Chương 29: Thanh Dược phố
Vừa bước ra khỏi cửa phòng, từ đầu lối nhỏ vang lên một giọng nói quen thuộc, trong trẻo xen chút hốt hoảng:
“Dương Long thiếu gia, cuối cùng người cũng ra rồi!”
Dương Long quay đầu lại, thấy Tiểu Huyền đang chạy tới, trên trán đẫm chút mồ hôi, đôi mắt tròn xoe mang theo vài phần lo lắng, vài phần tò mò.
“Tiểu Huyền? Có chuyện gì sao?”
Nàng dừng lại trước mặt hắn, thở hổn hển:
“Hôm qua gia tộc cử người tới nói trong vòng ba ngày người phải đến dược phường tiếp nhận sản nghiệp do gia tộc giao phó! Còn không đi, e là bị trách tội và thu lại!”
Dương Long khẽ giật mình. Hắn suýt quên mất chuyện này.
Gia tộc vì thể diện, sau lễ trưởng thành đã âm thầm sắp xếp cho hắn quản lý một dược phường nhỏ — danh nghĩa là an dưỡng, nhưng thật ra là rút khỏi trục chính của tộc nội, lặng lẽ bị gạt ra rìa.
“Ta biết rồi.” — hắn gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ trầm ngâm.
Tiểu Huyền đứng bên cạnh, định nói gì đó, rồi lại thôi. Nàng biết rõ Dương Long từ nhỏ đã trầm tĩnh, không hay tranh đấu, nhưng nàng cũng mơ hồ cảm nhận được, thiếu niên trước mặt… đã không còn là người ngày xưa nữa.
Sau một hồi suy nghĩ, Dương Long chậm rãi bước về phía chiếc bàn đá trong tiểu viện, ánh mắt trầm ổn như mặt hồ sâu lặng. Ánh sáng ban mai chiếu lên gò má hắn, hắt ra một nét sắc lạnh khó thấy.
“Bị gạt ra rìa… cũng tốt. Có dược phường, ta có thể có nguồn dược liệu để luyện đan. Có thể âm thầm thu thập những thứ ta cần, cũng có thể xây dựng lực lượng của chính mình.”
Hắn nhớ lại những dược liệu Như Yên đề cập: Huyết Tâm Liên, Viêm Xà nội đan, những thứ cực khó tìm, không phải cứ có tiền là mua được.
“Nhưng nếu có một nơi đứng tên ta… lại là dược phường hợp pháp của Dương gia…”
“…ta có thể danh chính ngôn thuận trao đổi, mua bán, tìm kiếm, kết giao thương đội, thậm chí kết nối với Đan Hội.”
Hắn nắm chặt tay.
“Thân thể này, ta sẽ tự mình rèn lại. Sỉ nhục hôm nay, ta sẽ từng chút xé nát mà trả lại.”
“Tiểu Huyền.” – Dương Long quay đầu, giọng nói vững vàng.
“Dạ?” nàng giật mình, vội đáp.
“Chuẩn bị cho ta – ta muốn tới dược phường.”
Tiểu Huyền hơi sững người, rồi không hiểu sao lại mỉm cười. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ yên tâm:
“Vâng. Thiếu gia đợi một lát, ta đi lấy xe ngựa.”
Dương Long đứng đó, tay chắp sau lưng nhìn lên bầu trời. Ánh nắng xuyên qua tán cây, in bóng lá đong đưa lên mặt đất.
Hắn đã bước một bước đầu tiên – tuy nhỏ, nhưng kiên định.
Trên con đường đá dẫn ra khỏi tiểu viện, ánh nắng đã lên cao, nhuộm vàng mái ngói cũ kỹ và hàng cây đung đưa trong gió. Chiếc xe ngựa đơn sơ do Tiểu Huyền đích thân chuẩn bị đang lăn bánh chậm rãi hướng về Thanh Dược phố.
Dương Long ngồi yên bên trong xe, mắt khẽ khép hờ, nhưng tai vẫn lắng nghe. Bên ngoài, giọng nói trong trẻo của Tiểu Huyền vang lên xen lẫn tiếng vó ngựa đều đều:
Dược phường mà gia tộc giao cho thiếu gia… tên là Thanh Dược cư, tọa lạc ở đầu phía tây của Thanh Dược Phố.”
Thanh Dược Phố, một trong ba tuyến phố lớn nhất Thanh Dương thành, cùng với Liệp Yêu Phố và Linh Khí Nhai, tạo thành trục buôn bán huyết mạch sôi động bậc nhất. Con phố kéo dài gần ngàn bước chân, hai bên là dãy cửa tiệm san sát, bảng hiệu cao thấp muôn màu muôn vẻ, hương dược liệu hòa trong không khí, theo gió mà lan khắp đầu phố cuối ngõ. Người qua kẻ lại nườm nượp từ sáng sớm đến tận khi trăng lên, náo nhiệt suốt ngày đêm.
Nơi đây chuyên buôn bán linh dược, đan dược, dược liệu quý và các vật phẩm phụ trợ luyện đan. Từ tán tu lang bạt, đệ tử các tiểu tông môn, đến thương nhân của các đại thương hành, thậm chí cả người từ Đan Hội cũng thường xuyên lui tới, khiến nơi này trở thành một đấu trường không khói lửa của giới đan đạo.
Dược phường của Dương gia, một sản nghiệp nhỏ nhưng lâu đời, tọa lạc ở đầu phía tây của Thanh Dược Phố. Vị trí này cách phân đà Đan Tháp chừng trăm bước, không quá gần để bị áp chế trực tiếp, cũng chẳng quá xa để lỡ mất cơ hội giao thương. Đó là một khoảng cách vừa đủ để giữ thể diện, cũng đủ để không gây họa.
Tiểu Huyền nói:
“Lúc trước, dược phường này là sản nghiệp nhánh phụ của Luyện Đan Đường, chủ yếu là cung ứng một số dược liệu phổ thông và bán đan dược trị thương cấp thấp cho dân thường hoặc tu sĩ Nhân cảnh.”
Dương Long mở mắt, trầm giọng hỏi:
“Không tham gia vào đấu giá hay luyện đan?”
Tiểu Huyền lắc đầu, đáp:
“Không. Dược phường này vốn không có đan sư cố định, cũng không có lò luyện đan riêng. Chỉ nhập hàng từ bên ngoài hoặc do Luyện Đan Đường phân phối.”
Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Trước đây có một luyện đan sư cấp thấp từng trấn giữ nơi đó, nhưng một tháng trước đã bị điều đi. Từ đó buôn bán càng ảm đạm, nghe nói trong kho còn tồn khá nhiều dược liệu không tiêu thụ được…”
“Dược phường của chúng ta cũng bị vài thế lực ngấm ngầm cấu kết, ép giá hoặc cắt đứt nguồn cung.”
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt mang chút bất bình:
“Ngay cả Dược Phường Mặc gia ở phía đông cũng có động tác. Nghe nói họ có quan hệ mờ ám với người của Đan Tháp, thường giành trước các lô linh dược quý. Ngoài ra, Mặc gia đã nhiều lần chơi trò giá thấp phá thị trường, giành khách hàng cũ của ta.”
Tiểu Huyền ở bên tiếp lời:
“Không chỉ thế, còn có mấy chuyến hàng linh dược chúng ta nhiều lần bị cắt giữa đường. Có lần còn bị người đổ oan là dùng dược liệu giả… Lần đó may có Gia tộc dàn xếp, nếu không dược phường đã sụp.”
Dương Long khẽ gật đầu, ánh mắt dần sắc bén.
“Chèn ép về giá, cắt nguồn dược liệu, bôi nhọ thanh danh, độc chiếm tài nguyên luyện đan… Mặc gia ra tay thật tàn độc.”
Tiểu Huyền thở dài:
“Không sai. Chúng ta bây giờ chỉ bán và thu mua dược liệu, đối tượng khách là tán tu cấp thấp. Mỗi tháng miễn cưỡng giữ được doanh thu không thua lỗ… nhưng chỉ là kéo dài hơi tàn.”
Dương Long khẽ gật đầu, ánh mắt dần hiện lên suy tư.
“Một dược phường bị bỏ mặc, không có đan sư, không có tài nguyên, không có chỗ dựa… nhưng với ta, lại chính là mảnh đất màu mỡ để âm thầm cắm rễ.”
Đi được một lúc, xe ngựa dừng lại trước một tòa kiến trúc hai tầng.
Nơi ấy hiện ra trong tầm mắt Dương Long: một tòa nhà gỗ lợp ngói âm dương, nét cổ xưa rêu phong loang lổ, nhưng vẫn thấp thoáng khí chất trầm ổn. Tường ngoài quét vôi trắng, khung cửa bằng gỗ lim, sơn đỏ đã bạc màu theo năm tháng, vững vàng giữa dòng người ồn ào qua lại.
Trên đỉnh cửa lớn treo một tấm biển gỗ đen, khắc chữ đại tự “Dương Phường” bằng linh văn cổ, từng nét bút như rồng bay phượng múa, thấm đượm khí tức tu hành năm xưa. Ngay bên dưới, một dấu ấn hình “hỏa dương cửu vân” nhàn nhạt sáng lên dưới ánh mặt trời, chính là gia huy riêng biệt của Dương gia, tượng trưng cho huyết mạch truyền thừa và danh dự.
Dù đã bị thời gian và sự chèn ép mài mòn ít nhiều, nơi đây vẫn toát ra một tia kiêu hãnh cũ kỹ, như ngọn lửa âm ỉ chưa từng lụi tắt.
Tiểu Huyền nhảy xuống xe ngựa trước, kéo rèm mời Dương Long, cười nhẹ:
“Thiếu gia, chúng ta đã đến dược phường.”
Dương Long trầm ngâm, ánh mắt quét khắp tòa nhà.
Dương Long bước chân vào dược phường, mùi ẩm mốc và hương thảo dược cũ kỹ đập vào mắt.
Một lão giả gầy gò, tóc điểm sương từ bên trong quầy đi ra, ánh mắt mang theo nghi hoạc nhìn Dương Long:
“Thiếu gia… người đến mua dược…”
Dương Long không nhanh, không chậm đáp:
“Ta là Dương Long, gia tộc giao nơi này cho ta, từ hôm nay, dược phường này sẽ do ta tiếp quản.”