Chương 4: Phế mạch độ hòa hợp 0%
Thời gian trôi qua, mấy chục người của Dương gia đã kiểm tra xong. Trong quá trình kiểm tra, đạt được 10 người đủ tư chất được gia tộc bồi dưỡng, còn những người khác ôm đầu thất vọng, chán nản.
Lão già trưởng lão đang định tuyên bố kết thúc thì đột nhiên một gia chủ phân gia bước ra, ánh mắt hướng về vị trí chủ tọa:
“Nghe nói gia chủ đẻ được ba người con trai, ai cũng có thiên phú bất phàm. Hai vị thiếu gia năm xưa đều khiến Thanh Dương thành chấn động. Hôm nay, tam thiếu gia Dương Long đã mười lăm tuổi, không biết có thể cho mọi người cùng chiêm ngưỡng tư chất của thiếu gia chăng?”
Hai người anh của Dương Long là đại ca Dương Lôi, nhị ca Dương Vũ, là những người kiểm tra thí năm đó đạt độ hòa hợp lần lượt là 40% và 41%. Một người có thiên phú luyện kiếm được Thanh Phong tông nhận, một người có thiên phú dược lý, được một vị trưởng lão Sơn Lâm cốc thu làm đệ tử. Ngoài hai đứa con của gia chủ Dương gia, Dương gia còn một người nữa năm đó cũng đứng đầu trong giới thiếu niên của Thanh Dương thành: con trai cả của nhị gia chủ, tên là Dương Ninh, có độ trắc thí hòa hợp lên đến 47% được đại trưởng lão Viêm Hỏa tông thu làm đệ tử, cũng là một truyền kỳ của Thanh Dương thành.
Toàn trường lập tức sôi trào, ánh mắt đồng loạt hướng về Dương Long, người mà ai cũng nghe danh nhưng rất ít khi xuất hiện trước mặt đông người.
Mọi người tại hiện trường đều bàn tán. Dương Thiết cũng lên tiếng: Long nhi, con cũng ra kiểm trắc đi.
Dương Long đáp một tiếng: “Vâng thưa phụ thân!”
Dương Long thân thể yếu ớt, dù từ bé đã được dùng qua rất nhiều dược liệu quý nhưng vẫn không có thay đổi mấy. Dương Long đôi mắt hờ hững bước từng bước lên đài trước nhưng ánh mắt xem thường của toàn trường.
Trên khán đài, có tiếng cười khẽ:
“Cuối cùng cũng tới lượt tên phế vật này.”
“Ha ha, để xem có được nổi một phần trăm không.”
Dương Long bước lên đài, cúi người hành lễ với vị trưởng lão phụ trách việc trắc thí.
“Vãn bối Dương Long, kính chào trưởng lão.”
Trưởng lão khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên tia thương cảm khó thấy:
“Đặt tay lên trắc thí thạch, buông lỏng tâm thần.”
Dương Long hít sâu một hơi, đưa tay đặt lên mặt thạch. Trắc thí thạch khẽ lóe sáng, từng dòng linh khí bắt đầu luân chuyển từ lòng bàn tay hắn vào cơ thể, xuyên qua kinh mạch, hướng về đan điền. Nhưng….
“ẦM”
Luồng linh khí vừa chạm đến huyệt Tâm Khảm thì bất ngờ bị đánh bật, tựa như đụng phải bức tường vô hình. Cả khối trắc thí thạch bỗng chấn động một thoáng, rồi hoàn toàn tắt lịm.
Một con số duy nhất hiện lên trên mặt thạch:
0 %.
Toàn trường chết lặng.
Ngay sau đó:
“Ha ha ha! Không ngoài dự đoán. 0% một phế vật chính hiệu, còn không bằng người bình thường.”
“Đúng là, phế vật làm mất mặt gia tộc, mất mặt tộc trưởng.”
“Thật là hổ thẹn khi có một người con trai là hắn, nếu phụ thân hắn không phải là tộc trưởng. Loại phế vật này sớm đã bị đuổi khỏi gia tộc, làm gì còn có cơ hội ăn bám ở gia tộc nữa.”
Tiếng cười vang vọng như sấm rền. Dưới đài, không ít người che miệng cười, có người còn lắc đầu thở dài, có kẻ thì thẳng thừng lộ vẻ khinh miệt.
Trên khán đài, các khách nhân ngoài tộc cũng không khỏi xì xào bàn tán, có người còn cười nhạo thành tiếng. Không ai quan tâm đến sắc mặt gia chủ đang lạnh như băng.
Dương Long vẫn đứng lặng. Tay siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt, máu rỉ ra từng giọt. Nhưng hắn không hề cúi đầu.
Một bóng người nhỏ chạy lên đài, Tiểu Huyền, thiếu nữ thân cận của hắn, vội vàng đỡ lấy cánh tay đang run nhẹ của hắn.
“Thiếu gia, đừng để trong lòng…”
Lão trưởng lão cũng khẽ lắc đầu, ngữ khí bình thản:
“Dương Long, độ hòa hợp linh khí 0%. Không có khả năng tu luyện.”
Cùng lúc đó lão giả cũng tuyên bố đại hội trắc thí đã kết thúc. Tất cả thiếu niên được chia thành hai loại. Kẻ có tư chất cao được đưa vào tộc nội, toàn lực bồi dưỡng. Kẻ bình thường thì phân phối vào các phân chi gia sản, còn như Dương Long được coi như kẻ thất bại.
Tộc Trưởng cũng đứng lên, vẻ mặt vẫn uy nghiêm như vậy, nói: Tu luyện, tư chất tuy rằng trọng yếu, nhưng nghị lực lại càng quan trọng, tư chất cao mà không có chí cũng sẽ chìm vào dòng trường hà của thời gian, những người tư chất bình thường, nếu có đủ nghị lực cũng sẽ có ngày rực rỡ” đến đây đại hội trưởng thành của gia tộc chính thức kết thúc.
Sau khi tộc trưởng tuyên bố kết thúc, mọi người cũng lần lượt ra về.
Dương Long đang định đứng dậy ra về thì có một vị lão giả bước đến, khẽ nói:
“Thiếu gia, gia chủ cho gọi.”
Dương Long không nói, chỉ gật đầu, bước theo lão giả.
Họ đi tới một biệt viện tĩnh lặng nằm sâu trong hậu viện. Cửa vừa mở ra, mùi hương mai thoang thoảng xộc vào mũi. Giữa sân có một gốc mai cổ thụ đang nở hoa trắng muốt, như tuyết rơi giữa xuân. Dưới bóng cây, Dương Thiết ngồi thẳng lưng, thần sắc nghiêm nghị.
“Long nhi, con đã đến, ngồi đi.”
Dương Long cúi người hành lễ:
“Long nhi tham kiến phụ thân.”
Dương Thiết nhìn con thật lâu, ánh mắt hiện lên tia đau lòng. Cuối cùng, ông thở dài, nói: “Ta biết con rất buồn, nhưng đây cũng là quy luật sinh tồn của thế giới này, kẻ mạnh được tôn trọng, kẻ yếu mãi mãi là đối tượng bị khinh miệt và trêu chọc. Gia tộc đã để con quản lý một dược phường, để quãng đời sau này con không cần phải lo nghĩ, bình an mà sống. Còn ta là cha con, đây là lệnh bài của ta. Con có thể đến bảo khố của gia tộc chọn lựa hai phần bảo vật để phòng thân.”
Ông lấy ra một lệnh bài khắc kim văn cổ, đặt vào tay hắn.
Dương Long đón lấy, dập đầu thật sâu ba cái.
“Con tạ ơn phụ thân.”
Dương Khiết chỉ phất tay biểu thị cho hắn lùi ra. Khi bóng dáng Dương Long khuất hẳn sau cánh cửa, ông mới ngẩng đầu, nhìn cánh hoa trong sân.
Gió nhẹ thổi qua, hoa mai rụng trắng cả mặt đất.
Ông lẩm bẩm:
“Long nhi, ta cũng chỉ tranh thủ được chừng này cho con, mong con thật sự có thể sống an yên.”
Dương Long bước ra khỏi căn phòng, cánh cửa nặng nề khép lại phía sau. Hắn ngẩng đầu nhìn trời, trong đôi mắt hiện lên vẻ đắng chát đến cực điểm.
Từ phía xa, Tiểu Huyền vội chạy tới, thở hổn hển, nói:
“Thiếu gia, giờ chúng ta đi đâu?”
Hắn nhìn, nói:
“Chúng ta đi Tàng Bảo các.”
Nhìn bóng lưng Dương Long dần dần khuất dạng, Hứa lão chỉ đành lắc đầu thở dài, thì thầm:
“Số khổ.”
Tàng Bảo các nằm ở phía Bắc của gia tộc, là nơi cất giữ của cải, linh tài, pháp bảo trân quý của gia tộc. Cửa vào khảm ngọc thạch, trận văn lấp lóe, bốn phía canh phòng hết sức nghiêm ngặt.
Trước cửa Tàng Bảo các, một vị lão giả tóc bạc, râu dài rối tung như mây, đang nằm phơi nắng trên chiếc ghế trúc đơn sơ. Đó là Hàn lão, một trong những cao thủ đời trước của Dương gia, tu vi đạt đến Hoàng cảnh thất trọng. Sau khi giải nghệ, ông nguyện trấn thủ nơi này, xa rời tranh đấu nhân thế.
Dương Long tiến tới, chắp tay hành lễ cung kính:
“Vãn bối Dương Long, bái kiến Hàn lão.”
Lão giả khẽ mở mắt, ánh nhìn lười biếng đảo qua, như chẳng thèm quan tâm đến thế sự. Dương Long vội vàng đưa ra lệnh bài.
Mục lão nói: “Để tấm lệnh bài lên cửa đá, có thể mở ra trận pháp canh phòng. Người có hai canh giờ để chọn lựa hai loại bảo vật, đi nhanh ra sớm. Còn nhóc con người, ở lại bên ngoài nói chuyện với ta.”
Dương Long cúi đầu: “Tạ ơn Mục lão.”
Cánh cửa đá nặng nề mở ra, để lộ không gian u ám, sâu hun hút của Tàng bảo các.