Chương 48: Đổ Thạch
“Đổ thạch” – một hoạt động đầy may rủi. Người mua sẽ chọn một khối đá khoáng thô, chưa qua mài giũa, rồi đặt nó vào một pháp trận đặc biệt hoặc dùng một loại đao đá chuyên dụng để tách lớp vỏ bên ngoài. Nếu vận may mỉm cười, họ có thể tìm thấy những linh khoáng giá trị, thậm chí là những tinh thạch cực phẩm hoặc những thiên tài địa bảo quý hiếm bị vùi lấp bên trong. Nhưng nếu vận rủi đeo bám, tất cả những gì họ nhận được chỉ là một khối đá chết vô dụng, không chút linh khí.
Chính vì tính chất đỏ đen đầy kích thích này, khu đổ thạch luôn là nơi tụ tập của những kẻ liều lĩnh, những thương nhân dày dặn kinh nghiệm muốn thử vận may, và cả những kẻ gian xảo cố tình giấu linh khoáng vào những khối đá tầm thường để gài bẫy những người nhẹ dạ. Đám đông chen chúc nhau vây quanh những trận pháp giải đá, ánh mắt họ dán chặt vào từng khối khoáng, như muốn dùng ánh nhìn để xuyên thấu lớp vỏ đá xù xì, tìm kiếm dù chỉ một chút khí tức linh lực khả nghi.
Ở trung tâm khu vực là những trận bàn giải khoáng hình tròn, được chạm khắc dày đặc những phù văn cổ xưa. Khi một khối đá khoáng được đặt vào trung tâm trận bàn, những phù văn này sẽ sáng lên, tỏa ra một thứ ánh sáng màu lam nhạt, từ từ cắt gọt lớp vỏ ngoài của đá, hé lộ những gì ẩn chứa bên trong.
Tiếng hò reo vui mừng vang vọng khắp khu chợ khi có người may mắn mở ra được linh khoáng, thu hút hàng trăm ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ. Nhưng cũng không ít những tiếng thở dài thất vọng, những khuôn mặt xám xịt của những người đã bỏ ra hàng trăm linh thạch mà cuối cùng chỉ nhận về một khối đá rỗng tuếch.
“Một đao thành tiên, một đao xuống địa ngục” – câu cửa miệng đầy hình ảnh này đã trở thành một phần không thể thiếu của giới đổ thạch nơi đây, khắc họa rõ nét sự mạo hiểm và kích thích của trò chơi may rủi này.
Dương Long cũng không kìm được lòng hiếu kỳ, thong thả bước vào khu đổ thạch giữa chợ giao dịch phía Đông.
Không khí nơi đây khác hẳn phần còn lại của khu chợ – chẳng náo nhiệt như nơi mua bán đan dược hay la hét ồn ã như khu đấu giá.
Thay vào đó là sự im lặng căng thẳng, ánh mắt của từng người sắc bén, đầy tính toán, như hổ đói rình mồi.
Hắn đi vòng qua vài quầy thạch, thấy không ít người đang chăm chú nhìn vào từng khối khoáng thô. Có người cầm pháp kính soi xét từng vân đá, có người dùng linh lực dò xét, thậm chí có cả kẻ áp sát tai nghe thử… như thể có thể “nghe ra” linh khoáng bên trong.
Một lão giả râu dài, áo tro, thấy Dương Long tiến lại gần, cười khẽ:
“Tiểu huynh đệ cũng muốn thử vận may sao? Ở đây có đủ loại khoáng, giá từ mười linh thạch đến cả trăm linh thạch một khối. Biết đâu lại đào ra Hoàng cấp linh khoáng thì một bước lên trời.”
Dương Long nhướng mày, đảo mắt nhìn qua:
Phía trước là mấy khối đá to bằng nắm tay đến đầu người, lớp ngoài xù xì, lấm tấm tạp chất, thoạt nhìn không có gì đặc biệt. Nhưng bên cạnh mỗi khối đều đặt bảng giá nhỏ:
“Khoáng thô, nghi chứa Hắc Thiết Tinh – 45 linh thạch”
“Tạp khoáng kỳ lạ, có dấu hiệu linh khí – 30 linh thạch”
“Chưa rõ loại – 12 linh thạch”
Số linh thạch còn lại của Dương Long không nhiều, nhưng sâu thẳm trong lòng hắn lại trỗi dậy một cảm giác thôi thúc kỳ lạ. Tựa hồ như có một lực hút vô hình đang gọi hắn từ một trong những khối đá vô tri kia.Hắn đi ngang qua một đống khoáng thô đặt trên vải đen, đột nhiên dừng bước.
Bất chợt, khi đi ngang qua một đống khoáng thô được đặt trên một tấm vải đen sờn cũ, Dương Long khựng lại. Ánh mắt hắn dừng lại trên một khối khoáng nhỏ, chỉ cỡ bàn tay. Lớp vỏ ngoài của nó lấm chấm những tia bạc mờ nhạt, trông giống như những vệt lôi điện đông cứng. Nhịp tim của Dương Long bất giác đập nhanh hơn một chút.
Trong thức hải, giọng nói nhẹ nhàng của Như Yên vang lên:
“Khối này… có lẽ từng hấp thụ lôi khí. Thử xem?”
Dương Long không chút do dự, đặt xuống hai mươi linh thạch:
“Khối này, ta lấy.”
Không chút do dự, Dương Long đặt xuống hai mươi hạ phẩm linh thạch, vừa đủ với số tiền ít ỏi còn lại của hắn: “Khối này, ta lấy.”
Chủ quầy, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhướn mày nhìn Dương Long một chút, rồi khóe miệng nhếch lên một nụ cười hàm ý, ánh mắt như đang nhìn một kẻ lần đầu tiên bước chân vào trò chơi mạo hiểm này. “Tiểu tử này cũng có mắt đấy. Muốn giải ngay không?”
“Để ta chọn lựa thêm đã”
Dương Long đáp lời chủ quầy, ánh mắt lại tiếp tục lướt qua những khối đá khoáng thô ráp khác. Hắn muốn xem liệu có còn khối đá nào khác thu hút sự chú ý của Như Yên hay liệu còn khối nào khác có thể gợi lên trực giác kỳ lạ trong lòng hắn.
Khối thứ hai mà Dương Long để mắt tới nằm ở một quầy nhỏ khuất trong góc khu đổ thạch. Bề mặt của nó đen sì như than cháy, loang lổ những vết đỏ sẫm, trông chẳng có gì nổi bật. Chủ quầy cũng chỉ đặt một tấm bảng giá nhỏ vỏn vẹn mười lăm linh thạch, còn cẩn thận viết thêm dòng chữ:
“Khoáng bỏ sót, không chắc có gì bên trong.”
Dương Long định bỏ qua, nhưng ngay lúc đó, giọng Như Yên chợt vang lên trong đầu, mang theo một tia hứng thú mơ hồ:
“Khối này thú vị. Vỏ ngoài là Thiết Hỏa Tạp, một loại khoáng phế thải. Nhưng bên trong lại có khí xoáy âm ẩn – khả năng là ‘tàn khoáng’ từng bị hấp thu một phần linh tính. Nếu vận khí tốt, có thể tìm được linh khoáng tái tụ bên trong.”
Dương Long thoáng ngẫm nghĩ. Những thứ bị người khác xem thường, đôi khi lại ẩn giấu cơ duyên nghịch thiên. Với mười lăm linh thạch, cho dù bên trong rỗng không, hắn cũng chẳng thiệt bao nhiêu.
“Ta lấy thêm khối này nữa,” Dương Long nói với chủ quầy, đặt thêm mười lăm linh thạch xuống.
Khối đá thứ ba mà Dương Long lựa chọn có một hình dạng kỳ dị, uốn lượn như một đoạn xương sống của một con quái vật cổ xưa. Lớp vỏ ngoài của nó sần sùi và có dấu hiệu bị ăn mòn nhẹ. Hắn không cảm nhận được bất kỳ linh khí rõ ràng nào từ khối đá này, nhưng một chi tiết nhỏ đã khiến ánh mắt Dương Long khẽ co lại. Trên nền đá tối, có ba lỗ nhỏ hình tam giác, xếp hàng gọn gàng, sâu hoắm, trông như từng bị một luồng lôi điện xuyên phá.
Dương Long khẽ nhíu mày. Không rõ vì sao, nhưng hình ảnh này lại khiến hắn nhớ đến mảnh da thú chứa tàn chương “Lôi Điện Tam Biến” mà hắn vừa mua được. Linh cảm dâng trào, như có dòng điện vô hình chạy dọc sống lưng hắn.
“Khối này giá bao nhiêu?” Dương Long hỏi, giọng trầm thấp.
“Mười tám linh thạch.” Chủ quầy hờ hững đáp, hiển nhiên không đặt nhiều hy vọng.
Không chút do dự, Dương Long đưa tay rút ra số linh thạch cuối cùng, gật đầu: “Lấy luôn.”
Vậy là hắn đã chọn được ba khối đá khoáng thô. Một khối có dấu hiệu hấp thụ lôi khí, một khối bị bỏ sót nhưng có khí xoáy âm ẩn, và một khối có hình thù kỳ lạ với những lỗ thủng như bị lôi điện xuyên qua. Tổng cộng hắn đã chi ra năm mươi ba linh thạch, gần như toàn bộ số tiền còn lại. Bây giờ, tất cả phụ thuộc vào vận may của hắn khi giải những khối đá này.
Khu giải thạch tại Thanh Dương thành đặt giữa trung tâm khu chợ khoáng, được bao quanh bởi mấy chục quầy hàng lớn nhỏ. Tiếng đục đá lách cách, tiếng người bàn tán rì rầm, mùi bụi đá lẫn với khí linh khoáng lượn lờ khắp không gian.