Chương 50: Lôi Ẩn Tủy
Lâm Tĩnh Ngọc cũng cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực: “Kim Vân Thương hội, một ngàn bốn trăm hạ phẩm linh thạch.”
Ngay khi giọng của Lâm Tĩnh Ngọc vừa dứt, một tiếng cười nhàn nhạt vang lên từ phía đối diện đám đông.
“Một ngàn sáu trăm linh thạch. Kim Vân Thương Hội đã ra giá, chẳng lẽ Thiên Hành Thương hội ta lại chịu lép vế sao?”
Tất cả ánh mắt trong khu đổ thạch lập tức đổ dồn về phía phát ra âm thanh. Họ nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc áo xám tro, bộ râu dài ba tấc được tỉa tót gọn gàng, khí độ nho nhã nhưng ẩn chứa một sự sắc bén như sương lạnh. Người nọ đứng bên cạnh một cỗ xe ngựa bọc thép kiên cố, những hộ vệ xung quanh mặc áo vải tẩm thiết, đứng nghiêm trang cúi đầu.
“Tại hạ Lâm Bách Niên, đại diện cho Thiên Hành Thương hội,” người đàn ông trung niên mỉm cười lịch sự với Dương Long. “Viên khoáng này, thương hội chúng ta đang cần gấp. Tiểu huynh đệ, nếu ngươi bán cho Thiên Hành Thương hội, về sau ngươi có thể đến bất kỳ trạm thương nào của bọn ta mà không cần nộp thuế giao dịch trong vòng ba tháng.”
Lâm Tĩnh Ngọc khẽ nhíu đôi mày thanh tú, nở một nụ cười nhạt nhưng không giấu được vẻ không hài lòng: “Lâm tiên sinh quả là ra tay mạnh mẽ. Nhưng Kim Vân Thương Hội ta từ trước đến nay làm ăn sòng phẳng, không vì áp lực mà rút lui.”
Không khí quanh bàn giải thạch thoáng chốc trở nên trầm xuống. Những người xem đứng hai bên lập tức xì xào bàn tán, nhiều người lộ vẻ hưng phấn – một viên khoáng tầm trung thôi mà lại khiến hai thương hội lớn của Thanh Dương thành cùng nhau ra giá tranh giành.
Dương Long chắp tay, mỉm cười lịch sự với cả hai người: “Hai vị ra giá đều rất hậu hĩnh, tại hạ vô cùng cảm kích. Nhưng… viên Thủy Tâm Tinh này, ta vẫn muốn giữ lại.”
Câu nói dứt khoát của Dương Long khiến cả đại diện của hai thương hội lớn đều sững người. Một số người xung quanh thì thở dài đầy tiếc nuối, cảm thấy Dương Long đã bỏ lỡ một cơ hội kiếm tiền tốt. Nhưng ánh mắt nhìn Dương Long lúc này đã hoàn toàn khác – không còn là ánh mắt của một kẻ thiếu niên mua bừa khoáng phế, mà là ánh mắt của một người biết nhìn xa trông rộng, biết cân nhắc những lợi ích dài lâu hơn.
Dương Long khẽ gật đầu với lão thợ, ra hiệu tiếp tục với khối đá kỳ dị cuối cùng. Sau những bất ngờ liên tiếp, lão thợ giờ đây cũng trở nên cực kỳ cẩn trọng.
Lão thợ giải thạch đặt viên khoáng thứ ba – khối đá hình thù uốn lượn như xương sống quái thú – lên bàn. Mặc dù trông kỳ dị, nhưng bề mặt lại xám xịt, không có chút linh quang nào, khiến mấy người đứng xem vừa hào hứng khi nãy liền mất kiên nhẫn.
“Khối này xem ra là phế thạch rồi…”
“Không thấy có linh khí dao động gì cả.”
“Chắc vận may hắn đến giới hạn rồi.”
Lão thợ không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa lưỡi dao đá cạo từng lớp mỏng. Tiếng mài sắc ken két vang lên, từng mảnh đá vụn rơi xuống. Khi lớp đá thứ ba vừa bong ra, một luồng ánh tím nhạt nhấp nháy dưới bề mặt đột nhiên xuất hiện.
Ngay khoảnh khắc ấy, Như Yên trong đầu Dương Long bỗng thốt lên, giọng nàng rõ ràng lộ vẻ nghiêm trọng:
“Khoan đã, đừng cho giải tiếp!”
Dương Long khẽ nhíu mày, tay phải âm thầm giơ lên ngăn lại:
“Dừng tay.”
Lão thợ sửng sốt, con dao vừa kề xuống liền rút lại:
“Dừng? Vừa mới thấy có chút ánh sáng, ngươi chắc chứ?”
“Chắc,” Dương Long đáp bình tĩnh.
Xung quanh có tiếng xì xào:
“Sao lại ngừng giữa chừng?”
“Ánh tím kia… là lôi khoáng ư?”
“Tên này sợ mở tàn khoáng mất mặt chăng?”
Nhưng Dương Long đã không để ý. Trong đầu, Như Yên chậm rãi nói tiếp:
“Khối này không phải linh khoáng thông thường. Thứ bên trong là Lôi Ẩn Tủy, không phải để luyện đan hay chế khí, mà là một loại phụ trợ thiên nhiên, cực kỳ hiếm gặp. Nó có thể kích phát và tăng uy lực cho thần thông hệ Lôi, đặc biệt phù hợp với “Lôi Điện Tam Biến.”
“Vậy thì càng phải mở ra chứ?” Dương Long càng thêm tò mò.
“Không!” Như Yên kiên quyết ngăn cản. “Thứ này quá trân quý! Một khi lộ ra hoàn toàn, chắc chắn sẽ gây ra sự chú ý lớn. Ngươi vừa đắc tội với Mặc gia, lại thêm một bảo vật như vậy, e rằng sẽ rước thêm phiền phức không cần thiết. Tốt nhất là đợi khi có không gian an toàn, dùng Hồng Hoang Càn Khôn Tháp để hấp thu, mới phát huy được tối đa hiệu dụng.”
Hiểu ý, Dương Long liền đưa tay thu viên khoáng đang dở vào nhẫn trữ vật. Hắn chắp tay với lão thợ:
“Khối này ta giữ lại, không giải tiếp.”
Lão thợ trố mắt nhìn, nhưng cũng không hỏi thêm, chỉ nhún vai cười nhạt. Có vài ánh mắt nghi ngờ trong đám đông, nhưng không ai dám hành động gì trước mặt đông người.
Mặc Hạo ở phía xa cũng hơi nhíu mày, ánh mắt gằn lại:
“Hắn… che giấu điều gì?”
Dương Long không nói gì, chỉ khẽ siết tay, trong lòng thầm nghĩ:
“Nếu ‘Lôi Ẩn Tủy’ thật sự hữu dụng như Như Yên nói… thì vận may hôm nay, không chỉ là may mắn nữa rồi.”
Ngay lúc ấy, một thiếu nữ vận trường sam màu xanh nhạt, với vẻ ngoài thanh tú thoát tục, giọng trong trẻo vang lên:
“Công tử có nhãn lực bất phàm, càng biết tiến thoái đúng lúc, quả thật khiến tiểu nữ bội phục.”
Dương Long liếc nhìn, nhận ra chính là người đã ra giá viên Lôi Tinh Khoáng đầu tiên – Lâm Tĩnh Ngọc, tiểu thư của Kim Vân Thương Hội.
Nàng mỉm cười nói tiếp:
“Hai tháng sau, Kim Vân Thương Hội sẽ tổ chức “Đại hội Giải Thạch và Đấu Giá” bốn năm một lần tại Thanh Dương thành. Đây là nơi quy tụ rất nhiều cao thủ trong giới đổ thạch, các thương nhân giàu có và cả những tu sĩ đang tìm kiếm những vật phẩm quý hiếm. Với nhãn lực độc đáo của công tử, ta tin rằng ngươi sẽ có cơ hội tỏa sáng tại đại hội này.”
Nàng khẽ nghiêng đầu, một lọn tóc mai mềm mại rơi xuống gò má trắng mịn. “Nếu công tử nể mặt đến tham dự, Kim Vân Thương hội sẽ chịu toàn bộ chi phí đi lại và ăn ở trong suốt thời gian diễn ra đại hội. Chúng ta cũng sẽ sắp xếp chỗ ở tốt nhất cho công tử. Hơn nữa, nếu công tử có bất kỳ khoáng thạch hay vật phẩm quý giá nào muốn ký gửi đấu giá, thương hội chúng ta sẽ đảm bảo mức giá tốt nhất và phí dịch vụ ưu đãi nhất.”
Lâm Tĩnh Ngọc khẽ đưa ra một lệnh bài bằng bạch ngọc, chạm khắc tinh xảo hình vân tường đang phiêu đãng giữa không trung. Một luồng linh khí nhè nhẹ tỏa ra từ lệnh bài, cho thấy giá trị không hề nhỏ của nó.
“Đây là lệnh bài khách quý của Kim Vân Thương hội. Công tử hãy giữ lấy. Đến lúc đó, chỉ cần đưa lệnh bài này ra, sẽ có người của thương hội tiếp đón chu đáo.” Ánh mắt nàng khẽ lóe lên một tia chờ đợi. “Có lẽ… với nhãn lực của công tử, chúng ta còn có thể hợp tác lâu dài trong lĩnh vực đổ thạch này.”
Hắn chắp tay, mỉm cười lịch sự đáp lại: “Đa tạ Lâm tiểu thư đã có lòng mời. Nếu có duyên và sắp xếp được thời gian, tại hạ nhất định sẽ đến tham dự đại hội của quý thương hội.” Trong lòng hắn cũng có chút hứng thú với lời mời này
Dương Long nhận lấy, chắp tay:
“Tạ ơn Lâm tiểu thư, nếu có thời gian, nhất định sẽ đến.”
Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên áo lam, ánh mắt sắc sảo cũng tiến đến, chính là Lâm Bách Niên – đại diện thương vụ của Thiên Hành Thương Hội, một thế lực khác trong thành.
Lâm Bách Niên cười ha hả, giọng trầm ổn mà mang ý thăm dò:
“Dương công tử đúng là người có vận số và nhãn lực hiếm có. Nếu sau này có linh khoáng muốn bán, có thể đến Thiên Hành, chúng ta tuyệt đối sẽ ra giá không kém ai.”
Nói rồi, ông ta cũng đưa ra một lệnh bài xanh lam, mặt sau có ấn ký thủy văn đặc thù, ý vị không tầm thường.
Dương Long cầm lấy, chỉ mỉm cười:
“Cảm tạ Lâm tiên sinh.”
Dương Long cất lệnh bài vào trong áo, ánh mắt không mấy dao động, nhưng trong lòng hắn lại đang tính toán. Những lời mời từ Kim Vân Thương Hội và Thiên Hành Thương Hội rõ ràng là một lời mời đầy mưu tính.