Chương 53: Lôi Cảm Đan (Hạ)
Có thể giúp tu sĩ Nhân Cảnh hấp thụ linh khí với tốc độ cực nhanh. Ngay cả với gia tộc lớn như Dương gia, đan dược phẩm cấp này cũng vô cùng hiếm hoi, luyện hàng trăm lò chưa chắc thu được một hai viên, thậm chí có khi còn không có.
“Cái này… quý giá quá, cô cô không thể nhận được.” Nàng khẽ lắc đầu, đưa lọ ngọc trả lại.
Sau khi thu thập đủ các loại dược liệu cần thiết, Dương Long cẩn thận gom lại. Hắn biết Lôi Tâm Thảo quý hiếm, và việc có được nó dễ dàng như vậy là nhờ sự giúp đỡ của cô cô. Lòng biết ơn trào dâng, hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một lọ ngọc tinh xảo, đặt lên bàn trước mặt Đình Hương.
“Cô cô, đây là Tụ Khí đan phẩm chất hoàn mỹ mà cháu tình cờ có được mấy ngày trước. Xem như tạ lễ cho phần dược liệu hôm nay.”
Đôi mắt dịu dàng của Đình Hương thoáng sững lại. Nàng là đan sư Hoàng cấp trung giai, chỉ cần thoáng nhìn cũng nhận ra phẩm chất phi phàm của viên đan dược trong lọ. Đan hương thanh khiết lan tỏa, linh khí dao động mạnh mẽ và ổn định, không lẫn chút tạp chất. Đây đích thị là Tụ Khí đan hoàn mỹ phẩm, có thể giúp tu sĩ Nhân Cảnh hấp thụ linh khí với tốc độ cực nhanh. Ngay cả với gia tộc lớn như Dương gia, đan dược phẩm cấp này cũng vô cùng hiếm hoi, luyện hàng trăm lò chưa chắc thu được một hai viên, thậm chí có khi còn không có.
“Cái này… quý giá quá, cô cô không thể nhận được” Đình Hương khẽ lắc đầu, đưa lọ ngọc trả lại cho Dương Long, trong lòng vừa kinh ngạc vừa cảm động trước tấm lòng của cháu trai.
Nhưng Dương Long đã nhẹ nhàng đẩy lọ ngọc trở lại phía cô cô, nét mặt chân thành và nghiêm túc:
“Cháu không thể không tặng. Hôm nay nếu không có cô cô giúp đỡ, cháu cũng không thể có được những dược liệu quý hiếm này. Đây không phải là một giao dịch ngang giá, mà là lòng biết ơn chân thành của cháu.”
Đình Hương im lặng trong chốc lát, nhìn vào đôi mắt kiên định và chân thành của Dương Long. Cuối cùng, một nụ cười dịu dàng nở trên môi cô, xua tan vẻ ngạc nhiên ban đầu. Cô nhẹ nhàng cất lọ đan dược vào tay áo.
“Được rồi, vậy cô cô nhận. Cảm ơn cháu, tiểu Long.”
Đình Hương trìu mến nhìn Dương Long, cất cẩn thận lọ Tụ Khí đan vào tay áo. Bất chợt, như nhớ ra điều gì, nàng khẽ lên tiếng hỏi:
“Tiểu Long, cháu đã có lô đỉnh luyện đan chưa?”
Dương Long khẽ lắc đầu: “Cháu chỉ mới thử nghiên cứu dược lý, còn chưa có lô thích hợp để luyện đan.”
Đình Hương gật đầu, không nói thêm, chỉ đưa tay vẫy nhẹ. Một tia sáng lóe lên từ túi trữ vật bên hông nàng, một chiếc lô đỉnh màu xanh đồng hiện ra, chạm khắc linh văn đơn giản mà vững chãi.
“Đây là Thanh Diệp Đỉnh, lô đỉnh Nhân cấp trung giai, trước kia ta dùng để luyện các loại đan đơn giản. Nay giao cho cháu dùng tạm. Đợi đến khi cháu không dùng đến có thể mang trả lại ta.”
Dương Long cung kính tiếp nhận chiếc lô đỉnh, cẩn thận đánh giá nó trong tay. Dù chỉ là Nhân cấp trung giai, nhưng những đường linh văn trên đỉnh lại rất tinh xảo, thân đỉnh đã được ôn dưỡng qua thời gian dài, bên trong còn phảng phất một mùi hương dược liệu nhè nhẹ, chứng tỏ nó đã từng được sử dụng để luyện chế không ít đan dược.
Đình Hương lại lấy ra một cuốn sách mỏng, bìa gỗ đã sờn cũ, trên đó đề ba chữ đơn giản bằng mực đen: “Dược Lý Tập Yếu”.
“Đây là bản chép tay những kiến thức cơ bản nhất về dược lý mà ta thường dùng cho những đệ tử mới nhập môn. Nếu cháu thực sự muốn tìm hiểu sâu hơn về lĩnh vực này, có thể mang về nghiên cứu.”
Không chỉ vậy, Đình Hương còn khẽ dúi vào tay Dương Long một túi nhỏ đựng một ít hạ phẩm linh thạch, khích lệ hắn trên con đường học hỏi.
Dương Long cười nhẹ, trong lòng ấm áp. Dù cả gia tộc có bao kẻ dèm pha, vẫn còn những người như cô cô mình, âm thầm nâng đỡ, không điều kiện.
Dương Long cung kính chắp tay thi lễ:
“Đa tạ cô cô đã giúp đỡ.”
Hắn cẩn thận ôm lấy Thanh Diệp Đỉnh, một tay giữ chặt cuốn “Dược Lý Tập Yếu” tay còn lại nắm túi linh thạch được bọc kỹ trong lớp vải gấm. Trong lòng tràn đầy sự biết ơn và quyết tâm.
Dương Đình Hương mỉm cười hiền hậu, ánh mắt ôn nhu nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần nơi cửa lớn Luyện Đan Đường. Khi bóng dáng ấy hoàn toàn biến mất, cô mới khẽ thở dài, giọng nói nhẹ như gió thoảng:
“Tiểu Long… số khổ quá. Mong con có thể vượt qua một kiếp bình an.”
Trong đáy mắt Đình Hương, hiện rõ niềm lo lắng.
Trở lại biệt viện, Dương Long lập tức đóng chặt cửa phòng. Hắn cẩn thận bày biện những dược liệu cần thiết cho Lôi Cảm Đan lên bàn, Mỗi vị dược liệu đều được phân loại cẩn thận, đặt đúng theo trình tự cần thiết để luyện chế Lôi Cảm Đan.
Bên cạnh đó, Thanh Diệp Đỉnh – lò luyện đan màu xanh đồng – được đặt ở vị trí trung tâm. Thân đỉnh mộc mạc nhưng cổ kính, thoảng ra một mùi hương nhè nhẹ, như đã từng hấp thụ linh dược qua nhiều năm tháng.
Hít một hơi thật sâu, Dương Long cố gắng xua tan những tạp niệm trong đầu. Hắn biết, việc luyện chế Lôi Cảm Đan là bước đầu tiên và vô cùng quan trọng trên con đường tu luyện lôi pháp. Với sự giúp đỡ của Như Yên và những dược liệu quý giá, hắn tin rằng mình có thể thành công.
Tuy nhiên, hắn cũng không quên những nguy hiểm đang rình rập. Vụ ám sát bất ngờ đã gióng lên một hồi chuông cảnh báo trong lòng hắn. Hắn cần phải nhanh chóng tăng cường thực lực để bảo vệ bản thân và những người thân yêu. Việc luyện chế Lôi Cảm Đan thành công sẽ là một bước tiến quan trọng trên con đường đó.
Dương Long điều tức một khắc, khi tâm thần đã ổn định, hắn mở nắp Thanh Diệp Đỉnh, cẩn thận lấy từng phần dược liệu được phân loại sẵn. Ngón tay hắn có chút run, không phải vì sợ thất bại, mà là bởi hắn biết, lần này không được phép thất bại.
“Lôi Tâm Thảo có tính bạo lôi, ngươi phải sơ chế thật khéo. Một sơ suất nhỏ cũng khiến nó bộc phát hủy cả đỉnh.” – tiếng Như Yên vang lên trong đầu, giọng điệu bình tĩnh nhưng nghiêm nghị.
Dương Long hít sâu, ngồi xuống xếp bằng, đưa tay kết ấn, niệm:
“Càn Khôn Thủ Pháp – Khai Càn Ấn.”
Một luồng nguyên khí như gió lốc tụ lại nơi bàn tay hắn. Hắn nhẹ nhàng lướt tay qua Lôi Tâm Thảo, một lớp màng khí mỏng tách dược thảo thành từng phần tử, các tia điện bị thu lại thành từng tia sáng nhỏ lơ lửng trong không khí.
Hắn lại kết thêm ấn:
“Nạp Khôn Ấn.”
Luồng linh khí từ ngón tay hắn dẫn nhập vào phần gốc của thảo dược, trấn định lôi khí còn lại, giữ nguyên dược tính mà không làm phát tán. Thao tác này được lặp lại lần lượt với Hoàng Tinh Quả và Lôi Ngân Hoa. Hoàng Tinh được hắn khéo léo cắt nhỏ, sấy khô bằng linh hỏa nhẹ, còn Lôi Ngân Hoa được giữ trong ngọc hộp để cách ly tia lôi.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, hắn ngồi đối diện đỉnh lô:
Dương Long từ từ đưa Dương Hỏa vào.
giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu, mềm mại mà thanh lãnh như sương sớm:
“Tiểu Long, trước hết đốt lửa từ từ, dùng linh hỏa nhỏ nhất để khởi động đỉnh. Đây là lò Nhân cấp trung giai, nếu ngọn lửa quá mạnh sẽ phá hỏng tỉ lệ hòa hợp ban đầu.
Ngọn lửa bùng lên, không hề quá nóng, nhưng đủ để làm thân đỉnh màu xanh đồng bắt đầu ấm dần lên. Dương Long cẩn thận rải một lớp mỏng Tinh Hỏa Sa xuống đáy đỉnh. Những viên linh thạch được đặt bên dưới đáy đỉnh lập tức phản ứng, kích hoạt một ngọn lửa lam nhạt, ổn định và bắt đầu xoay tròn theo những đạo phù văn được khắc tinh xảo dưới đáy đỉnh.