Chương 5: Tàng Bảo Các
Tầng một rất rộng, ánh sáng nhàn nhạt chiếu xuống từ minh châu trên cao, chiếu rọi từng dãy kệ gỗ được chế tác từ linh mộc. Trên đó xếp hàng loạt khay ngọc, hộp gỗ bằng Ngọc Hương mộc – loại tài liệu rẻ tiền nhưng có thể bảo tồn linh khí ở mức cơ bản.
Trên kệ bên phải đặt chủ yếu là một số linh vật, khoáng thạch, đều là cấp bậc nhân phẩm. Bên trái là một số yêu cốt, dược thảo.
Không dừng lại lâu, hắn bắt đầu đi lên tầng hai.
Ngay khi vừa bước chân vào tầng hai, trái tim hắn bỗng đập mạnh, máu trong cơ thể như sôi lên, một cảm giác kỳ dị thúc giục hắn tiến sâu vào trong.
Trên tầng này, hộp ngọc đa phần được làm từ tuyết ngọc – loại tài liệu có thể cô lập linh khí và bảo tồn vật phẩm tốt hơn. Ánh mắt hắn đảo qua một lượt, liền thấy vài món quý giá như: huyền cấp hổ cốt, tàn tích của yêu thú cấp cao, ẩn chứa tàn hồn; Viêm Dương thạch, thiên tài địa bảo dùng luyện khí thuộc tính hỏa; Bạch Linh tham quả, dược liệu tăng cường linh lực cực kỳ hiếm gặp,…
Nhưng tất cả chỉ khiến hắn lướt qua, không thứ nào thực sự khiến tâm hắn dao động.
Cho đến khi…
Ở một góc khuất, sau những kệ gỗ đã phủ bụi, là một đống bảo vật nằm vất vưởng một góc, đa phần là vật phẩm mà giám bảo sư của gia tộc không nhận ra, đành để một bên.
Tim Dương Long đập mạnh. Có một luồng cảm ứng mơ hồ dẫn dắt hắn đến đó.
Hắn cúi xuống, đầu tiên là một tấm da thú lớn. Bề mặt mịn như lụa, không có lấy một nét chữ hay pháp văn nào. Nhưng không hiểu vì sao, hắn lại cảm thấy thứ này không tầm thường. Không cần do dự, hắn cất luôn vào túi.
Đang định quay đi thì tay hắn vô tình chạm vào một vật lạnh như băng.
Đó là một cái tháp nhỏ cũ kỹ, đen sạm như bị thiêu đốt. Không khác gì một vật bình thường.
Nhưng khi ngón tay hắn tiếp xúc với thân tháp, một cơn chấn động dữ dội truyền khắp toàn thân.
Bỗng cơ thể hắn trở nên nóng bừng, mồ hôi túa ra như mưa, từng tấc da thịt như bị nung chảy. Bên trong đan điền, viên châu bí ẩn trong cơ thể bỗng rung chuyển kịch liệt.
“A A,…”
Dương Long quỳ rạp xuống, đầu hắn như muốn nổ tung.
Bỗng tháp nhỏ phát ra ánh sáng dị thường chói mắt, một đạo quang mang bay thẳng vào mi tâm của hắn.
Tình huống hết sức bất ngờ khiến hắn không tự chủ mà ngất lịm đi.
Ngoài Tàng bảo các, Hàn lão đột nhiên mở mắt, ánh sáng lóe lên trong đôi đồng tử:
“Ồ!!!”
Lão phi thân lao vào, trận pháp phòng hộ tự động mở ra trước thân phận đặc biệt của lão.
Khi đến nơi, ông thấy Dương Long nằm bất động, xung quanh kệ ngọc đổ nghiêng, vài vật phẩm rơi vãi, chứng tỏ đã xảy ra một chấn động lớn.
Mục lão lập tức vận linh lực kiểm tra tình trạng cơ thể Dương Long. Một lúc sau, ông mới thở ra.
“Không sao, chỉ là bất tỉnh…”
Ông quay lại quát khẽ:
“Tiểu Huyền. Mau đi báo cho gia chủ.”
Tiểu Huyền cuống cuồng chạy đi. Tin báo vừa đến, Dương Thiết đích thân phi thân tới, sắc mặt tái mét.
Khi ông thấy Dương Long nằm im lặng dưới đất, trái tim như bị bóp nghẹt. Đây là đứa con ông thương nhất, cũng là đứa ông áy náy nhất.
Ông quát lớn:
“Mau, truyền trưởng lão Dược đường đến đây, dốc toàn lực cứu chữa.”
Trong lúc Dương Long vẫn còn đang hôn mê. Hai ngày sau, ở bên ngoài rìa Vạn Hoang sơn mạch.
Tiếng gầm rú vang lên chấn động cả khu rừng. Một nhóm năm người đang kịch chiến cùng một đầu Song Đầu Ngưu – thân thể to lớn như một ngọn núi nhỏ, hai chiếc đầu khạc ra từng luồng khí tức cuồng bạo.
Đây chính là liệp yêu đoàn của Dương gia, dẫn đầu là một đại hán trung niên thân hình cường tráng, ánh mắt sắc bén, linh lực quanh thân hùng hậu – hắn là Dương Lực, nhân cảnh thất trọng, thành viên chi thứ của Dương gia, phụ trách dẫn tộc nhân ra ngoài lịch luyện theo nhiệm vụ của Liệt Yêu Liên Minh.
“Song Đầu Ngưu thiên tính sở trường thổ thuộc tính, có thể ẩn mình trong đất đá, phòng ngự mạnh mẽ, khó đối phó…” – Dương Lực trầm giọng nhắc nhở.
Cả đoàn nhân lúc nghỉ ngơi phát hiện Song đầu ngưu đang uống nước gần một con suối, liền nhân cơ hội chủ động xuất kích. Tuy có lợi thế về nhân số, nhưng con yêu thú này thân mang thổ linh cường đại, lân giáp dày cộm, chiến đấu kéo dài mà vẫn chưa phân thắng bại.
Bỗng một tiếng gầm vang trời, Song đầu ngưu húc văng Dương Lực ra sau. Mượn lực, Dương Lực vận linh lực tụ vào thanh hàn thiết đao, chém mạnh ra một chiêu:
“Nghiệt súc, nhận lấy cái chết!”
Một đạo đao khí hỏa diễm bùng phát, mang theo linh áp kinh người bổ thẳng về phía Song đầu ngưu. Đao mang lướt qua, một cái đầu của yêu thú bị chém đứt, máu tươi bắn tung tóe.
Song Đầu Ngưu đau đớn rống lên, hóa cuồng, từ chiếc đầu còn lại phun ra một luồng linh khí nóng rực nhằm thẳng vào Dương Lực. Hắn vội lách mình tránh né – nơi linh khí quét qua đất đá bị hóa tan thành bình địa.
Thừa thế xông lên, Dương Lực hạ lệnh tấn công. Một chiêu Liệt Dương Khai Sơn từ trên cao giáng xuống. Song Đầu Ngưu bị đẩy lùi, va mạnh vào một vách đá, khiến đá vụn bắn tung tóe. Các thành viên liệp yêu đoàn đồng loạt tung thần thông, cuối cùng Song đầu ngưu cũng ngã xuống, thân thể nặng nề đập mạnh xuống mặt đất khiến tảng đá vỡ vụn.
Dương Lực thở phào, ra hiệu tộc nhân lấy nội đan, thu hồi thân thể yêu thú. Quanh thân Song Đầu Ngưu toàn là bảo vật, giá cả liên thành. Mọi người đều vui sướng, bỗng một tộc nhân kêu lên một tiếng:
“Gia chủ, ngài xem cái này.”
Trên tay hắn là một tảng đá thô đỏ thẫm, mặt ngoài lồi lõm như máu tụ, bên trong có dòng tinh thể chầm chậm chảy như mã não.
Dương Lực vừa nhìn liền biến sắc, mừng rỡ cười lớn:
“Xích Cương Khoáng: Hoàng cấp trung giai linh khoáng, bên trong ẩn chứa đại lượng ngọc thạch tinh hoa, có thể dùng tới luyện chế pháp bảo, hoặc trộn lẫn tăng thêm uy lực và tính bền dẻo của vũ khí.”
Hắn lập tức suy đoán: “Song Đầu Ngưu thường lấy khoáng thạch làm thức ăn, đối với các loại khoáng thạch khí tức cực kỳ mẫn cảm, có thể tùy tiện tìm đến linh khoáng, vậy nơi ở của nó chắc chắn có một mỏ khoáng thạch, vậy vị trí hang động chắc chắn ở gần bờ sông nơi nó uống nước.”
Tâm trạng kích động không thôi – nếu đúng mỏ linh khoáng, thì Dương gia sắp có được nguồn tài nguyên đủ để thay đổi vị thế!
Ngay khi đoàn người đang thu dọn chuẩn bị rút lui, một đám người đột ngột xuất hiện từ trong rừng, vây kín nhóm Dương Lực.
Dương Lực híp mắt, lạnh giọng hỏi:
“Các ngươi là ai? Ở chỗ này làm gì?”
Dương Lực lạnh lùng hỏi, những người này hẳn là vừa nhìn thấy Xích cương khoáng móc ra từ trong Thiết đầu ngưu, không chịu được nổi lòng tham mà ra tay.
Một người trong đám tiến ra, thân mặc trường bào màu tro, ánh mắt âm trầm – Mặc Hàn, nhân cảnh bát trọng, là trưởng lão chi thứ của Mặc gia.
Dương Lực lập tức cảnh giác, chưa kịp phản ứng, Mặc Hàn đã lao tới.
Dương Lực gầm lên, tung ra một chưởng “Khai Sơn Thủ” linh lực cuồn cuộn như muốn xé tan không khí. Mặc Hàn nhíu mày, quanh thân kết tụ hàn khí tạo thành kết giới phòng ngự, hóa giải chưởng kình.
“Thất phu vô tội, hoài bích có tội” Mặc Hàn lạnh lùng nói, khí tức băng hàn lan tỏa, nhiệt độ quanh vùng giảm mạnh.
“Dương Lực, giao ra linh khoáng, và nơi phát hiện ra nó, ta có thể tha cho các ngươi. Bằng không, hôm nay tất cả đều phải chết.”
Dương Lực nắm chặt chuôi đao, cười khẩy:
“Dương gia ta cũng không phải quả hồng mềm dễ nắm” – Vừa nói, vừa vận linh lực vào Hàn thiết đao trên tay.
Ánh đao lấp lánh, Liệt Dương đao pháp vừa khởi động, Mặc Hàn liền vận quyền kình thi triển “Băng Hàn quyền” – khí băng tụ lại như cuồng phong ép tới.
Dương Lực gầm nhẹ, tiếp tục tung Khai Sơn Thủ. Hai luồng linh lực va chạm, cây cối vỡ vụn, đất đá cuộn lên từng đợt. Dương Lực bị chấn lui mấy bước, chưa kịp ổn định, Mặc Hàn lại thi triển chiêu thứ hai, “Cuồng Hổ Thôi Hồn” – linh lực hóa thành hổ ảo lao tới.
Dương Lực vội vận Liệt Dương đao pháp – thức thứ hai: Liệt Dương Phổ Chiếu, đao khí nóng rực bùng nổ, trực diện chém tới. Hai luồng linh lực va chạm, đất đá văng khắp nơi. Mặc Hàn khựng lại một chút, còn Dương Lực thì bị đánh văng, máu tươi trào ra nơi khóe miệng.
“Tên này không ngờ đã sắp đột phá Nhân cảnh cửu trọng” – Dương Lực thầm kinh hãi.
Nhìn quanh, đệ tử Dương gia đã tử thương quá nửa. Hắn cắn răng, chưa kịp đứng dậy thì đã bị Mặc Hàn xuất hiện sau lưng, một quyền đánh mạnh vào lưng. Hàn khí xuyên thẳng vào kinh mạch khiến thân thể đông cứng, máu tươi phụt ra.
Dương Lực biết không thể chờ chết, dồn toàn lực tung một đao, đẩy lùi Mặc Hàn, vội vã lùi ra xa, lấy ra liệu thương đan chuẩn bị nuốt vào.
Ngay khoảnh khắc ấy một đệ tử lao lên đỡ đòn thay hắn, hét lớn:
“Gia chủ chạy nhanh,…”
Dương Lực cắn răng, nuốt vội đan dược, tung thần ảnh rút lui vào sâu trong rừng.
“Khốn kiếp, để hắn chạy thoát” – Mặc Hàn nghiến răng, giận dữ hết lên.
Một đệ tử tiến tới, đưa ra một khối khoáng vật đỏ thẫm. Mặc Hàn nhìn thấy, hô hấp liền dồn dập.
“Không sai, chính là Xích Cương khoáng.”
Ánh mắt hắn lóe lên, âm trần lạnh lẽo:
“Phẩm chất cao như vậy… nơi này chắc chắn là linh khoáng mạch chưa ai khai phá. Dương gia? Hừ… không xứng có được.”
Hắn ra lệnh:
“Người này dù có trốn đến chân trời góc bể, cũng phải tìm được, truy.”