Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tong-man-chi-ai-sat-hong-nhan.jpg

Tống Mạn Chi Ái Sát Hồng Nhan

Tháng 2 1, 2025
Chương 39. Vai chính đại đoàn viên Chương 38. Yume hiện thân
chao-mung-den-voi-thoi-dai-dai-giang-ho.jpg

Chào Mừng Đến Với Thời Đại Đại Giang Hồ

Tháng 2 9, 2026
Chương 700 : Hạnh phúc phiền não (5/5) (phần 2/2) Chương 700 : Hạnh phúc phiền não (5/5) (phần 1/2)
ngu-thu-cau-hai-nam-dem-thien-phu-tien-hoa-thanh-than-cap.jpg

Ngự Thú: Cẩu Hai Năm Đem Thiên Phú Tiến Hóa Thành Thần Cấp

Tháng 1 7, 2026
Chương 892: Chúc phúc kết thúc, lão nhị thở dài. Chương 891: Điên cuồng thăng cấp.
cha-cua-ta-giong-nhu-co-chut-manh.jpg

Cha Của Ta Giống Như Có Chút Mạnh

Tháng 1 18, 2025
Chương 178. Giải quyết kết thúc công việc Chương 177. Hai cái phân thân
bat-dau-trieu-hoan-vien-thien-cuong-ta-dung-la-phia-sau-man-hac-thu

Bắt Đầu Triệu Hoán Viên Thiên Cương, Ta Đúng Là Phía Sau Màn Hắc Thủ

Tháng 10 24, 2025
Chương 260: U tổ chức (chương cuối) Chương 259: Điên dại
o-gia-thien-choi-xuyen-qua.jpg

Ở Già Thiên Chơi Xuyên Qua

Tháng 1 21, 2025
Chương 231. Chủ ta luân hồi Chương 230. Trời không sinh ta... Ta sai
vo-hiep-ta-bat-dau-doat-xa-vo-nhai-tu

Võ Hiệp: Ta Bắt Đầu Đoạt Xá Vô Nhai Tử

Tháng 10 20, 2025
Chương 0324: Nguyên lai phía sau màn là hắn! Ma phương giới vực! Kết thúc! (2) Chương 0324: Nguyên lai phía sau màn là hắn! Ma phương giới vực! Kết thúc! (1)
ta-tai-dong-kinh-bai-hoai-nhan-sinh.jpg

Ta Tại Đông Kinh Bại Hoại Nhân Sinh

Tháng 12 26, 2025
Chương 350: Cùng Thái Hạ đại kết cục Chương 349: Thái Hạ —— phiên ngoại thiên 2
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 49: Giải Thạch
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 49: Giải Thạch

Khu giải thạch tại Thanh Dương thành đặt giữa trung tâm khu chợ khoáng, được bao quanh bởi mấy chục quầy hàng lớn nhỏ. Tiếng đục đá lách cách, tiếng người bàn tán rì rầm, mùi bụi đá lẫn với khí linh khoáng lượn lờ khắp không gian.

Dương Long đến trước một bàn đá, giao ba khối khoáng thô cho lão thợ giải thạch có đôi tay đen sì vì bụi khoáng lâu ngày. Lão chỉ liếc qua đã cười khẩy:

“Cả ba khối đều không có linh quang bề mặt. Nhóc con, đổ thạch mà chọn kiểu này, e là phí tiền.”

“Cứ thử đi đã,” Dương Long đáp bình thản.

Lão nhún vai, đặt khối đá đầu tiên – chính là khối có dấu vết lôi khí – lên bàn giải. Dưới lưỡi dao đá bén ngót, từng lớp vỏ đá được lột bỏ. Khi lớp thứ tư vừa bị cạo xuống, một tia sáng bạc mơ hồ lóe lên từ khe rạn.

“Ồ?” Lão thợ cau mày, nghiêng đầu nhìn kỹ hơn, rồi tiếp tục gọt.

Chỉ chốc lát sau, một đoạn “Lôi Tinh Khoáng” lộ ra, tỏa ra luồng linh khí mang theo dòng điện nhỏ xíu giật tê đầu ngón tay.

Xung quanh lập tức vang lên tiếng hô kinh ngạc:

“Lôi Tinh Khoáng! Đúng là nó rồi! Hơn nữa linh khí còn rất thuần!”

Ngay cả lão thợ cũng không giữ được bình tĩnh, dùng khăn gạt mồ hôi trán rồi nói:

“Không chỉ là Lôi Tinh Khoáng thông thường… khối này đã từng được thiên lôi rèn qua! Mức độ tinh thuần đã đạt tới cấp độ nhất định. Đã rất lâu rồi ở đây đã không xuất hiện loại khoáng thạch có phẩm chất cao như vậy.”

Lớp vỏ khoáng cuối cùng được lột ra, để lộ khối Lôi Tinh Khoáng đen tím, trên bề mặt còn khắc mờ ba đường rãnh như lôi văn tự nhiên.

Ông chủ quầy hàng bán cho Dương Long cũng giật mình.

Một vài người bắt đầu chen tới xem. Dương Long vẫn bình tĩnh, khóe môi chỉ khẽ cong lên.

Lão thợ đưa mắt nhìn hắn, ánh mắt có thêm vài phần kiêng dè: “Vận khí không tệ…”

Ngay lập tức, tiếng người xung quanh náo loạn:

“Khối này chắc chắn là Hoàng cấp thượng phẩm!”

“Không! Có khi đã chạm đến ranh giới Huyền cấp!”

Tiếng xôn xao không ngừng lan ra khắp khu giải thạch. Mắt người bán trước đó trợn trừng, không tin nổi vào tai mình. “Cái… cái gì? Lôi Tinh Khoáng? Khối đó ta bán có mười tám linh thạch thôi mà…”

Một vài tu sĩ quanh đó bắt đầu lao nhao:

“Bán không tiểu huynh đệ? Một ngàn hạ linh thạch ta lấy luôn!”

“Một ngàn hai trăm !”

Một gã nam tử mặt sẹo chen lên, rút từ trong nhẫn ra một túi linh thạch:

“Hai ngàn hạ phẩm linh thạch, ta mua khối khoáng này.”

Dương Long vẫn giữ sắc mặt bình thản, không trả lời. Bỗng một giọng nói dịu dàng nhưng đầy khí thế vang lên giữa đám đông:

“Ta ra ba ngàn năm trăm hạ phẩm linh thạch.”

Đám đông lập tức dạt ra, nhường đường cho một thiếu nữ vận trường sam màu xanh nhạt, trên ngực áo thêu hoa văn mây vàng óng ánh – biểu tượng của Kim Vân Thương Hội.

“Là Lâm Tĩnh Ngọc… đại tiểu thư của Kim Vân Thương Hội!”

“Thế lực lớn thương hội lớn … Không ngờ nàng cũng đổ thạch?”

Lâm Tĩnh Ngọc mỉm cười, ánh mắt quét qua viên khoáng trong tay lão thợ rồi nhìn Dương Long:

“Công tử có hứng thú? Lôi Tinh Khoáng thượng phẩm, ba ngàn năm trăm hạ phẩm linh thạch đã là con số cao nhất mà Hoàng cấp linh khoáng có thể có.”

Dương Long liếc nhìn nàng, ánh mắt không hề tỏ vẻ nịnh bợ hay nao núng. Hắn mỉm cười, đáp:

“Linh thạch thì quan trọng thật, nhưng ta muốn giữ lại dùng thử xem sao. Dù sao… cũng là lần đầu tiên ta đổ được thứ ra hồn.”

Sau khi cẩn thận cất viên Lôi Tinh Khoáng vào túi trữ vật, Dương Long khẽ gật đầu với lão thợ giải thạch, ra hiệu cho ông tiếp tục công việc.

“Giải khối thứ hai đi.”

Lão thợ liếc nhìn khối đá đen sì như than cháy, trên bề mặt loang lổ những vệt đỏ sẫm. Ông nhăn mặt, tỏ vẻ không mấy lạc quan: “Khối này hả? Loại Thiết Hỏa Tạp này… ta đã giải không biết bao nhiêu mà kể, mười viên may ra mới có một cái lõi sắt vụn, còn lại thì toàn là đá bỏ đi.”

“Thử xem vận khí hôm nay thế nào.” Dương Long đáp một cách bình thản, không hề để lộ sự kỳ vọng hay lo lắng.

Lão thợ đặt khối đá lên bàn giải thạch, bắt đầu dùng lưỡi dao khoáng sắc bén cắt qua lớp vỏ ngoài xù xì. Mỗi đường dao đi qua, từng mảng bụi đỏ xám lại bay ra, mang theo một mùi tro than hắc ám khó chịu. Ba lớp vỏ ngoài đã bị tách ra, nhưng vẫn chưa có bất kỳ dấu hiệu gì đặc biệt hiện ra.

“Lại thêm một khối uổng công rồi,” lão thợ cười khẩy, tay đã chuẩn bị nhấc dao lên để thực hiện nhát cắt cuối cùng thì…

“Tí tách… Tí tách…”

Một âm thanh nhỏ giọt như tiếng nước rơi khẽ vang lên từ sâu bên trong thân đá. Cả lão thợ lẫn Dương Long đều giật mình, ánh mắt ngạc nhiên nhìn nhau.

“Cái gì vậy?” Một người xem đứng gần đó tò mò chen vào, đôi mắt tròn xoe.

Lão thợ cau mày, cẩn thận mài dao sâu hơn một chút. Một tia sáng xanh lam yếu ớt dần hiện ra từ vết cắt, mang theo một làn khí ẩm mát phả ra ngoài. Thêm vài đường dao nữa, một viên khoáng tinh lấp lánh ánh lam thủy hiện ra trước mắt mọi người – trong suốt như ngọc bích, bên trong còn có những dòng khí lưu chuyển chậm rãi như một dòng nước nhỏ.

“Thủy Tâm Tinh?” Một người trong đám đông kinh ngạc hô lên.

“Không sai! Chính là Thủy Tâm Tinh loại trung giai – Hoàng phẩm chuẩn xác!” Một người khác có vẻ am hiểu về khoáng thạch khẳng định.

“Khối Thiết Hỏa Tạp kia… sao lại có thể ẩn chứa Thủy Tâm Tinh?” Vô số ánh mắt kinh ngạc đổ dồn vào khối đá đen sì vừa bị tách ra.

Lão thợ cầm viên Thủy Tâm Tinh lên, bàn tay run nhẹ vì vẫn chưa hết sửng sốt: “Ta làm nghề này bao nhiêu năm nay rồi, chưa từng thấy trường hợp kỳ lạ như vậy. Có lẽ là do khí âm thủy lạc vào trong tạp khoáng sau khi trải qua quá trình luyện hóa của thiên hỏa… rồi tự động tích tụ lại qua hàng trăm năm.”

Trong khi đó, Mặc Hạo – kẻ từ nãy đến giờ vẫn đứng im lặng quan sát trong đám đông, chứng kiến hết bất ngờ này đến bất ngờ khác mà Dương Long mang lại – rốt cuộc cũng không thể giữ được vẻ ngoài bình tĩnh nữa.

Hắn siết chặt nắm tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật cả máu, ánh mắt gắt gao khóa chặt lấy bóng lưng Dương Long.

“Sao có thể…” Mặc Hạo nghiến răng lầm bầm, đôi mắt đỏ hoe như một con dã thú bị chọc giận.

“Chỉ là một phế vật bị gia tộc vứt bỏ, hắn… hắn dựa vào đâu mà liên tiếp mở ra những linh khoáng hiếm thấy như vậy?!” Ánh mắt hắn vằn lên những tia máu đỏ ngầu, tràn ngập sự phẫn hận và đố kỵ, như muốn thiêu đốt Dương Long thành tro bụi.

Mấy tên tu sĩ Mặc gia đứng sau lưng hắn cũng cười khẩy, có kẻ thì thầm đầy ác ý:

“Chắc chắn chỉ là trùng hợp thôi. Một con chó què đôi khi cũng cắn được cục vàng.”

Nghe thấy những lời lẽ cay độc đó, ánh mắt Mặc Hạo càng trở nên tối sầm lại. Hắn đột ngột quay lưng, phất tay áo, giọng trầm khàn lạnh băng, ra lệnh cho đám tùy tùng:

“Đi. Điều tra hắn cho ta. Ta muốn biết tất cả về tên phế vật đó!”

Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người nhìn Dương Long đã hoàn toàn thay đổi. Từ sự hiếu kỳ ban đầu chuyển sang sự kiêng dè, từ những nụ cười nhạo báng trở thành sự ngưỡng mộ và thậm chí là ghen tị. Ngay cả Lâm Tĩnh Ngọc, người đẹp lạnh lùng của Kim Vân Thương hội, cũng không khỏi dừng ánh mắt trên người Dương Long lâu hơn một chút, như đang cố gắng đánh giá lại con người tưởng chừng tầm thường này. Ngay lập tức, những lời ra giá tranh nhau vang lên:

“Tám trăm hạ phẩm linh thạch!”

“Tám trăm năm mươi hạ phẩm linh thạch!”

“Chín trăm linh thạch!”

…..

Một vị luyện khí sư trung niên vội vàng chen lên phía trước, giọng đầy vẻ khẩn khoản: “Tiểu huynh đệ, ta ra giá một ngàn hạ phẩm linh thạch cho viên Thủy Tâm Tinh này, thế nào?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhat-dao-phach-khai-sinh-tu-lo.jpg
Nhất Đao Phách Khai Sinh Tử Lộ
Tháng 1 20, 2025
su-ton-nha-ta-gan-nhat-co-diem-gi-la-la.jpg
Sư Tôn Nhà Ta Gần Nhất Có Điểm Gì Là Lạ
Tháng 1 31, 2026
cam-tuc-tang-kinh-cac-hoang-gia-gia-cau-ta-lam-hac-de
Cấm Túc Tàng Kinh Các! Hoàng Gia Gia Cầu Ta Làm Hắc Đế
Tháng 2 6, 2026
pho-cap-khoa-hoc-nhan-loai-khong-hut-duong-song-it-nhat-ngan-nam
Phổ Cập Khoa Học: Nhân Loại Không Hút Dưỡng, Sống Ít Nhất Ngàn Năm!
Tháng 10 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP