Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-pha-cuoi-vo-huan-nhi-nang-lai-cu-tuyet-dong-phong.jpg

Đấu Phá: Cưới Vợ Huân Nhi, Nàng Lại Cự Tuyệt Động Phòng!

Tháng 2 24, 2025
Chương 351. Thành tựu Đấu Đế, vạn tộc đến chúc! Chương 350. Cổ Đế động phủ!
toi-cuong-can-than-dac-chung-binh.jpg

Tối Cường Cận Thân Đặc Chủng Binh

Tháng 2 2, 2025
Chương 1540. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 1539. Lớn nhất sau luân hồi đại kết cục
hai-tac-doflamingo-dung-o-tren-troi.jpg

Hải Tặc: Doflamingo Đứng Ở Trên Trời

Tháng 1 23, 2025
Chương 10. Tình huống bây giờ khẩn cấp, chúng ta trước tiên đem Aster kéo tên phản đồ này giết đi! Chương 9. Kia vị đại nhân!
cao-vo-te-bao-cua-ta-co-the-vo-han-tien-hoa

Cao Võ: Tế Bào Của Ta Có Thể Vô Hạn Tiến Hóa

Tháng 10 26, 2025
Chương 944: Không hổ là ngươi, Tần Dật! (Đại kết cục!) Chương 943: Ta chính là đại thế, không cách nào ngăn cản đại thế!
ta-vo-han-truong-thanh-thien-phu-bat-dau-quet-ngang-cao-vo.jpg

Ta, Vô Hạn Trưởng Thành Thiên Phú, Bắt Đầu Quét Ngang Cao Võ

Tháng 2 2, 2026
Chương 180: Sương mù thạch Chương 179: Ta Diệp Mỗ cũng không phải là không thèm nói đạo lý người
chu-thien-tang-phuc-group-chat.jpg

Chư Thiên Tăng Phúc Group Chat

Tháng 1 18, 2025
Chương 503. Mới cũng là kết thúc Chương 502. 1 cắt đều là giả
than-hao-bat-dau-ngay-nhap-mot-van-khoi

Thần Hào: Bắt Đầu Ngày Nhập Một Vạn Khối

Tháng 2 8, 2026
Chương 864: Chúc xây sâm bằng hữu Chương 863: Lại để mắt tới hải hàng
ma-thi-tien-toc.jpg

Mã Thị Tiên Tộc

Tháng 1 16, 2026
Chương 926: Thời Gian chi lực Chương 925: Linh Thạch Khoáng
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 30: Dược Phường Dương gia (hạ)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 30: Dược Phường Dương gia (hạ)

Đi được một lúc, xe ngựa dừng lại trước một tòa kiến trúc hai tầng.

Nơi ấy hiện ra trong tầm mắt Dương Long: một tòa nhà gỗ lợp ngói âm dương, nét cổ xưa rêu phong loang lổ, nhưng vẫn thấp thoáng khí chất trầm ổn. Tường ngoài quét vôi trắng, khung cửa bằng gỗ lim, sơn đỏ đã bạc màu theo năm tháng, vững vàng giữa dòng người ồn ào qua lại.

Trên đỉnh cửa lớn treo một tấm biển gỗ đen, khắc chữ đại tự “Dương Phường” bằng linh văn cổ, từng nét bút như rồng bay phượng múa, thấm đượm khí tức tu hành năm xưa. Ngay bên dưới, một dấu ấn hình “hỏa dương cửu vân” nhàn nhạt sáng lên dưới ánh mặt trời, chính là gia huy riêng biệt của Dương gia, tượng trưng cho huyết mạch truyền thừa và danh dự.

Dù đã bị thời gian và sự chèn ép mài mòn ít nhiều, nơi đây vẫn toát ra một tia kiêu hãnh cũ kỹ, như ngọn lửa âm ỉ chưa từng lụi tắt.

Tiểu Huyền nhảy xuống xe ngựa trước, kéo rèm mời Dương Long, cười nhẹ:

“Thiếu gia, chúng ta đã đến dược phường.”

Dương Long trầm ngâm, ánh mắt quét khắp tòa nhà.

Dương Long bước chân vào dược phường, mùi ẩm mốc và hương thảo dược cũ kỹ đập vào mắt.

Một lão giả gầy gò, tóc điểm sương từ bên trong quầy đi ra, ánh mắt mang theo nghi hoạc nhìn Dương Long:

“Thiếu gia… người đến mua dược…”

Dương Long không nhanh, không chậm đáp:

“Ta là Dương Long, gia tộc giao nơi này cho ta, từ hôm nay, dược phường này sẽ do ta tiếp quản.”

Vừa nói, hắn vừa lấy ra một lệnh bài chứng minh thân phận.

Lão giả giật mình, ánh mắt dâng lên một tia kinh ngạc khó tin.

“Thì ra là… Dương Long thiếu gia.”

Dương Long chắp tay:

“Đúng vậy. Lão trượng xưng hô thế nào?”

Lão nhân khẽ gật đầu:

“Lão hủ tên Dương Trực, đã làm việc ở đây hơn 60 năm, trước nay phụ trách quản lý dược phường. Mọi việc kinh doanh hằng ngày, thu chi tồn kho, đều do lão hủ trông coi.”

“Thiếu gia muốn quản lý dược phường, lão hủ không có ý kiến, nhưng…”

Lão khẽ phất tay, một thi nữ mang ra khay gỗ, bên trên có các loại dược liệu màu sắc khác nhau.

Dương Trực nghiêm giọng:

“Muốn quản lý dược phường, ít nhất phải biết phân loại dược liệu. Nếu thiếu gia ngay cả cái gì là Linh Chi thảo, cái gì là Ngọc Lộ đằng cũng không phân biệt được, chỉ sợ khó phục chúng dưới trướng.”

Nói đoạn, lão chỉ tay vào khay gỗ: “Trên khay này, lão hủ đã chuẩn bị sẵn mười loại dược liệu phổ thông, cũng có vài loại tương tự nhau về hình dáng. Xin thiếu gia thứ lỗi, nếu không thể phân biệt, e rằng…”

Lời chưa dứt, không khí trong đại sảnh đã có vài phần quỷ dị.

Mấy tiểu dược sư đứng bên len lén liếc nhìn, ánh mắt mang theo vẻ xem thường kín đáo.

Hiển nhiên, trong lòng họ, thiếu gia nổi danh “phế vật” Dương Long chỉ là bị đưa tới đây dưỡng già, không đáng để kỳ vọng.

Tiểu Huyền nhíu mày, định mở miệng biện giải, nhưng Dương Long chỉ đưa tay khẽ ngăn lại.

Dương Long cười nhạt, bước lên một bước, ánh mắt bình thản nhìn khay gô.

Mùi thảo dược nhàn nhạt lan ra, có mùi thanh mát của linh thảo, xen lẫn chút nồng hắc của những dược liệu đã cũ.

Trên khay, mười loại dược liệu đủ màu sắc, hình dạng chen chúc, nhìn qua thực sự có đôi phần khó phân biệt.

Dương Long hít sâu một hơi, tay chậm rãi đưa ra, ngón tay thon dài điểm nhẹ lên từng loại.

Đây là Linh Chi Thảo, hắn cất giọng nhàn nhạt, “Thuộc loại linh thảo phổ thông, sinh trưởng nơi có sương sớm, linh khí nồng đậm. Thân dài ba tấc, mép lá hơi cong, gân lá ẩn hiện tia bạc, khi bóp nhẹ sẽ rỉ ra linh dịch, có tác dụng dưỡng thần, điều hòa khí huyết.”

Hắn nói đoạn, khẽ dùng ngón tay kẹp nhẹ phiến lá. Một giọt linh dịch trong suốt từ mép lá chầm chậm chảy ra, óng ánh dưới ánh đèn, hương thơm thanh mát lặng lẽ lan tỏa trong không khí.

Dương Long nhàn nhạt liếc nhìn Dương Trực.

“Linh Chi Thảo này, tuy hình sắc đầy đủ, linh khí ổn định, nhưng nhìn kỹ có thể thấy ven lá có vết vàng úa nhàn nhạt. Hẳn là lúc bảo tồn, dược phường đã sơ suất, nhiệt độ kho dược không ổn định, khiến dược lực hao tổn hơn ba phần.”

Lời hắn vừa dứt, cả đại sảnh như rơi vào tĩnh lặng.

Chỉ tay sang bên cạnh:

“Còn đây là Ngọc Lộ Đằng.”

Dương Long hơi nghiêng người, tay chỉ một cọng dây leo màu xanh biếc:

“Dây leo, thân nhẵn bóng, mềm dẻo như tơ. Khi bẻ gãy, có thể thấy nước dịch bên trong trong suốt như ngọc, hương vị mát lạnh, dược tính chủ yếu dùng để điều chế Thanh Tâm Đan, có công dụng an thần, tĩnh tâm, trừ tạp niệm.”

Hắn nhẹ nhàng cầm lấy, bẻ khẽ một đoạn ngắn. Quả nhiên, từ vết gãy lập tức tràn ra một dòng linh dịch trong veo, lấp lánh như giọt sương dưới ánh sáng.

Dương Long đưa tay quệt lấy một chút, đưa lên chóp mũi ngửi nhẹ, ánh mắt càng thêm bình tĩnh:

“Tiếc là… linh dịch bên trong đã hơi đục, mùi cũng có chút lẫn tạp, chỉ sợ dây Ngọc Lộ Đằng này đã thu hái quá kỳ, dược lực giảm sút ít nhất ba thành.”

Giọng hắn không nhanh không chậm, từng câu từng chữ như mũi kim xuyên thẳng vào lòng người.

Trong đại sảnh, không ít tiểu dược sư lặng thinh cúi đầu, sắc mặt hơi đỏ bừng. Một vài người còn vụng trộm lén lau mồ hôi lạnh.

Tiếng nói tuy nhẹ, nhưng mỗi từ mỗi câu đều chính xác vô cùng.

Ánh mắt của đám tiểu dược đồng xung quanh càng lúc càng biến đổi, từ ngạc nhiên, kinh hãi rồi dần dần cúi đầu không dám nhìn thẳng.

Dương Trực vốn nửa tin nửa ngờ, đến đây thần sắc đã hoàn toàn ngưng trọng.

Chưa dừng lại, Dương Long tiếp tục chỉ từng loại:

“Hồng Diệp Liên, ba năm tuổi, sắc đỏ thẫm, mép lá lượn sóng….

“Bạch Tâm Cỏ, dễ lẫn với Bạch Diệp Thảo, nhưng gân lá Bạch Tâm Cỏ sẽ phân thành ba nhánh rõ rệt,…

“Hắc Mộc Chi, thớ gỗ nặng, hương vị đắng chát,…

……

Chỉ trong thời gian uống cạn một chén trà, toàn bộ mười loại dược liệu trên khay đều được Dương Long phân loại rành rọt, thậm chí còn chỉ ra vài điểm bất thường do bảo quản kém khiến phẩm chất giảm sút.

Đến lúc hắn thu tay về, cả đại sảnh im phăng phắc, chỉ nghe thấy tiếng gió nhẹ từ ngoài cửa thổi vào.

Dương Trực ngơ ngẩn hồi lâu, trong lòng dâng lên một loại cảm giác khó tả, thiếu gia tưởng như bị ruồng bỏ này… lại có năng lực chân thực ngoài dự đoán!

Dương Long mỉm cười, chắp tay:

“Không biết, như vậy đã đủ tư cách chưa?”

Giọng điệu tuy ôn hòa, nhưng mỗi chữ mỗi tiếng như chấn động trong lòng từng người ở đó.

Dương Trực ngây ra một thoáng, rồi vội vàng ôm quyền thật sâu:

“Thiếu gia thần thông quảng đại, lão hủ thất lễ! Dược phường này, từ nay nguyện nghe thiếu gia điều khiển!”

Đám thị nữ, tiểu dược đồng cũng vội vàng, đồng thanh:

“Tham kiến thiếu gia!”

Không khí trong đại sảnh đảo ngược hoàn toàn. Những ánh mắt ngầm xem thường lúc trước giờ hóa thành kính nể và sợ hãi.

Một vài người lén nhìn Dương Long, trong mắt đã có thêm vài phần kỳ vọng và kính phục.

Tiểu Huyền đứng bên cạnh, hai mắt tròn xoe, trong lòng tràn đầy kinh ngạc.

Nàng vốn tưởng thiếu gia chỉ là tới dưỡng già, đâu ngờ… thiếu gia khiêm tốn ngày nào, nay khí độ ung dung, tùy ý đã trấn nhiếp toàn trường!

“Thiếu gia… từ khi nào… đã trưởng thành như vậy?”

Nghĩ đến đây, trong lòng Tiểu Huyền bỗng nảy sinh một cảm giác khó tả, vừa mừng rỡ, vừa mơ hồ.

Dương Long thu lại nụ cười, ánh mắt đảo qua mọi người, nhàn nhạt nói:

“Từ hôm nay, ta sẽ thường xuyên lui tới dược phường. Mọi việc lớn nhỏ, đều sẽ xem xét lại. Mong các vị tận tâm tận lực, cùng nhau chấn hưng dược phường.”

Giọng hắn không cao, nhưng ẩn chứa uy nghiêm không thể kháng cự.

Dương Trực lập tức cúi đầu cung kính:

“Xin thiếu gia yên tâm, lão hủ nhất định toàn lực phụ trợ!”

Dương Long nhìn Dương Trực rồi nó:

“Ta mới đến chưa biết rõ về tình hình dược phường, Trực lão có thể giới thiệu cho ta.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lieu-cha-dai-de-ta-manh-toan-bo-nho-nghich-tu-lieu-cha.jpg
Liều Cha Đại Đế, Ta Mạnh Toàn Bộ Nhờ Nghịch Tử Liều Cha!
Tháng 1 17, 2025
cac-nguoi-lai-nao-bo-ta-lien-vo-dich.jpg
Các Ngươi Lại Não Bổ Ta Liền Vô Địch
Tháng 2 23, 2025
nuoi-ca-lam-ruong-che-tao-toi-cuong-tu-tien-gia-toc.jpg
Nuôi Cá Làm Ruộng, Chế Tạo Tối Cường Tu Tiên Gia Tộc
Tháng 2 4, 2026
con-khong-co-nham-chuc-nguoi-day-doi-truong-hinh-su-pha-an.jpg
Còn Không Có Nhậm Chức, Ngươi Dạy Đội Trưởng Hình Sự Phá Án?
Tháng 3 28, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP