Chương 94: Đấu với 10a10
Nghe vậy, Kim Hà mở to hai mắt ngạc nhiên hỏi lại:
– Ý của cậu là gì?
Vân nhanh chóng hiểu ý, nên hừ lạnh một cái, đáp:
– Cậu nghĩ bọn này thiếu tiền ư?
Lý Thị Ngọc Mai xua xua tay đáp lại:
– Nếu các cậu không thích tiền thật, thì chúng ta dùng tiền thưởng trao đổi?
Nghe vậy, Vân hơi đắn đo, sau đó nói:
– Hình như lớp của cậu mới chỉ có 200k tiền thưởng thôi nhỉ? Qúa ít.
Nghe tới đây, Kim Hà nắm lấy tay của Vân giật giật, nói:
– Tiền thưởng có thể trao đổi giữa các lớp ư?
Vân nghiêng đầu sang giải thích:
– Ừm! Cậu ấy muốn tụi mình bán độ. Ý của cậu thế nào?
Kim Hà cũng hơi dao động, vì tiền thưởng có thể mua được điểm cá nhân. Điều này có thể giúp các bạn trong lớp không bị đuổi học.
Thấy biểu cảm của cả hai, Ngọc Mai biết rằng kèo này có thể tiến hành tiếp được nên giải thích:
– 200k đúng là ít thật. Tuy nhiên về sau, chúng mình sẽ bù thêm tiền thưởng. Các cậu ra một con số đi?
Nghe vậy, Vân dơ ra bàn tay nắm ngón.
– 500k?
Ngọc Mai chưa kịp vui thì giọng ồ ồ của Vân lại vang lên:
– 5 triệu.
Nghe thấy con số này, Nam giật mình và nói to:
– Cậu đùa à.
Vân lắc lắc đầu nghiêm giọng đáp lại:
– Mình không đùa. Không đủ con này, lớp mình sẽ không chấp nhận thua.
Ngọc Mai hồi phục tinh thần, lạnh lùng nói:
– 5 triệu, cậu có biết muốn kiếm được số tiền này thì cần phải đứng top lớp trong bao lâu không?
Vân im lặng không đáp.
– Cũng chỉ là xếp hạng thứ bật của một cuộc thi để giành giật điểm lớp, cậu thấy con số mà cậu đưa ra có vô lý không?
Nghe Nam nói vậy, Kim Hà liền đáp lại:
– Đúng vậy! Phần thưởng không cao, nhưng bù lại đó là cái danh cái tiếng của lớp.
– Phritt!
Cùng lúc này, tiếng còi báo hiệu đôi bên tập hợp vào sân vang lên.
Nghe vậy, Ngọc Mai thở nhẹ, sau đó nói:
– Thôi!
Dứt lời, nàng xoay người lại rời đi.
– Nếu hy sinh một con số nhỏ để che giấu đi việc mình cố tình đánh câu giờ thì càng tốt.
– Còn không được thì cũng không sao.
Nhìn cô bạn rời đi, Nam cũng lững thững bước theo sau.
Thấy họ đã rời đi, Vân và Hà cũng nhanh chóng tập hợp cùng với lớp.
Huy nhắn tin hỏi Vân:
– Họ gặp Vân có việc gì không?
Thấy vậy, Vân nhắn lại:
– Bán độ.
Đọc hai chữ này, Huy tháo mồ hôi hột, lập tức nhắn lại:
– Cậu đồng ý ư?
– Tất nhiên là không rồi. Mình liêm lắm.
Thấy thế, hắn mới thể phào nhẹ nhõm.
Nếu cuộc hợp tác này thành công, chắc Huy khóc tiếng máng mất.
Nhớ lại việc 10a10 đã mua 5 phút, Huy liền nhắn:
– Trận này Vân để Huy lo nhé.
Đọc xong những dòng này, Vân gãi gãi đầu tỏ vẻ khó hiểu. Bởi vì đây là đối thủ cùng hạng cân với nàng, đáng lý Huy phải để nàng chơi trong ván 1 chứ?
Dường như đọc vị được suy nghĩ của Vân, Huy bồi thêm một câu:
– Đây là yêu cầu của cô Mai Anh.
Thấy thế, Vân đáp:
– Ok!
…
Tiếng còi khai cuộc vang lên, lớp 10a10 được quyền đi trước nên đã hô:
– Pháo 8 bình 5.
Huy liền trả đòn:
– Mã 2 tấn 3.
Thấy vậy, Mai liên ra lệnh:
– Tốt 7 tiến 1.
Biết kẻ địch đang có lợi thế lớn về mặt thời gian lẫn chọn bên, Huy không thể chơi thủ được.
Do đó hắn phải công. Công càng nhanh, càng mạnh càng tốt.
Nhìn địch đã chặn lối đi con Mã 3 của mình và mở đường cho Mã 7, Huy bình tĩnh nhắn tin:
– Xe 1 bình 2.
Sau vài phút thi đấu, nhận thấy ý định trao đổi quân tiếp của bên đen, Ngọc Mai nhíu mày âm thầm suy tính:
– Giờ mà mình dùng Mã 5 thoái 7 ăn Mã địch thì con Pháo 4 của mình lại không có ai cover. Nước tiếp của địch, tất nhiên là Xe 6 tiến 4 ăn đi con Pháo 4 của mình.
– Mặc dù quân Mã sẽ có giá trị hơn quân Pháo, tuy nhiên trong tình thế này nếu như vậy thì có thể xem như đổi hòa, vì mình đã mất đi thế tấn công.
– Quan trọng hơn hết, trong các nước tiếp theo mình lo là dính liên hoàn chiếu tướng cùng với các đòn pháo đôi của địch. Oe rằng sẽ rất khó điều quân.
Dẹp đi ý nghĩ trao đổi quân, Ngọc Mai lại nhíu mày nghĩ tiếp:
– Mình có lợi thế về mặt thời gian, nên không cần phải trao đổi quân làm gì. Cứ đánh kì kèo cover các quân để không bị phá thế cục là được.
Đã có phương án tối ưu, nàng liền trả đòn:
– Mã 6 tấn 5.
Thấy địch không trao đổi quân mà lại cover quân, Huy lắc đầu và ghi một loạt tin nhắn cho Vân.
Đọc đống tin nhắn này, Vân trợn to hai mắt sau đó nhếch môi nhìn về Tướng địch tỏ vẻ “nhận thua đi, còn đánh cái gì nữa”.
– Pháo 7 bình 2.
Thấy địch muốn bắt con Tượng 3 của mình sau đó chiếu Tướng, Ngọc Mai hừ một cái, đáp trả:
– Tượng 3 tấn 5.
Vì sao lại là tượng 3 mà không phải tượng 7? Tất nhiên vì bên cánh trái còn Xe thủ.
Tiếng còi cất lên, không một chút do dự, Vân liền hô:
– Pháo 1 tiến 4 ăn Tốt.
Thấy nước cờ này, Mai xem nhẹ, sau đỏ đảo mắt liếc nhìn con Mã 7 của địch. Thầm đoán đây sẽ là quân Công tiếp theo mà bên Đen muốn triển khai, nàng liền chặn đứng nó lại bằng nước:
– Xe 1 bình 3.
Cứ ngỡ bên đen sẽ thoái Mã về để tránh đợt phục kích. Nhưng không, Mai lại thấy quân Đen tấn công một cách mạnh bạo:
– Mã 7 tấn 5 ăn Tượng.
Đây là một nước đi cực kỳ bất ngờ. Nước tiếp theo mà Ngọc Mai tung ra chắc chắn là Tượng 7 tấn 5 ăn Mã. Đây là đổi lời dành cho phía nàng.
Tuy nhiên khi nhìn về con Pháo 3 của địch, sắc mặt của nàng bỗng tái lại.
– Thua rồi ư?
Không một chút do dự, nàng đảo mắt nhìn đồng hồ giữa hai bên. Thấy chỉ có hơn 5 phút trôi qua, nàng trừng to hai mắt, nuốt nước bọt cái “ực”.
5 phút thôi. Chỉ 5 phút thôi, vì sao cứ có cảm giác như trôi qua cả thế kỉ thế này?
– Có thật sự Vân là Nhất Cấp Kỳ Sĩ không?
Ngọc Mai tự hỏi.
Sau đó nàng cũng tự trả lời, rằng “Không”.
Cái cảm giác áp bách, uy bức này chỉ có khi gặp 10a6 nàng mới cảm nhận được. Không! Thậm chí nó còn mạnh hơn rất rất nhiều.
Một bạn nam bên cạnh thấy vậy bèng hô:
– Mai Mai! Cậu không sao chứ?
Bị gọi, Mai hồi phục tinh thần. Nhìn hình cờ trước mặt, nàng chấp nhận sự thật. Đội của mình đã thua.
Tuy nhiên, bản thân sẽ không đầu hàng. Ai biết được đối thủ có nhìn ra nước cờ chiếu sát cục đó hay không?
Cho nên, nàng hét to:
– Tượng 7 tấn 5 ăn Mã.
Vân nghe tiếng hét này bỗng cảm thấy bất lực thay cho Ngọc Mai. Thở một hơi dài, nàng hô:
– Pháo 1 tiến 3. Chiếu Tướng.
Tiếng còi cất lên, báo hiệu ván đấu đã kết thúc với phần thắng nguyên về 10a4.
…
Sau thêm chục phút thi đấu, Huy cũng đã giải quyết xong ván đấu thứ 2.
Thấy lớp 10a10 thua nhanh gọn lẹ, toàn bộ người theo dõi ngơ ngác ngỡ ngàng như con nai vàng.
Lúc này, trong đầu tất cả mọi người đều hiện lên một dòng sau:
– Chắc chắn có gian lận. Đôi bên đều là Nhắt Cấp Kỳ Sĩ, không thể nào tạo ra thế trận một chiều trong suốt hai ván đấu như vậy?
Không một chút do dự, Lớp 10a10 tố cáo việc này cho ban giám khảo.
Tuy nhiên sau khi kiểm tra thiết bị của lớp 10a4, chưa đầy 5 phút họ đã đưa ra kết luận rằng 10a4 không có gian lận.
Tới nước này, Lý Thị Ngọc Mai mới gục mặt và khóc “huhu”.
Có lẽ kỳ thi này đối với những lớp khác cũng chỉ là một bài thi thử thách thông thường, nhưng đối với Mai nó có ý nghĩa cực kỳ quan trọng.
Bởi vì đây là bài thi dùng để chứng minh cho bố của nàng thấy rằng “con gái thì như thế nào? Chỉ cần đủ giỏi, bản thân có thể kế thừa và gánh vác vận mệnh của gia tộc”.