Chương 31: Dược Phường Dương gia (thượng)
Giọng hắn không cao, nhưng ẩn chứa uy nghiêm không thể kháng cự.
Dương Trực lập tức cúi đầu cung kính:
“Xin thiếu gia yên tâm, lão hủ nhất định toàn lực phụ trợ!”
Dương Long nhìn Dương Trực rồi nó:
“Ta mới đến chưa biết rõ về tình hình dược phường, Trực lão có thể giới thiệu cho ta.”
Dương Trực cúi đầu một cách cung kính, rồi tiếp tục giới thiệu với giọng điềm tĩnh:
“Thiếu gia, dược phường chúng ta có hai tầng. Tầng một là khu giao dịch và thu mua, nơi tiếp đón khách hàng và đối tác. Khu vực này chia thành ba phần chính. Phía bên trái là quầy thu mua, nơi có một giám dược sư chuyên trách định giá các loại dược liệu cấp Nhân và Hoàng. Mọi giao dịch thu mua dược liệu cấp thấp đều được thực hiện tại đây.”
Ông chỉ tay về phía bên phải:
“Phía bên phải là khu trưng bày, nơi bày bán các loại linh thảo phổ biến mà người tu luyện thường xuyên sử dụng, như Hồi Linh thảo, Thanh Huyết quả, Hoàng Ngọc diệp… Đây là những dược liệu thông dụng, người qua lại thường mua bán tại đây.”
Dương Trực lại chỉ vào khu vực trung tâm.
“Giữa sảnh là bàn tiếp khách và đàm phán. Đây là nơi dành cho những thương vụ lớn, thường là các giao dịch dược liệu số lượng lớn hoặc những hợp tác lâu dài. Bàn này được thiết kế để tạo không gian thuận tiện cho các cuộc đàm phán.”
Sau khi giới thiệu tầng một, Dương Trực dẫn Dương Long lên tầng hai. Ông tiếp tục:
“Tầng hai chủ yếu phục vụ cho việc quản lý và lưu trữ. Văn phòng của lão hủ ở đây, nơi chúng ta ghi chép sổ sách thu chi, hợp đồng buôn bán. Mọi công việc quản lý đều được tiến hành tại đây.”
Ông chỉ vào phía sau phòng:
“Phía sau là kho chứa linh dược và đan dược. Kho này được chia thành nhiều ngăn kín, có kết giới bảo vệ để giữ nguyên vẹn dược lực của các dược liệu quý. Mỗi hộp ngọc đều có ký hiệu rõ ràng, chỉ rõ nguồn gốc xuất xứ.”
Tiếp tục, Dương Trực chỉ tay về một cánh cửa nhỏ bên cạnh kho:
“Cuối cùng, ngoài các khu vực chính, còn có một phòng dùng làm nơi nghỉ ngơi cho chủ tiệm. Tuy nhiên, đã bị bỏ trống, vì ít khi được sử dụng.”
Dương Trực khựng lại một chút trước khi nói tiếp:
“Cuối cùng, phía sau dược phường, qua một cánh cửa gỗ, là tiểu viện nhỏ của chúng ta. Nó được xây dựng tách biệt khỏi mặt tiền, có cửa đồng khóa trận để bảo vệ. Phía trong vốn dự tính là nơi luyện đan, nhưng đã bị bỏ hoang suốt hơn một năm qua do tình hình dược phường khó khăn. Tuy vậy, nếu thiếu gia có ý định cải tạo, thì nơi đó có thể sử dụng lại.”
Dương Trực nghiêm túc đưa tay lật mở một quyển sổ dày, ánh mắt ông nhìn vào các con số ghi chép trong đó một cách trầm tư, rồi cuối cùng quay sang Dương Long, báo cáo:
“Thiếu gia, về tình hình kinh doanh dược phường, trong thời gian qua, chúng ta chủ yếu thu mua các loại linh thảo cấp Nhân và Hoàng để phục vụ cho các tu luyện giả trong thành. Tuy nhiên, do tình hình kinh tế khó khăn, cũng như sự cạnh tranh gay gắt từ các thế lực khác, sản lượng dược liệu bán ra chỉ đạt khoảng 40% so với năm trước.”
Ông nhìn vào một biểu đồ thu chi, rồi tiếp tục:
“Hiện tại, các loại dược liệu có lượng tiêu thụ cao nhất là Hồi Linh thảo, Thanh Huyết quả, và Hoàng Ngọc diệp. Đây đều là các loại linh thảo có dược tính phổ thông, phục vụ chủ yếu cho việc tăng cường sức khỏe và đẩy nhanh tiến độ tu luyện cho những tu sĩ mới. Dược liệu cấp Hoàng, như Thiên Thanh hương, Bạch Ngọc hoa, mặc dù có nhu cầu lớn, nhưng số lượng cung ứng khá hạn chế do việc khai thác ngày càng khó khăn.”
Dương Trực đưa tay lật thêm vài trang trong sổ sách, rồi tiếp tục:
“Về kho dược, hiện tại chúng ta có khoảng 1000 hộp ngọc chứa dược liệu các loại. Trong đó, khoảng 930 hộp là các loại dược liệu cấp Nhân, 70 hộp là cấp Hoàng. Tuy nhiên, một số loại dược liệu, đặc biệt là dược liệu quý hiếm, đã hết nguồn cung và chưa có thể tìm được nguồn mới.”
“Về các khoản thu chi, năm nay chúng ta đã gặp khó khăn lớn, đặc biệt là trong việc chi trả lương cho các dược sư và thị nữ. Hơn nữa, việc thanh toán các khoản nợ cũng đang dần trở thành gánh nặng lớn. Số tiền cần thanh toán trong tháng này đã vượt quá khả năng hiện tại của dược phường.”
Dương Long im lặng lắng nghe, ánh mắt hắn dừng lại trên những con số, ghi chép của Dương Trực.
Trước hết: Mặc dù số lượng dược liệu cấp Nhân còn dồi dào, nhưng chúng ta không thể sống dựa vào chúng lâu dài. Dược liệu cấp Hoàng mới là trọng yếu, cần phải có kế hoạch tìm kiếm nguồn cung mới, đặc biệt là những loại dược liệu quý hiếm.
“Cần phải có người đi tìm kiếm các nguồn cung cấp mới, nhất là những loại linh thảo quý hiếm có thể đáp ứng yêu cầu của dược phường, chẳng hạn như Linh Chi Hoàng hay Bích Thủy Tinh…”
Dương Trực nghe xong, gật đầu lia lịa:
“Đúng, phải tìm kiếm nguồn linh thảo quý giá. Những tán tu ngoài kia có thể không đủ nguồn lực, nhưng nếu chúng ta có thể khích lệ họ hợp tác, chiêu mộ vài người thu mua, có thể tiết kiệm được rất nhiều chi phí.”
Về phần chi phí hiện tại, lương bổng cho nhân viên là điều không thể thiếu. Cái này phải có một kế hoạch rõ ràng để duy trì lòng tin. Nhân viên của chúng ta không phải chỉ có công việc, mà còn có gia đình, vợ con. Nếu không có lương bổng ổn định, chẳng khác nào khiến họ quay lưng lại, mà lòng trung thành lại càng khó duy trì.”
Lấy từ trong túi trữ vật, lấy ra một túi linh thạch hạ phẩm. Cẩn thận đặt nó xuống bàn, ánh sáng của những viên linh thạch phát ra một tia sáng yếu ớt dưới ánh đèn mờ.
“Trong này có 1000 linh thạch hạ phẩm. Hãy dùng số linh thạch này chi trả trước cho mọi người. Đảm bảo mọi người đều có lương đầy đủ, đừng để ai thiếu thốn. Đây là việc phải làm ngay.”
Hơi bất ngờ, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự cảm kích sâu sắc. Lão cẩn thận nhận lấy túi linh thạch, ánh mắt lấp lánh.
“Dương Long thiếu gia… Người quả là khác biệt. Không chỉ quan tâm đến việc kinh doanh, mà còn để tâm đến nhân viên. Ta sẽ sắp xếp ngay.”
Dương Long nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, giọng nói bình thản:
“Chúng ta không thể chỉ sống trong hiện tại. Nếu không xây dựng lòng tin và củng cố cơ sở này, dược phường này sẽ mãi không phát triển được. Bên ngoài, các thế gia khác đang cạnh tranh, chúng ta càng phải đoàn kết và vững mạnh từ trong ra ngoài.”
Dương Trực nhìn Dương Long, không tin đây là phế vật mà mọi người đồn đại.
Sau khi bàn giao một vài công việc cho Dương Trực.
Dương Long ngồi trong phòng làm việc của mình, một gian phòng nhỏ, tường vách nhuốm màu thời gian, trong lòng hắn vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng. Dù hắn biết mình không thể làm mọi thứ ngay lập tức.
Áp lực như từng đợt sóng ngầm dồn ép hắn, khiến tâm thần hắn dù cố gắng bình tĩnh đến đâu cũng khó tránh được nỗi lo âu.
Tiền lương nhân thủ, chi phí dược liệu, duy trì vận hành, xây dựng uy tín…
Những vấn đề to lớn này như một ngọn núi đè nặng lên vai hắn.
Nhưng hắn vẫn chưa tìm ra một lối đi đột phá thực sự.
Đúng lúc ấy, trong thức hải, giọng nói mềm mại mà tinh nghịch của Như Yên vang lên:
“Tiểu tử, ngươi đang nghĩ cách kiếm tiền sao?”
Dương Long giật mình, thần niệm đáp lại:
“Đúng vậy. Ta cần tiền, cần tài nguyên nhưng không thể chờ đợi lâu.”
Như Yên khúc khích cười nhẹ, tựa như một làn gió mát:
“Trên đời này, thứ có thể kiếm linh thạch nhanh nhất là gì, ngươi biết không?”