Chương 54: Lôi Cảm Đan (Thượng)
“Bắt đầu luyện đan.” – Dương Long lẩm bẩm.
Hắn nhẹ nhàng thả những phần Lôi Tâm Thảo đã được sơ chế vào trước. Lập tức, bên trong đỉnh vang lên một tiếng “xẹt” nhỏ, một tia điện màu xanh biếc bắn lên, khiến thân đỉnh rung nhẹ. Dương Long không hề hoảng loạn, hai tay hắn liên tục biến hóa các pháp ấn, chuyển từ “Trấn Ấn” sang “Tụ Khí Ấn” cố gắng khống chế sự bạo phát bất ngờ của linh khí.
Tiếp theo, hắn cẩn thận bỏ những lát Hoàng Tinh Quả đã được sấy khô vào – đan dịch bên trong đỉnh lập tức có dấu hiệu ổn định lại. Một làn khói vàng nhạt tỏa ra, trung hòa phần lôi khí còn sót lại. Cuối cùng, Lôi Ngân Hoa được hắn thả vào theo một tỉ lệ chính xác đã được tính toán kỹ lưỡng, tạo thành một dòng khí màu bạc lấp lánh bao quanh lô đỉnh, như một lớp màng bảo vệ ôm lấy hỗn hợp dược liệu đang dần được luyện hóa bên trong.
“Khống Hỏa – Hỏa Hành Ấn!” – tay phải hắn chém xuống, linh hỏa lam chuyển sang sắc tím nhẹ, nhiệt độ tăng lên một tầng.
Dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Như Yên, Dương Long liên tục điều khiển ngọn lửa bằng những biến hóa linh hoạt của các ấn quyết trong Càn Khôn Thủ Pháp:
Tụ Dược Ấn – gom đan khí tụ về tâm đỉnh.
Luyện Linh Ấn – rèn ép tạp chất, tách linh khí tinh thuần.
Hợp Nguyên Ấn – khiến ba loại linh dược hòa hợp, không xung đột.
Quá trình luyện đan đòi hỏi sự tập trung cao độ và kiểm soát nhiệt độ tỉ mỉ. Dương Long nín thở, đôi mắt không rời khỏi Thanh Diệp Đỉnh, linh lực khẽ thăm dò vào bên trong, cảm nhận sự hòa quyện và biến đổi của các loại dược liệu. Mùi hương phức tạp dần lan tỏa, lúc thanh mát, lúc nồng ấm, thỉnh thoảng lại có chút cảm giác tê dại nhẹ nhàng, dấu hiệu của lôi khí đang dần được dẫn dắt.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Dương Long kiên nhẫn duy trì ngọn lửa, điều chỉnh linh lực, cố gắng giữ cho quá trình luyện đan diễn ra một cách ổn định nhất. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định và tập trung.
Cuối cùng, sau một thời gian dài, bên trong Thanh Diệp Đỉnh bắt đầu xuất hiện những hạt nhỏ màu tím nhạt, lấp lánh những tia điện yếu ớt. Mùi hương trong phòng trở nên đặc biệt hơn, không chỉ có mùi thảo dược mà còn thoảng chút khí tức lôi điện. Dương Long biết, Lôi Cảm Đan đang dần thành hình.
“Càn Khôn Đại Ấn – Ngưng Đan!”
Một luồng nguyên khí từ đan điền bùng phát, dẫn nhập vào Thanh Diệp Đỉnh. Trong khoảnh khắc, đỉnh rung khẽ, một vòng sáng tím đậm xoay tròn nổi lên trên miệng. Từ trong đỉnh, một viên đan dược tròn trịa, ánh lên lôi quang mờ nhạt, lẳng lặng nằm bên trong đỉnh. Trên bề mặt viên đan còn lưu lại những tia điện li ti, tạo ra một cảm giác huyền bí và mạnh mẽ. Dương Long khẽ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thành công.
Ngay khi Dương Long thu hồi linh lực, vòng sáng tím trên miệng Thanh Diệp Đỉnh cũng tan đi, để lộ viên Lôi Cảm Đan hoàn hảo. Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy khen ngợi vang lên trong tâm trí hắn:
“Tiểu tử, ngươi làm rất tốt! Lần đầu luyện chế Lôi Cảm đan mà đã thành công mỹ mãn như vậy, lại còn biết kết hợp Càn Khôn Thủ Pháp để gia tăng phẩm chất đan dược. Xem ra, ngươi có thiên phú không nhỏ trong lĩnh vực này.”
Dương Long khẽ mỉm cười, cảm giác mệt mỏi tan biến phần nào trước lời khen của Như Yên. Hắn cẩn thận dùng một chiếc bình ngọc nhỏ đựng viên Lôi Cảm Đan, trân trọng cất vào túi trữ vật.
“Đây chỉ là bước khởi đầu thôi,” Dương Long đáp lại trong tâm trí, giọng nói vẫn còn chút hưng phấn. “Tiếp theo ta nên làm gì, Như Yên?
“Bây giờ, ngươi đã có Lôi Cảm Đan để làm quen với lôi khí. Bước tiếp theo chính là sử dụng Lôi Ẩn Tủy để học tập, cường hóa ‘Lôi Quang Sơ Hiện'” Như Yên nói, giọng nàng trở nên nghiêm túc hơn. “Nhưng trước khi đó, ta khuyên ngươi nên dành thời gian điều dưỡng cơ thể, để linh lực hoàn toàn ổn định sau quá trình luyện đan. Sau đó, hãy từ từ hấp thụ Lôi Cảm Đan, cảm nhận và làm quen với dòng chảy của lôi khí trong kinh mạch.”
“Khi ngươi cảm thấy cơ thể đã thích ứng được với lôi khí, chúng ta sẽ tiến hành bước quan trọng nhất: sử dụng Lôi Ẩn Tủy để tăng cường uy lực cho thần thông của ngươi. Quá trình này sẽ đòi hỏi sự tập trung và kiên nhẫn cao độ. Ngươi đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo chưa, Tiểu Long?”
Dương Long gật đầu, hắn hiểu rằng không thể nóng vội. Sau khi điều tức thêm một canh giờ, cảm nhận linh lực trong cơ thể đã hoàn toàn ổn định, hắn lấy ra một viên Lôi Cảm Đan màu tím nhạt. Viên đan tròn trịa, trên bề mặt vẫn còn lưu lại những tia điện li ti mờ ảo, mang theo một mùi hương đặc trưng vừa thanh mát vừa có chút tê dại.
“Tiểu Long. Tâm phải tĩnh, khí phải thuận. Đan dược này không phải loại cường hóa thể chất, mà là để dẫn khởi cảm ứng với thiên địa lôi khí. Sai một bước, rất dễ tẩu hỏa nhập ma.” Giọng Như Yên vang lên trong đầu, êm dịu mà nghiêm nghị.
Dương Long gật đầu, hít sâu một hơi, rồi đưa viên đan dược vào miệng.
Lôi Cảm Đan vừa chạm đầu lưỡi đã tan ra, không mang theo vị cay đắng thường thấy của dược vật, mà là một dòng khí ấm nóng xen lẫn chút tê dại như có tia sét li ti đang nhảy múa trong miệng. Dòng năng lượng từ từ lan tỏa xuống cổ họng, trượt qua ngực, tụ lại nơi đan điền, rồi như một dòng suối điện bạc tỏa ra khắp kinh mạch toàn thân.
Dương Long nhắm mắt, tập trung cảm nhận sự thay đổi bên trong. Dòng năng lượng từ Lôi Cảm Đan dường như đang nhẹ nhàng kích thích các kinh mạch của hắn, khơi dậy một sự nhạy cảm đặc biệt với lôi khí. Hắn cố gắng dùng ý niệm dẫn dắt dòng năng lượng này, cảm nhận sự tồn tại mơ hồ của những hạt lôi nguyên tố trong không khí xung quanh.
Quá trình hấp thụ diễn ra chậm rãi nhưng ổn định. Dương Long kiên nhẫn cảm nhận, không hề nóng vội. Hắn biết, việc làm quen với một loại năng lượng mới cần có thời gian. Thời gian chậm rãi trôi qua, một canh giờ, rồi hai canh giờ… cho đến khi bóng đêm bên ngoài đã đổi thành ánh sáng rạng đông, viên Lôi Cảm Đan đã hoàn toàn được hấp thụ. Dương Long mở mắt, trong con ngươi đen nhánh ẩn hiện một tia lôi quang mỏng như sợi tóc, lóe lên rồi biến mất.
Hắn cảm thấy cơ thể mình khác trước – không phải cường đại hơn, mà là “nhạy bén” hơn. Như có một tầng màng mỏng vô hình phủ lên kinh mạch, khuếch đại cảm giác với dòng năng lượng mang thuộc tính lôi trong không gian.
“Rất tốt, Tiểu Long,” giọng Như Yên vang lên, mang theo vẻ tán thưởng hiếm hoi. “Cơ thể ngươi đã bắt đầu đồng bộ hóa với lôi khí. Giờ là lúc học chiêu thứ nhất trong Lôi Điện Tam Biến: Lôi Quang Sơ Hiện.”
Dương Long ngồi thẳng người, ánh mắt tràn đầy chờ đợi.
Chiêu ‘Lôi Quang Sơ Hiện’ tập trung vào việc cảm nhận và ngưng tụ lôi khí tự nhiên xung quanh cơ thể, sau đó phóng thích nó ra ngoài dưới dạng một luồng điện quang. Bước đầu tiên, ngươi cần học cách cảm nhận sự tồn tại của lôi nguyên tố trong không khí. Hãy nhớ lại cảm giác tê dại khi hấp thụ Lôi Cảm Đan, khuếch đại nó lên, và cố gắng tìm kiếm những dao động tương tự trong môi trường xung quanh.”
Dương Long nhắm mắt trở lại, tập trung toàn bộ tinh thần. Hắn cố gắng gợi lại cảm giác tê dại quen thuộc, rồi từ từ lan tỏa ý thức ra bên ngoài cơ thể. Ban đầu, mọi thứ vẫn mờ mịt và hỗn loạn. Nhưng với sự kiên trì và hướng dẫn tận tình của Như Yên, sau nhiều lần thử nghiệm, Dương Long bắt đầu cảm nhận được những hạt năng lượng li ti, mang theo một chút kích thích nhẹ nhàng, đang trôi nổi xung quanh. Đó chính là lôi nguyên tố.
“Chính là chúng, giữ vững cảm giác đó!” Như Yên khẽ quát, như tiếng chuông cảnh tỉnh.