Chương 56: Rời nhà
Dương Long trừng mắt nhìn kết quả kinh ngạc, trái tim hắn đập mạnh một cách khó kiểm soát.
Hắn đưa bàn tay lên, nhìn những tàn điện li ti đang dần tan biến nơi đầu ngón tay. So với lần đầu thử nghiệm, uy lực của “Lôi Quang Sơ Hiện” đã tăng lên ít nhất ba, thậm chí có lẽ là năm lần. Điều quan trọng nhất không chỉ là sức sát thương gia tăng đáng kể, mà còn là tốc độ vận khởi thần thông nhanh hơn, độ ngưng tụ lôi điện mạnh mẽ hơn, và khả năng xuyên phá vật chất cũng được đề thăng một cách rõ rệt sau khi hắn hấp thụ Lôi Ẩn Tủy.
“Chỉ là sơ chiêu mà đã có uy lực như vậy… Nếu hoàn thiện trung chiêu, thậm chí hậu chiêu thì sẽ mạnh mẽ đến mức nào?” Dương Long khẽ thì thào, giọng nói đầy kinh ngạc và một tia sáng không thể che giấu lóe lên trong đôi mắt hắn.
Giọng Như Yên bỗng vang lên trong tâm trí hắn, không giấu được vẻ hài lòng và tán thưởng.
“Tiểu Long, ngươi đã vượt qua được bước đầu. Từ nay, thân thể ngươi đã có một phần tính chất dẫn lôi, khả năng tương thích với thần thông lôi hệ đã cao hơn người thường gấp bội.”
Nàng nhẹ giọng nói thêm:
“Đừng quên, đây chỉ mới là tầng bề mặt. Muốn ‘Lôi Quang Sơ Hiện’ thật sự bước vào hàng thần thông, ngươi còn phải học cách dẫn thiên lôi chi lực, chứ không chỉ là cảm ứng nguyên tố mỏng manh trong không khí. Nhưng bước đầu hôm nay… ngươi làm được rồi.
Tiếng nổ “Ầm!” vang vọng khắp tiểu viện, phá tan sự tĩnh lặng vốn có. Ngay lập tức, hai bóng người mặc giáp trụ vội vã lao đến từ phía cổng biệt viện. Họ là những hộ vệ được Dương gia bố trí để bảo vệ sự an toàn cho các thiếu gia.
“Tam thiếu gia! Có chuyện gì vậy?” Một tên hộ vệ có vẻ mặt lo lắng hỏi lớn, ánh mắt cảnh giác quét quanh tiểu viện, cố gắng xác định nguồn gốc của tiếng động bất thường. Tên còn lại cũng thủ sẵn vũ khí trong tay, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống xấu nhất.
Dương Long khẽ nhíu mày, hắn không ngờ uy lực của “Lôi Quang Sơ Hiện” sau khi được cường hóa lại lớn đến vậy, gây ra tiếng động lớn hơn hắn tưởng. Hắn nhanh chóng thu lại tàn điện còn vương trên đầu ngón tay, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
“À… không có gì đâu,” Dương Long cười trừ, cố gắng giữ vẻ bình thường. “Ta chỉ đang nghịch một chút… không cẩn thận nên gây ra tiếng nổ nhỏ thôi. Mọi người không cần lo lắng.”
Hai tên hộ vệ nhìn nhau, trong mắt vẫn còn chút nghi ngờ. Tuy nhiên, thấy Dương Long có vẻ không sao và thái độ khá thoải mái, họ cũng không dám truy hỏi thêm. Dù sao, tam thiếu gia từ trước đến nay vẫn nổi tiếng là người không có chí tiến thủ, có lẽ chỉ là một trò nghịch ngợm kỳ lạ nào đó của hắn.
“Nếu tam thiếu gia không cần gì, bọn thuộc hạ xin phép tiếp tục canh gác bên ngoài,” một tên hộ vệ nói, rồi cả hai cùng nhau lui ra, nhưng vẫn không quên liếc nhìn Dương Long với vẻ khó hiểu trước khi trở về vị trí canh gác.
Dương Long thở phào nhẹ nhõm khi hai người hộ vệ rời đi. Hắn biết mình cần phải kín đáo hơn trong việc luyện tập. May mắn là hắn đã phản ứng nhanh, nếu không, việc lộ ra khả năng tu luyện có thể gây ra những rắc rối không lường trước, đặc biệt là khi kẻ thù vẫn đang âm thầm theo dõi hắn trong bóng tối.
Sáng hôm sau, Dương Long đến thư phòng của phụ thân. Dương Thiết đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lim lớn, ánh mắt trầm ngâm nhìn vào những văn kiện chất cao như núi.
“Phụ thân,” Dương Long khẽ gọi.
Dương Thiết đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lim lớn, ánh mắt trầm ngâm nhìn vào những văn kiện chất cao như núi. Nghe tiếng gọi, ông ngẩng đầu lên, nhìn thấy Dương Long thì khẽ nhíu mày. “Có chuyện gì sao?” Giọng ông vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày.
“Con muốn đến Dược Phường ở một thời gian,” Dương Long nói thẳng vào vấn đề. “Con muốn tìm hiểu về dược lý và tiện học tập kinh doanh.”
Dương Thiết im lặng một lát, ánh mắt dò xét nhìn Dương Long. Ông không hiểu tại sao đứa con trai mà ông vẫn nghĩ là không có chí tiến thủ này lại đột nhiên có hứng thú với dược lý. Tuy nhiên, Dược Phường cũng là một cơ sở quan trọng của Dương gia, có lẽ để con trai đến đó học hỏi cũng không phải là một ý kiến tồi.
“Được thôi,” Dương Thiết gật đầu.
“Nhưng con phải nhớ, Dược Phường không phải là nơi để con chơi đùa. Nếu đã quyết định, hãy nghiêm túc học hỏi.”
“Con hiểu, phụ thân. Con xin phép.” Dương Long cúi đầu chào rồi lui ra khỏi thư phòng.
Ngay khi bóng dáng Dương Long vừa khuất sau cánh cửa, một bóng đen lặng lẽ xuất hiện từ góc tối của thư phòng. Hắn quỳ một gối xuống trước mặt Dương Thiết, giọng nói trầm thấp:
“Gia chủ, thuộc hạ vừa nhận được tin. Tam thiếu gia đã rời khỏi biệt viện và đến Dược Phường như ngài dự đoán.”
Dương Thiết đặt bút xuống, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Hắn có biểu hiện gì khác thường không?”
“Bẩm gia chủ, không có. Tam thiếu gia chỉ nói muốn đến Dược Phường để tìm hiểu về dược lý. Tuy nhiên…” Bóng đen ngập ngừng.
“Nói!” Dương Thiết lạnh giọng.
“Thuộc hạ cảm thấy… khí tức của tam thiếu gia có chút khác lạ. Hình như… có một chút dao động linh lực rất nhỏ, nhưng không rõ ràng.”
Dương Thiết nheo mắt, một tia nghi ngờ lóe lên trong đáy mắt. “Linh lực dao động? Ngươi chắc chắn không nhầm lẫn?”
“Thuộc hạ không dám chắc hoàn toàn, thưa gia chủ. Nhưng cảm giác đó rất mơ hồ, có lẽ chỉ là ảo giác.” Bóng đen cúi đầu.
Dương Thiết im lặng một lúc lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Tiếp tục theo dõi Long nhi. Bất kỳ động tĩnh nào, dù là nhỏ nhất, cũng phải báo cáo lại cho ta.”
“Tuân lệnh, gia chủ.” Bóng đen khẽ đáp rồi lại tan biến vào bóng tối, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Trong thư phòng rộng lớn, chỉ còn lại Dương Thiết với ánh mắt đầy suy tư, nhìn về hướng Dương Long xa xăm.
Dương Long rời khỏi thư phòng của phụ thân.
Dương Long trở lại Dược Phường, không khí vẫn nhộn nhịp với khách hàng ra vào. Dương Trực và Tiểu Huyền đang bận rộn sắp xếp dược liệu và tư vấn cho khách. Thấy Dương Long trở về, cả hai đều đồng loạt cúi chào.
“Thiếu gia đã về!”
Dương Long khẽ gật đầu với họ, một nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua trên môi. “Mọi việc ở đây vẫn ổn chứ?”
Dương Trực nhanh chóng đáp: “Dạ, mọi việc vẫn diễn ra suôn sẻ, thiếu gia cứ yên tâm.”
Tiểu Huyền cũng hăng hái nói thêm: “chúng ta đã bán được rất nhiều Hồi Khí Đan mà thiếu gia vừa luyện chế! Khách hàng ai cũng khen chất lượng tốt!”
Nghe vậy, Dương Long cảm thấy yên tâm hơn. Hắn nhìn quanh Dược Phường, thấy mọi thứ vẫn được sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng. Xem ra, Dương Trực và Tiểu Huyền đã quán xuyến công việc rất tốt trong thời gian hắn vắng mặt.
“Tốt lắm,” Dương Long nói, mọi việc ở đây ta giao lại cho hai người.”
Dương Trực và Tiểu Huyền đồng thanh đáp: “Vâng, thiếu gia cứ yên tâm!”
Dương Long mỉm cười, bước nhanh về phía phòng riêng của mình ở phía sau Dược Phường, chuẩn bị cho chuyến đi Vạn Hoang sơn mạch đã định
Sau khi đã luyện chế thành công Hồi Khí Đan và Tụ Khí Đan, Dương Long không hề nghỉ ngơi. Hắn biết rằng trong Vạn Hoang sơn mạch, nguy hiểm rình rập khắp nơi, và việc chuẩn bị kỹ lưỡng là vô cùng cần thiết. Vì vậy, hắn quyết định luyện thêm một lô Giải Độc Đan.
Hắn gọi Tiểu Huyền chuẩn bị các loại dược liệu giải độc thường thấy, như Bồ Công Anh Tím, Lá Bạc Hà Tuyết, và một ít Hắc Linh Chi. Với kinh nghiệm luyện đan phong phú, Dương Long nhanh chóng bắt tay vào việc. Ngọn lửa Dương Hỏa lại bùng lên, ổn định và mạnh mẽ dưới sự điều khiển của hắn.