Chương 93: Điểm rèn luyện
Thấy nét đau đớn hiển hiện trên khuôn mặt đen ấy, Phương hừ một cái và khoanh tay lại trước ngực, đáp:
– Ai kêu Huy chơi xấu.
Huy há hốc miệng tính phản biện, nhưng rồi một câu danh ngôn bất hủ chợt xuất hiện trong đầu của hắn.
– Phụ Nữ Luôn Đúng.
Mặc dù Phương vẫn còn là con gái, nhưng thôi kệ.
Không so đo với cậu ta, Huy đứng dậy phủi phủi bụi bẩn dính ở trên quần, sau đó nói:
– Tui chơi xấu hồi nào?
Nghe thế, Phương dứ dứ nắm đấm đe dọa:
– Hừ! Còn chối. Cậu dùng lớp tui làm chuột bạch còn gì.
Thấy hắn im lặng, Phương nói tiếp:
– Cậu quan sát đủ chưa? Cảm thấy tướng của 10a6 như thế nào?
Mặt của Huy nghiêm lại sau khi nghe nhỏ nói. Hít một ngụm khí lạnh, hắn đáp:
– Một đối thủ đáng gờm.
Trước phản ứng của Huy, Phương nhíu mày vì biết hắn không phải cố tình tỏ vẻ như vậy.
Gãi gãi đầu, nàng vừa cố nhớ lại trận đấu vừa rồi vừa nói:
– Nhưng mình đã đánh bại được cậu ta, Huy còn lo ư?
Nghe vậy, Huy kí yêu vào đầu nhỏ Phương một cái, nói:
– Cậu ta chưa tung ra thực lực chân chính, nên cậu mới thắng dễ đó.
Xoa xoa đầu của mình, Phương mím môi đáp:
– Tại sao cậu ấy lại làm vậy. Không không mất một mạng.
Huy lắc đầu tỏ vẻ không biết, sau đó đút hai tay vào túi quần xoay người lại.
– Hay là cậu ấy lại muốn tăng độ khó cho game giống như Huy?
Giọng của Phương với theo, nhưng hắn không quan tâm cho lắm chỉ nhẹ nhàng đáp lại:
– Chắc vậy!
Dứt lời, hắn từ từ rời đi.
Khi đi ngang qua một khúc cua, Huy chợt thấy một bóng dáng quen thuộc ở đằng trước.
Đó là Lý Thị Ngọc Mai, tướng của 10a10.
Nhớ lại viễn cảnh lúc giải lao sau khi kết thúc vòng 1, Huy cũng bắt gặp Ngọc Mai.
…
Vài tiếng trước!
Dường như Mai không thấy Huy, nên ngay lập tức bước vào cánh cửa đang mở kia.
Huy từ từ bước tới, tất nhiên là hắn không quan tâm cho lắm. Tuy nhiên khi khoảng cách ngày càng được rút ngắn, giọng nói thánh thót ấy cất lên:
– Em muốn dùng 10000 điểm rèn luyện để đổi lấy 5 phút.
Não của Huy nhanh chóng nhảy số. Và rồi trong khoảnh khắc đó, hắn khựng người lại một nhịp.
Cùng lúc này, một giọng nam trầm vang lên:
– Lớp của em không đủ điểm rèn luyện.
– Dạ em hiểu, nhưng em nghe nói quyên góp tiền cho trường thì sẽ nhận được điểm rèn luyện, không biết có đúng không ạ?
Nghe Mai nói thế, nhịp hô hấp của Huy thoáng ngưng lại, não thầm nghĩ:
– Có chuyện này nữa ư? Sao cô Mai Anh không nói gì cho lớp biết hết ta?
Một tiếng “ồ” cất lên, đi kèm theo đó là giọng nam trầm kia:
– Thế em có biết phải quyên góp bao nhiêu tiền thì mới đủ 10000 điểm rèn luyện không?
Ngọc Mai nhanh chóng đáp lại:
– Dạ một tỷ ạ.
Giọng nam trầm ấm kia nhanh chóng đáp lại:
– Việc này khá lớn, nên cần có sự đồng ý của giáo viên chủ nhiệm, em hiểu chứ?
Nghe tới đây, Huy đã hiểu một vài vấn đề nên liền lùi lại và chọn hướng khác rời đi.
Thấy đã tới góc khuất, Huy nhấc điện thoại lên gọi cho cô Mai Anh. Đợi giây lát, đầu dây bên kia vang lên giọng nói:
– Alo cô nghe.
Huy hỏi:
– Cô ơi, cho em hỏi điểm rèn luyện là gì ạ?
Nghe thế, Mai Anh liền đáp lại:
– Sao em biết loại điểm này?
Trước câu hỏi này, Huy phân vân có nên nói cho cô biết vụ của lớp 10a10 không thì giọng của cô lại vang lên:
– Điểm rèn luyện là điểm chung của lớp. Nó thường được dùng trong các các kì thi thử thách…
– Để kiếm được điểm rèn luyện, các em có thể quyên góp tiền cho trường, làm các công trình có ích cho xã hội, thực hiện các hoạt động ngoại khóa như hiến máu tình nguyện, vv.
Nghe vậy, Huy gật gù đáp lại:
– Dạ hồi nãy em nghe bạn kia nói với thầy là dùng 10000 điểm rèn luyện mua lấy 5 phút trong bài thi lần này đó ạ.
Hắn vừa nói dứt câu thì giọng của cô Mai Anh vang lên:
– Trời!
Cảm thấy bản thân thất thố, nàng nhanh chóng nói:
– Em nghe chuyện này từ bạn nào thế?
Đứng tựa lưng vào bức tường, Mai Anh nhíu mày nghĩ:
– Không phải đã thỏa thuận rồi ư? Hay là?
Huy từ tốn đáp lại:
– Dạ bạn Mai của lớp 10a10 ạ.
– Ừ! Cô hiểu rồi. Bạn ấy cũng không làm sai luật. Em đừng tiết lộ việc này cho bất kỳ ai biết nhé?
Huy đáp lại “dạ” sau đó tắt máy.
Tại đầu dây bên kia, sau khi Huy tắt máy, Mai Anh lập tức liên lạc với thầy Dũng.
– Alo anh Dũng ạ.
– Ừ anh nghe.
– Em nghe nói lớp anh dùng điểm rèn luyện.
Đầu dây bên kia thở một hơi đáp lại:
– Anh không tiết lộ việc này. Bọn nhỏ lớp anh nghe ngóng từ mấy khóa trước nên biết được.
Nghe thế, Mai Anh dường như cũng đoán được một hai nên không bất ngờ gì mấy.
– Dạ vậy anh đồng ý để bọn nhỏ mua 5 phút rồi ư?
Võ Văn Dũng nói:
– Ừ! Mà sao em biết chuyện này, bên phía ban giám khảo cũng không tiết lộ việc này ra.
Nghe vậy, Mai Anh cười nhẹ đáp lại:
– Có một bạn lớp em tình kề nghe thấy đoạn đối thoại của em Mai.
Võ Văn Dũng thở một hơi dài, sau đó nói:
– Haizz! Tính ra lớp của anh mất đi sự bất ngờ rồi.
Mai Anh cười cười và đáp lại:
– Vẫn còn 5 phút lợi thế mà anh?
Bên kia cũng cười và nói:
– Thôi anh bận việc rồi. Anh tắt máy đây.
…
– Sau khi kết thúc vòng hai đã có hai lớp bị loại đó là 10a9 và 10a7. Bên cạnh đó, lớp 10a6 đã để thua 10a1.
– Tại vòng ba, trong nhóm 1 mạng sẽ có một đối thủ nặng ký nhất đó là 10a6.
– 10a10 đã đối đầu với 10a6, nên họ hiểu rõ thực lực của đối phương như thế nào.
Rời khỏi mạch suy nghĩ, Huy nói thầm:
– Hồ Đức Nhân a Hồ Đức Nhân. Vô Địch Tỉnh, với trình độ của cậu, Phương không phải là đối thủ. Xem ra cậu cũng là thế hế cợt nhả. Haha!
Huy cười nhẹ.
Hình như cảm nhận được có người đang nhìn mình, Ngọc Mai quay lại thì thấy Huy, sau đó mỉm cười một cái và vẫy tay chào hắn.
Huy cũng chào một cái, rồi nhanh chóng rời đi.
Buổi chiều.
Sau khi bốc thăm cho vòng 3, lớp 10a4 gặp phải 10a10, còn 10a6 thì được một vẻ thẳng tiến vào vòng tiếp theo.
Trước khi bắt đầu trận đấu, Lý Thị Ngọc Mai cùng với Phạm Trung Nam bước tới vị trí chờ của lớp 10a4.
Thấy lớp trưởng 10a4, Ngọc Mai mỉm cười nói:
– Cậu là Kim Hà có đúng không?
Hà nghe vậy thì ngơ ngác gật đầu đáp lại:
– Ừ đúng rồi. Mình là Kim Hà.
Mai tươi cười nói:
– Ừm mình cần nói chuyện riêng với cậu cùng với Vân, được chứ?
Cùng lúc này Vân bước tới, nghe thế thì đáp:
– Rồi có chuyện gì, cậu nói luôn đi.
Nam bước tới và nói:
– Hai lớp chúng ta chuẩn bị đối đầu với nhau. Vân và Mai đều là Nhất Cấp Kỳ Sĩ, cậu cảm thấy tỉ lệ thắng của mình là bao nhiêu?
Vân hơi suy nghĩ sau đó nở một nụ cười hết sức tự tin, đáp:
– Mình sẽ win.
Nghe thế, Ngọc Mai cười lạnh đáp:
– Cậu tự tin như thế ư?
Vân từ chối cho ý kiến, không nóng không lạnh nói:
– Nếu không có việc gì khác, thì chúng ta nên kết thúc cuộc trò chuyện tại đây.
Biết rằng cũng sắp tới giờ thì đấu, Ngọc Mai nghiêm mặt lại, sau đó nghiêm túc nói:
– Cậu ra giá đi?
Nam im lặng nhìn cô bạn này:
Hắn hiểu vì sao cô bạn lại chọn 10a4. Bởi vì, 10a4 là một đối thủ ngang trình, với lại họ còn biết việc lớp mình đã “gian lận”. Nếu đánh kỳ kèo câu giờ, thì ngoài việc bị 10a4 tấn công dồn dập, những lớp khác còn biết lớp mình cố tình chơi theo kiểu đó.
Còn nếu đánh theo kiểu win lose, thì oe rằng rủi ro sẽ xảy ra.