Chương 55: Phục dung Lôi Ẩn Tủy
Dương Long dồn tâm thần vào lòng bàn tay phải, bắt đầu quá trình khó khăn hơn – ngưng tụ. Hắn tưởng tượng lòng bàn tay như một vùng từ trường, nhẹ nhàng hút từng hạt lôi nguyên tố lại gần. Khó khăn vô cùng – mỗi hạt như có ý chí riêng, không chịu bị thu nạp.
Mồ hôi lấm tấm rịn ra trán, nhưng hắn không bỏ cuộc. Lần lượt từng hạt, từng tia điện li ti bị ý niệm của hắn dẫn động, tụ lại trong lòng bàn tay thành một điểm sáng nhỏ.
“Bây giờ, hãy dùng tâm niệm mà phóng thích chúng ra ngoài!” Như Yên quát nhẹ, giọng gấp gáp như sợ hắn để lỡ thời cơ.
Dương Long gầm nhẹ, mở bừng mắt, rồi giương thẳng bàn tay phải ra phía trước.
“Tách!”
Một tia điện quang xanh nhạt lóe lên từ lòng bàn tay, phóng về phía tảng đá trước mặt, để lại một vết cháy đen mảnh như sợi tóc.
Dương Long thở dốc, đôi mắt tràn đầy kinh ngạc.
Như Yên bật cười khẽ: “Đừng xem thường tia điện nhỏ ấy. Đó là dấu hiệu chứng minh ngươi đã bước chân vào con đường khống lôi – điều mà không ít tu sĩ cả đời không làm được. Từ giờ trở đi, mỗi lần ngươi tu luyện, tốc độ cảm ứng lôi khí sẽ tăng lên. Đây mới là bước đầu của Lôi Quang Sơ Hiện, nhưng là bước quan trọng nhất.”
Sau khi nắm giữ sơ bộ chiêu “Lôi Quang Sơ Hiện” đã mang lại cho hắn một tia điện yếu ớt. Tuy chỉ phát ra được một tia điện mỏng manh, nhưng với hắn, đó là một bước ngoặt, một cánh cửa đã mở ra.
Không chần chừ, Dương Long đứng dậy, tâm niệm khẽ động, thân hình mờ đi như làn khói, tiến nhập vào Hồng Hoang Càn Khôn Tháp. Hắn biết, giờ là thời điểm thích hợp để sử dụng Lôi Ẩn Tủy, tăng cường uy lực cho thần thông lôi hệ của mình.
Như Yên đang chờ đợi, Dương Long trịnh trọng lấy khối Lôi Ẩn Tủy màu tím nhạt ra. Khối đá kỳ dị uốn lượn như xương sống, ẩn chứa một nguồn năng lượng lôi điện nguyên thủy mạnh mẽ.
Dương Long bước đến, ánh mắt ngưng trọng. “Như Yên tỷ, ta đã sẵn sàng.”
Như Yên khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhìn khối Lôi Ẩn Tủy trên tay Dương Long. “Đây là một bước quan trọng, Tiểu Long. Năng lượng trong Lôi Ẩn Tủy mạnh hơn lôi khí tự nhiên rất nhiều. Ngươi cần phải tập trung cao độ và tuân theo sự chỉ dẫn của ta một cách cẩn thận.”
“Đầu tiên, hãy ngồi xếp bằng ở trung tâm pháp trận tụ linh. Đặt khối Lôi Ẩn Tủy trước mặt. Sau đó, vận chuyển Thái Dương Chân Pháp đến cực hạn, bao bọc toàn bộ cơ thể bằng linh lực.”
Dương Long hít sâu, ổn định tâm thần, rồi ngồi xếp bằng vào trung tâm trận pháp. Khí tức trong người bắt đầu lưu chuyển. Thái Dương Chân Pháp được vận chuyển đến cực hạn, kim quang từ huyệt đạo sau lưng trào dâng, từng tia từng tia vàng óng như ánh nắng chân chính bao phủ lấy thân thể hắn, hình thành một tầng ánh sáng bảo hộ dày đặc.
Theo chỉ dẫn, hắn đặt hai tay lên khối Lôi Ẩn Tủy, đồng thời vận chuyển ý niệm, kéo dài ra như những sợi tơ mỏng kết nối với khối tủy lôi kia.
Lúc đầu, không có phản ứng gì. Chỉ là một mảnh yên tĩnh trống rỗng như đá chết. Nhưng chỉ sau mười hơi thở, thân thể Dương Long chấn động. Một luồng rung động tinh vi từ khối tủy truyền ngược vào tay hắn, giống như một sinh vật đang mở mắt giữa giấc ngủ ngàn năm. Một dòng lôi khí nguyên thủy như rồng nhỏ cuộn xoáy, từ từ tiến nhập vào lòng bàn tay hắn.
Xẹt!
Ngay lập tức, một cơn đau nhói như sấm sét giáng thẳng vào thần kinh. Cả thân thể Dương Long co rút, toàn bộ kinh mạch giống như bị thiêu đốt. Không phải nhiệt nóng, mà là luồng điện bạo tạc đang phá tan những tầng rào chắn sinh lý vốn có của hắn.
Như Yên nói, giọng trầm xuống: “Đừng kháng cự—cảm nhận nó, dẫn nó vào… như một người dẫn dòng nước từ thượng nguồn về ruộng đồng. Không cưỡng ép, mà hòa hợp.”
Dương Long cắn chặt răng, mồ hôi túa ra như mưa. Hắn không cưỡng lại luồng năng lượng nữa mà bắt đầu chuyển sang trạng thái dẫn dắt. Dưới sự dẫn đường của ý niệm, dòng lôi khí màu tím bạc cuộn chảy chậm rãi qua từng huyệt đạo. Mỗi nơi nó đi qua, kinh mạch lại co giật dữ dội, nhưng sau đó lại dần trở nên cứng cáp và thông suốt hơn. Tựa như được cường hóa bằng một lớp vỏ dẫn lôi, các kinh mạch của hắn đang trải qua một cuộc tẩy tủy đoạt cốt chân chính.
Một canh giờ… hai canh giờ…
Cơn đau không ngừng, nhưng Dương Long đã dần thích nghi. Mỗi khi dòng lôi khí đi vào một mạch mới, hắn liền dẫn khí Thái Dương tràn qua, dùng sức nóng ôn hòa của mặt trời để hòa dịu sự bạo động của sét. Như một âm dương điều hòa, kim quang và lôi quang đan xen, khiến cơ thể hắn không những không tan vỡ mà còn dần dần thích nghi với sự cực đoan của lôi nguyên tố.
Cuối cùng, vào giờ thứ sáu, khối Lôi Ẩn Tủy trước mặt hắn bắt đầu nứt ra. Một tiếng “rắc” nhỏ vang lên, mặt ngoài khối tủy xuất hiện vô số khe nứt, ánh tím bạc dần phai nhạt. Dòng năng lượng cuối cùng trong đó như một luồng tinh khí bị rút sạch, dung nhập hoàn toàn vào trong đan điền của Dương Long.
Ngay lúc ấy
Ầm!
Một tiếng sấm như từ trong hư không vang vọng trong tâm thức hắn. Không phải tiếng thật, mà là lôi âm nội cảm—hiện tượng chỉ xảy ra khi một tu sĩ bắt đầu cộng hưởng với nguyên tố lôi một cách chân chính.
Dương Long chậm rãi mở mắt. Lòng bàn tay phải giơ lên, ánh tím nhạt lóe lên như một ngọn lửa lôi quang. Hắn nhẹ nhàng vận chuyển Lôi Quang Sơ Hiện.
Xẹt!
Lần này, không phải là một tia điện mỏng manh như lúc đầu, mà là một luồng điện quang màu tím bạc, dày bằng ngón tay, dài gần một trượng, rít gào bắn ra.
Như Yên khẽ mỉm cười: “Tốt lắm, Tiểu Long. Đây mới chỉ là sơ khởi của ‘Lôi Quang Sơ Hiện’… Nhưng sau khi hấp thu Lôi Ẩn Tủy, khả năng tương tác lôi nguyên tố của ngươi đã vượt xa người cùng cảnh giới. Nếu có thể tiếp tục tiến triển, ngươi thậm chí có thể bước vào cảnh giới ‘Lôi Tâm’—khi tâm niệm vừa động, lôi quang tự đến.”
Sau khi điều tức ổn định hơi thở, Dương Long không thể nén nổi sự háo hức muốn kiểm chứng sức mạnh mới. Hắn bước ra khoảng trống bên ngoài tiểu viện, nơi yên tĩnh và đủ không gian để thử nghiệm.
Hắn giơ bàn tay phải lên, lòng bàn tay khẽ run rẩy vì sự phấn khích. Linh lực trong cơ thể vận chuyển theo quỹ đạo phức tạp của thần thông “Lôi Quang Sơ Hiện” đã khắc sâu trong tâm trí hắn. Dòng lôi điện mỏng manh mà hắn từng tạo ra, nay được tiếp thêm nguồn năng lượng dồi dào từ Lôi Ẩn Tủy, bắt đầu ngưng tụ với tốc độ nhanh chóng và rõ rệt hơn hẳn.
Chỉ trong vài nhịp thở, một tia điện màu tím nhạt đã hiện rõ trong lòng bàn tay Dương Long. Không còn là ánh lôi mờ ảo và yếu ớt như lần đầu thử nghiệm, mà là một tia lôi quang sắc bén, mang theo một khí tức bạo liệt tiềm ẩn, khiến không khí xung quanh khẽ rung động, như bị một lực hút tĩnh điện vô hình kéo lại.
Ánh mắt Dương Long kiên định hướng về phía một tảng đá lớn đặt trong góc tiểu viện, dùng làm bia tập luyện. Hắn khẽ quát một tiếng, dồn toàn bộ ý niệm vào lòng bàn tay.
“Lôi Quang Sơ Hiện!”
Tia điện tím rực rỡ vọt ra khỏi lòng bàn tay hắn như một ngôi sao băng xé toạc màn đêm. Trong khoảnh khắc bắn đi, nó phát ra một tiếng nổ nhỏ “tách!” sắc gọn, để lại một vệt sáng màu tím chớp nhoáng trong không khí. Dòng điện xuyên qua không gian chỉ trong nháy mắt, đánh mạnh vào khối đá thử nghiệm.
Ầm!
Một âm thanh vang dội vọng lại, làm rung động cả tiểu viện. Lớp ngoài của khối đá rắn chắc nứt toác thành nhiều đường, để lại một vết cháy đen sâu hoắm gần một tấc, xung quanh vẫn còn bốc lên những sợi khói trắng nhè nhẹ. Dư âm của điện quang vẫn chưa hoàn toàn tan biến, còn lập lòe yếu ớt như những tàn lửa nhỏ xíu nơi vết nứt.