cùng rộng lớn, mái vòm cao vút, cột đá khắc đồ văn cổ đại.
Đột nhiên một luồng hỏa diễm hắc bạch bổ nhào về phía hắn!
Theo phản xạ, hắn đưa tay chắn ngang, nhưng kỳ lạ thay, những hỏa diệm này không hề tổn thương hắn mà xoay tròn quanh thân, sau đó bay trở về trong một cái đỉnh cổ kính đặt ở trung tâm đại điện.
“Đừng hoảng.” Như Yên mỉm cười, giọng mang vài phần thú vị.
“Ngọn lửa đó là Âm Dương hỗn độn hỏa, chỉ tồn tại trong hỗn độn sơ khai, là kết tinh từ khí âm và khí dương của vũ trụ.”
“Một đen – âm, một trắng – dương, một lạnh như hàn tinh, một nóng như tinh dương. Nhưng hòa lại, lại có thể dung luyện vạn vật, hủy thiên diệt địa.”
Dương Long trừng mắt nhìn ngọn lửa lặng lẽ vờn quanh đỉnh lò, trong lòng không ngừng rung động.
“Đây… không phải thứ có thể tồn tại ở thế giới này.”
“Không sai.” Như Yên khẽ đáp.
“Bởi vì tòa tháp này vốn không thuộc thế giới này, mà là từ bên ngoài thiên địa, một mảnh hỗn độn đã bị chặt đứt và chọn giấu vào cơ thể ngươi.”
Trên vách đá nơi cuối đại điện, chậm rãi hiện ra dòng chữ cổ, chậm rãi bay lơ lửng giữa không trung, phảng phất mang theo ý niệm thượng cổ:
“Hỗn độn mới phân.
Khí nhẹ và trong bay thẳng lên trời.
Khí nặng và đục tụ lại thành đất.”
Dương Long hít một hơi thật sâu. Hắn biết, từ khoảnh khắc này, vận mệnh của hắn đã bước vào một chiều không gian khác.
Dưới sự dẫn dắt của Như Yên, Dương Long tiến sâu vào trung tâm tầng thứ nhất của Hồng Hoang càn khôn tháp. Ở nơi đó, một lô đỉnh cổ xưa sừng sững đứng lặng, khí tức cổ xưa thâm sâu khó lường.
Bên ngoài lô đỉnh bao phủ bởi lớp khí trắng nhàn nhạt, như sương khói mờ ảo, mơ hồ không thể nắm bắt. Hai bên thân đỉnh, khắc họa hình ảnh hai con cổ long uốn lượn, từng vảy rồng như sống dậy trong từng nhịp thở. Ở chính giữa đỉnh, một bông hoa lớn tám cánh bung nở rực rỡ, từ cánh hoa lan ra những dòng chảy tím sẫm, tỏa ra hào quang ấm áp mà huyền bí.
Như Yên khóe miệng cười, ánh mắt lấp lánh, nói: “Kinh ngạc không? Đây là Hỗn Độn đỉnh, được đúc từ hỗn độn chi khí, có thể tăng mạnh tỷ lệ luyện thành đan dược, đồng thời tự sinh ra linh ý giúp ổn định dược lực.”
Nàng lại khẽ cười, miệng thì thầm như ngâm thơ:
“Hữu vật hỗn thành, tiên thiên địa sinh. Tịch hề. liêu hề, độc lập nhi bất cải.”
Dịch: “Có một vật hỗn độn, sinh thành trước trời đất. Yên lặng, trống không, đứng một mình mà chẳng thay.”
Lời cổ ngữ vang lên trong đầu Dương Long như sóng vỗ đá, từng nhịp từng nhịp dội vào tâm trí.
Hắn cẩn trọng bước đến gần Hỗn Độn đỉnh, càng đến gần, càng cảm thấy một mùi thơm thanh nhã lại càng rõ ràng, không gắt, không ngào ngạt, mà như gió xuân lướt qua cánh đồng linh thảo.
“Ngửi thấy mùi rồi chứ?” – Như Yên khẽ nói, ánh mắt hơi cong lên.
“Bên trong đỉnh, do hấp thu một lượng linh khí nhất định, đang thai nghén ra một viên đan dược Âm Dương phá mạch đan.”
Âm Dương phá mạch đan là đan dược được thai nghén từ khí âm dương trong hỗn độn. Có thể bù đắp thiếu hụt của kinh mạch, giúp đả thông toàn bộ đường mạch đã bị phế. Thậm chí người bình thường cũng có thể tu luyện nếu dùng nó. Đan dược này, tuy mới chỉ đạt đến Hoàng phẩm sơ giai, nhưng đối với ngươi hiện tại, chính là linh đan cứu mạng.