Chương 32: Hồi Khí đan
Dương Long ngồi trong phòng làm việc của mình, một gian phòng nhỏ, tường vách nhuốm màu thời gian, trong lòng hắn vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng. Dù hắn biết mình không thể làm mọi thứ ngay lập tức.
Áp lực như từng đợt sóng ngầm dồn ép hắn, khiến tâm thần hắn dù cố gắng bình tĩnh đến đâu cũng khó tránh được nỗi lo âu.
Tiền lương nhân thủ, chi phí dược liệu, duy trì vận hành, xây dựng uy tín…
Những vấn đề to lớn này như một ngọn núi đè nặng lên vai hắn.
Nhưng hắn vẫn chưa tìm ra một lối đi đột phá thực sự.
Đúng lúc ấy, trong thức hải, giọng nói mềm mại mà tinh nghịch của Như Yên vang lên:
“Tiểu tử, ngươi đang nghĩ cách kiếm tiền sao?”
Dương Long giật mình, thần niệm đáp lại:
“Đúng vậy. Ta cần tiền, cần tài nguyên nhưng không thể chờ đợi lâu.”
Như Yên khúc khích cười nhẹ, tựa như một làn gió mát:
“Trên đời này, thứ có thể kiếm linh thạch nhanh nhất là gì, ngươi biết không?”
Dương Long khẽ động tâm, nhưng vẫn hỏi ngược lại:
“Gì cơ?”
Như Yên đáp ngay, Giọng nàng tràn ngập ý tứ sâu xa.
“Chính là đan dược.”
Dương Long như bừng tỉnh.
“Một viên đan dược thành phẩm, giá trị gấp mười, gấp trăm lần nguyên liệu. Dược phường có sẵn dược liệu, có đủ cơ sở vật chất. Nếu ngươi luyện ra một vài loại đan dược đặc biệt, hoặc hiệu quả vượt trội, chẳng những kiếm được linh thạch nhanh chóng, mà danh tiếng Dược phường cũng sẽ vang xa.”
Dương Long nghe vậy, ánh mắt sáng lên.
Đan dược…!
Hắn thầm nghĩ: với kiến thức dược lý mà hắn đã học được trong Hồng Hoang Càn Khôn Tháp, cộng thêm những phương thuốc cổ xưa tháp truyền lại… hoàn toàn có thể luyện ra những loại đan dược mà người đời chưa từng thấy!
Không cần quá nhiều.
Chỉ cần một loại đan dược độc đáo, đúng nhu cầu, là có thể xoay chuyển tình thế khó khăn trước mắt.
Dương Long suy nghĩ:
Tăng tu vi… quá cạnh tranh.
Trị thương… ai cũng có.
Giải độc… khá ổn, nhưng chưa phải nhu cầu cấp bách…
Hắn bỗng sực nhớ:
“Hồi Khí Đan – phục hồi linh khí đã tiêu hao, cần thiết cho tu sĩ sau chiến đấu hoặc luyện công kéo dài.”
So với các loại đan dược khác, thì Hồi Khí Đan có nhu cầu rộng hơn rất nhiều.
Dù là tu sĩ chiến đấu, luyện công, hay luyện đan luyện khí, ai mà chẳng có lúc linh khí cạn kiệt?
Một viên Hồi Khí Đan vào lúc mấu chốt có thể cứu mạng, hoặc chí ít cũng giữ vững ưu thế.
Không cần tác dụng thần kỳ quá cao.
Chỉ cần một loại đan dược thiết yếu cho nhu cầu hằng ngày, là có thể kiếm linh thạch đều đặn.
Hơn nữa, nguyên liệu luyện chế Hồi Khí Đan lại vô cùng phổ biến:
Nhân Sâm: dưỡng nguyên khí, làm nền tảng cho phục hồi linh lực.
Hoàng Tinh: cô đọng linh khí, giúp gia tăng hiệu suất hấp thu.
Thủ Ô: dưỡng khí huyết, ôn dưỡng kinh mạch.
Dương Long lập tức lật sổ kiểm kê kho dược. Chỉ thấy trên trang ghi chép, từng dòng chữ tinh tế ghi rõ:
Nhân Sâm trăm năm: tồn kho 100 gốc.
Hoàng Tinh khô: 80 cân.
Thủ Ô lâu năm: 70 đoạn.
Khoé môi hắn hơi nhếch lên, lộ ra một tia ý cười lạnh.
“Quả nhiên, nguyên liệu còn rất phong phú!”
Hắn siết chặt tay, ánh mắt đầy quyết đoán:
Chỉ cần luyện ra được Hồi Khí Đan thành phẩm, dù là phẩm chất phổ thông thôi cũng có thể nhanh chóng quay vòng tài chính, kéo
Dược phường thoát khỏi vũng bùn này!
Tựa như trong bóng tối bừng lên một tia sáng le lói, dẫn lối cho kẻ đang tuyệt vọng.
Hắn lập tức tính toán.
Một lò luyện đan sơ cấp có thể ra tối đa ba viên đan.
Tỉ lệ thất bại? Đối với hắn, người từng trong tháp Hồng Hoang tập luyện hàng trăm lần, sớm đã vượt xa trình độ cùng cấp!
Chỉ cần cẩn thận, từng lò đan luyện ra đều thành phẩm, thì chỉ trong vòng nửa tháng, Dược phường sẽ đủ khả năng tự xoay chuyển tài chính, thậm chí còn có thể mở rộng!
Một tia nóng bỏng âm ỉ trong lòng hắn lan ra.
Không còn do dự nữa.
Dương Long hít sâu một hơi, bước nhanh ra khỏi phòng làm việc.
Trước đại sảnh, Tiểu Huyền đang ngồi kiểm kê lại dược thảo.
“Tiểu Huyền, đi theo ta!”
Nghe tiếng gọi, Tiểu Huyền ngẩng phắt đầu lên:
“Đi đâu vậy, thiếu gia?”
“Hậu viện.”
Giọng điệu Dương Long kiên quyết khác hẳn ngày thường, khiến Tiểu Huyền theo bản năng đứng bật dậy, không hỏi thêm nửa lời, vội theo sát phía sau.
Hai người tiến thẳng đến hậu viện hẻo lánh.
Dương Long dừng lại trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ, bám đầy bụi bặm và mạng nhện.
Trên cửa treo một tấm biển gỗ, chữ “Luyện Đan Phòng” đã phai mờ gần hết theo năm tháng.
Hắn vươn tay, đẩy mạnh cánh cửa.
“Két…”
Một tiếng kẽo kẹt vang lên.
Ánh sáng mặt trời chiếu vào, xua tan lớp bụi mờ.
Bên trong là một gian phòng kín đáo, giản dị, chỉ bày một bộ lò đỉnh màu đồng xanh.
Dưới lớp bụi dày, có thể thấy hoa văn khắc nổi uốn lượn quanh thân lô: là hình rồng ẩn hiện trong mây, phong cách cổ xưa mà trầm ổn.
Dương Long bước tới trước lò đan, nhẹ nhàng lau lớp bụi phủ trên thân lô.
Trên thân lò, khắc rõ ba chữ to:
“Vân Tiêu Lô – Nhân cấp trung phẩm lô đỉnh.”
Ở Thanh Dương thành, muốn luyện đan cần có lò đỉnh phù hợp.
Lò đỉnh tốt có thể tăng tỷ lệ thành đan lên gấp đôi, gấp ba lần!
Một lò đỉnh nhân cấp trung phẩm, tuy không quý giá bằng những lò Hoàng cấp, nhưng đối với một Dược phường nhỏ bé như thế này, quả thực là trấn phường chi bảo.
Hắn nhanh chóng phân công:
“Tiểu Huyền, đi cho người dọn dẹp sạch sẽ cho này.”
“Vâng!”
Tiểu Huyền chạy đi như bay.
Dương Long một mình đứng trong gian phòng luyện đan.
Trong đầu hắn, vô số tri thức về đan đạo học từ Hồng Hoang Càn Khôn Tháp như từng dòng nước chảy qua tâm trí: từ cách khống chế hỏa hầu, xử lý nguyên liệu,… Ở trong Càn Khôn tháp hắn đã luyện đi luyện lại nhiều lần. Đây cũng là lần đầu tiên hắn luyện trực tiệp.
Hồi Khí Đan…Ta nhất định sẽ luyện thành!”
Chỉ trong một lúc, Tiểu Huyền đã quay lại cùng mấy người giúp việc khác, chỉ trong một lúc mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Dương Long phân công tiểu Huyền đi chuẩn bị dược liệu và các thứ cần thiết:
“Tiểu Huyền, ngươi đi chuẩn bị dược liệu. Nhớ kỹ, mỗi nguyên liệu phải tươi mới, không được có dấu hiệu hư hỏng. Các dụng cụ cũng phải kiểm tra kỹ lại một lần nữa, không để xảy ra sai sót.”
Tiểu Huyền vội vàng cúi đầu, ánh mắt quyết đoán:
“Vâng, Thiếu gia.”
Cô lập tức quay người rời đi, nhanh chóng vào kho dược liệu để chuẩn bị. Dương Long một lần nữa kiểm tra lại chiếc lò đỉnh, tay nhẹ nhàng lướt trên các hoa văn khắc sâu, thầm nhắc nhở bản thân phải thận trọng. Hắn biết, một khi đã bắt tay vào luyện chế, không thể có sai sót. Mỗi bước đều quan trọng, dù là nhỏ nhất.
Một lát sau, Tiểu Huyền trở lại, trên tay là các bao vải dược liệu được phân loại cẩn thận. Nàng đặt từng bao xuống bàn bên cạnh lò, từng vị dược như Nhân Sâm, Hoàng Tinh, Thủ Ô đều tỏa ra hương thơm nhẹ, linh khí ổn định, không hề có dấu hiệu hư hao.
Dương Long liếc qua, gật đầu:
“Tốt lắm. Ngươi lui ra đi, bao giờ ta gọi mới được vào.”
Tiểu Huyền khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, nhẹ nhàng lùi bước, kéo cửa khép lại sau lưng.
Vừa đi được mấy bước thì phía bên phải vang lên một giọng nói vang lên:
“Tiểu Huyền, số dược liệu vừa rồi… là do thiếu gia phân phó?”
Tiểu Huyền khẽ gật đầu:
“Vâng Trực lão, là thiếu gia bảo ta chuẩn bị.”
Dược Trực nhẹ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi vẻ nghi hoặc. Lão nhìn vào danh sách những tên dược liệu mà Tiểu Huyền vừa lấy trong kho, lẩm bẩm:
“Thủ Ô, Hoàng Tinh, Nhân Sâm… toàn là dược liệu chủ yếu để luyện chế Hồi Khí Đan. Chẳng lẽ… thiếu gia cũng biết luyện đan?”