Chương 92: Ba chấm 2
Chương 92
Thấy thằng này đòi mình 200k, Cường hơi vẻ do dự. Tuy nhiên khi đảo mắt liếc vào gương mặt lạnh lùng sắc sảo kia, thú tính trong người lại nổi lên.
Đoán chắc kiểu gì thằng Cường cũng sẽ cắn câu, Huy âm thầm nở một nụ cười lạnh và nhanh chóng xử lý phần ăn của mình.
Cơm no rượu say, cả nhóm của Huy đứng dậy dọn dẹp và rời khỏi bàn.
Xong xuôi mọi chuyện, Cường quay sang vẫy tay, nói:
– Mọi người ở lại chơi vui vẻ nhé. Tui về nhà đây.
Nghe thế, Huy thoáng bất ngờ. Tuy nhiên chưa đầy cái chớp mắt, hắn đã hiểu lý do vì sao thằng bạn nói vậy.
– Ồ đúng rồi, lớp của thằng Cường thua lớp 10a10 nên đã bị loại.
Vỗ vào vai của Cường hai cái, Huy an ủi nói:
– Thượng lộ nằm ngang nhé.
– Ngang cái QQ nhà mày. Cút!
Hất tay của Huy ra, Cường dứt khoát khoác áo ra đi.
Thấy vậy, Thảo Phương che miệng cười và níu níu lấy tay áo của Huy, sau đó nàng cũng nói:
– Tạm biệt mọi người! Phương quay về lớp đây.
– Ừm! Bye bye Phương.
Biết dụng ý của nàng, Huy quay sang phải nhìn Nhi, Vân và Linh, nói:
– Hai người về lớp trước nhé. Huy bận việc một xíu.
Không quan tâm hắn làm việc gì, Vân đáp lại một tiếng “ừ” sau đó cất bước rời đi. Còn Mỹ Linh thì mỉm cười, vẫy tay chào hắn rồi xoay người bước đi.
Trái ngược với hai nhỏ, Yến Nhi vẫn nắm lấy cánh tay của hắn và nhẹ nhàng hỏi:
– Huy đi đâu vậy, cho Nhi theo với?
Dứt lời, Nhi khẽ trừng mắt lườm về phía Phương một cái.
Cảm nhận ánh mắt của nàng ẩn chứa sát cơ, Huy lắc đầu và lạnh lùng đáp:
– Không được. Đây việc riêng của Huy.
Nghe thanh âm tràn ngập băng giá đính kèm với nét mặt nghiêm túc của hắn, Nhi hơi sợ và buông tay ra, nói:
– Ừm! Vậy Nhi về lớp trước nhé.
– Ừm! Bye bye Nhi.
….
Vài phút sau, Huy cùng với Phương dừng chân tại một góc khuất của trường.
Sau khi ngó nghiêng một vòng 360 độ và xem xét kỹ mọi ngóc ngách xung quanh, Huy mới tựa lưng vào tường và nói:
– Ở đây không có camera. Được rồi, cậu nói đi?
– Hihi!
Thảo Phương che miệng cười duyên, sau đó bước nhanh chóng bước tới vị trí của Huy và mặt đối mặt với hắn.
Lúc này, khoảng cách của cả hai chưa tới một ngang tay.
Cảm nhận vô số mùi hương thoang thoảng đang không ngừng tràn vào khướu giác của mình, đầu óc của Huy có chút mộng mị.
Tuy nhiên vì bản thân đã có sức đề kháng, nên bao nhiêu đây chưa đủ để làm cho hắn u mê.
– Gì đây? Sao lại tiến gần mình như thế?
Khẽ nhíu mày mắt đối mắt với Phương, lúc này Huy thật sự không biết nàng ta tính giở trò gì. Do đó, bản thân quyết định lấy tĩnh chế động theo dõi kỳ biến.
Không để cho Huy phải thất vọng, sau một vài nhịp hít thở đôi bên nhìn chằm chằm nhau, cánh tay ngọc ngà của Thảo Phương khẽ đặt lên vai của hắn, hai gót chân chầm chậm nhón lên, mị nhãn thì dần lịm đi.
Trước cử động của Phương, Huy đứng hình, hai bán cầu não bắt đầu chạm mạch và nổ “tanh tách”:
– Chẳng lẽ.. Chẳng lẽ.. cậu ấy.. cậu ấy muốn…?
Lý trí đã hỏng, con tim trị vì, cảm xúc lên ngôi. Lúc này, hắn lú thật rồi.
Và rồi trong khoảnh khắc định mệnh đó, gương mặt thanh tú động lòng người ấy bắt đầu nhích sát lại gần, đôi môi hồng khẽ hé nở.
Nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng tựa như một đóa xuân hoa kia, mọi phán đoán của Huy giờ đây đều quy về một hướng.
– Kissssssss!
Mây mù tan biến, đáp án đã hiện rõ, hắn không cần phải kiềm hãm con thú trong người nữa.
Cơ thể thả lỏng, đôi long nhãn cũng dần lịm lại.
Ánh sáng rời đi, bóng tối cư ngụ. Đây cũng là lúc một thanh âm the thẻ lọt vào tai của Huy.
– Ra…
– Na….
Bị thanh âm mật ngọt này quấy nhiễu, tâm thức của Huy thì thào:
– Hình như đây là giọng nói của Phương. Ủa? Không phải môi của cả hai sắp bị khóa lại ư? Vì sao trong giây phút định mệnh này cậu ấy lại thủ thỉ?
– Khoan đã!
Thanh âm quái lạ kia đã làm cho Con Tim đang chìm đắm trong cõi Cực Lạc phải phân tâm. Nhục thân không thể không có hồn, nên nó đã đánh thức Lý Trí sau một khoảng thời gian bị mất kết nối.
Tuy nhiên đây cũng là lúc giọng nói ấy lại cất lên:
– Rokkkkkkkkkk!
– Phụtttttt
Huy há hốc mồm. Một cơn đau nhức ở giữa bụng giống như bị trúng đạn nhanh chóng truyền lên não bộ của hắn.
Cũng nhờ đó, các dây động mạch trong hai bán cầu não dần được nối lại. Đêm đi Ngày tới, những tia nắng ban mai lại lần nữa loe lói khắp tâm thức của hắn.
Ánh sáng đi tới đâu, bóng tối khuất dần đến đó. Chẳng mấy chốc, nó đã chạm tới cõi Cực Lạc nơi mà Con Tim vẫn còn đang ngờ nghệch chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Cảm nhận từng tia nắng ấm, Con Tim bất giác đứng lên và nhìn ngó mọi thứ xung quanh.
Nơi mà hắn cứ ngỡ là miền Cực Lạc thì đang không ngừng sụp đổ trước hào quang của ánh sáng. Không để bản thân đợi lâu, chẳng mấy chốc, diện mạo thật sự của nó dần dần hiện rõ.
Khung cảnh xung quanh làm cho hắn rùng mình nổi da gà. Bởi vì bản thân đang đứng trên vách núi.
Cúi đầu nhìn xuống bên dưới, hắn lập tức loạng choạng lùi lại và ngã bệt xuống đất.
Tuy rằng ánh sáng chưa thể len lói sâu xuống chân núi, nhưng bao nhiêu đó cũng đủ để hắn nhìn thấy lờ mờ cảnh vật ở bên dưới.
Ba đầu sáu tay, mặt hung răng nhọn. Bốn phương tám hướng khắp vách núi, nơi nơi đều có cô hồn dã quỷ đang không ngừng leo lên núi.
– Nơi này… nơi này đâu phải là miền Cực Lạc. Nơi này là Địa Ngục thì đúng hơn.
Huy nuốt nước bọt cái “ực” mặt mũi tái mét không còn chút máu.
Mặc dù rất sợ hãi, tay chân thì bủn rủn, nhưng hắn sẽ không ngồi chờ chết. Không một chút do dự, hắn xoay người lại để chạy.
Vừa xoay người lại, viễn cảnh sau lưng đã làm cho ý nghĩ cầu sinh của Huy chợt lung lay. Không biết từ lúc nào, sau lưng hắn đã có vô số tinh binh quỷ tướng.
– Mình bị bao quây rồi. Phải làm sao bây giờ?
Tinh binh quỷ tướng đi tới đâu, Huy lùi lại tới đó. Bỗng chốc, vài tiếng “lách cách” vang vào tai làm cho hắn cực độ hoảng hốt.
Bởi vì hắn biết, bản thân chỉ còn cách cửa tử đúng một bước.
Chỉ cần lùi một bước nữa thôi, Huy sẽ rơi xuống vách núi và tan xương nát thịt ngay sau đó.
Và rồi trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một giọng nói quen thuộc cất lên:
– Chọn Con Tim hay Lí Trí ư? Câu trả lời không phải quá rõ rồi ư?
Không để Huy kịp định hình, một cánh tay từ dưới vực sâu vươn lên và túm lấy chân của Huy và giật mạnh về phía sau.
Bị bất ngờ, cơ thể của Huy không có lấy một chút lực lập tức ngã ngữa ra sau và từ từ rơi xuống bên dưới.
– Mình xong rồi.
Cho dù bản thân có chết, hắn cũng phải biết chủ nhân của cánh tay này là ai?
Trước khi hoàn toàn rơi xuống vực, hắn dùng hết sức lực bình sinh trừng to hai mắt nhìn chằm chằm vào vách núi.
Vừa thấy một kẻ đang bám trên vách núi có gương mặt giống y như đúc mình, Huy thoáng đứng hình. Một vài đoạn ký ức lạ nhanh chóng gợn lên.
Hắn đã nhớ ra, nhớ ra rồi.
Trước khi hoàn toàn rơi xuống bên dưới, Huy không cam tâm hét to:
– Định mệnh con chó Lí Trí. Mày đợi đấy.
Nghe vậy, Huy đang bám trên vách núi nở một nụ cười đắc chí.
Dõi mắt nhìn tên kia đang bị đám vu nô phong ấn, hắn mới thở phào một cái nhẹ nhõm và dùng hết sức leo lên bên trên.
Khi hắn lên được bên trên thì đây cũng là lúc đôi long nhãn đang nhắm nghiền ấy đột ngột mở ra.
Xoa xoa giữa bụng, Huy nhăn nhó nhìn Phương, nói:
– Cậu muốn giết tui hay sao mà tung đòn mạnh thế?