Chương 91: Ba chấm
Sau khi để thua hai ván đấu dẫn tới việc bị lộn cái bàn, Vân đang khá cay cú. Mặc dù việc này do Huy chỉ đạo, nhưng nàng vẫn cảm thấy bản thân là tội đồ của lớp.
Biết rằng đối thủ tiếp theo có trình độ tương tự với bản thân, Vân cực kỳ mừng rỡ. Vì bản thân biết, đây sẽ là một cơ hội để nàng lấy công chuộc tội.
Do đó, Vân quyết định sẽ xin Huy cho mình tiếp tục chỉ huy trong trận đấu này.
Vừa cầm điện thoại lên thì nhận được tin nhắn của hắn, Vân quét một vòng qua nó, khóe môi tím nhạt khẽ nhếch.
Lúc này, nàng cảm thấy rất nôn nóng không đợi được tiếng còi khai cuộc reo vang, lập tức phản hồi cho hắn vài câu, sau đó giương mắt phượng sắc lẹm của mình liếc một cái và nở một nụ cười hết sức tự tin.
– Huy yên tâm. Cứ giao phó trận đấu này cho Vân, tui đảm bảo sẽ không làm cậu phải thất vọng.
Đọc xong những dòng này và nhìn nụ cười hết sức tự tin kia, cơ thể của Huy bất giác run lên từng đợt.
Nuốt nước bọt cái “ực” hắn im lặng và ngồi xuống nhằm tiếp tục công cuộc khai phá những góc nhìn mới.
Tuy nhiên đời không như là mơ, đối diện với hắn lúc này là một gã đực rựa mập deed.
Dường như cảm nhận được cái nhìn soi mói của Huy, tên mập này trợn mắt và nói:
– Nhìn giề? Chưa thấy ai bảnh trai như tao à?
Dứt lời, hắn ta đưa tay lên vuốt ngược mái tóc 7 3 của mình. Chứng kiến khoảnh khắc này, Huy thiếu điều muốn quăng chiếc giày vào gương mặt bóng nhẫy ấy.
Cố kìm nén cơn xúc động đang cuộn trào trong lồng ngực, hắn lắc đầu, vuốt mặt vài cái và quay sang một hướng khác.
…
Thời gian thấp thoáng thôi đưa, chớp mắt một cái đã tới 11 giờ trưa.
Giống bao mọi trường cấp 3 khác, dưới cái nắng gay gắt, vô số học sinh tụm năm tụm bảy từ trong cổng trường bước ra.
Hào hứng có, buồn bã có, cười toe tét cũng có luôn. Tức nhiên cho dù gương mặt đó mang biểu cảm nào đi chăng nữa, thì chắc chắn sẽ không thể nào thiếu đi nét uể ỏi và rã rời trong đó.
Giờ lành đã điểm, sau khi kết thúc vòng 2, những học sinh này lập tức trở về nhà để nạp năng lượng.
Tức nhiên vẫn có phần lớn học sinh chọn cách dùng bữa tại căn tin của trường. Và nhóm bạn của Huy nằm trong số những em học sinh này.
Lúc này, Huy với Cường đang ngó trước ngó sau và rón rén từng bước một lếch tới cái bàn tròn quen thuộc. Sao họ lại cực khổ như vậy?
Bởi vì trên tay của mỗi thằng đang cầm lấy một khay đầy ắp thức ăn kèm nước uống.
Vốn dĩ việc này do nhân viên phục vụ đảm nhận. Nhưng đang là giờ cao điểm, mà bọn họ cũng không thể biến thành ba đầu sáu tay để bưng những thứ này ra cho từng bàn. Chính vì thế, Huy với Cường mới tự đi lấy phần ăn của bàn mình.
Đặt chiếc khay xuống bàn, Huy run rẩy ngồi bệt xuống ghế và thở phì phò.
Chiếc khay này nặng ư? Không biết nữa, Huy thầm đoán nó đâu đó tầm vài Kg.
Đối với những người có sức khỏe thì đẩy chỉ là việc cỏn con, nhưng đối với một tên ngồi trước máy tính 24/24 như hắn thì đẩy chả khác gì cực hình. Với lại bản thân còn phải cẩn thận từng li từng tí vì sợ nó đổ nữa, nên chiếc khay này vốn đã nặng thì nay càng nặng hơn.
Cảm nhận mặt mình ươn ướt, cánh tay của Huy khẽ vươn lên. Tuy nhiên không đợi hắn lau đi những giọt mồ hôi đang lăn dài trên mặt, thì đã có hai cánh tay trắng nõn nà cầm lấy khăn ướt thay bản thân làm công việc này.
– Huy có mệt không?
– Huy có mệt không?
Cùng lúc đó, hai thanh âm dịu dàng như đường mật phả vào cả hai bên tai làm cho Huy đê mê phê như con tê tê. Cảm giác mệt mỏi trong hắn theo đó cũng tan biến như từng xảy ra.
Thấy bên má trái và bên má phải của Huy đang được hai em xinh tươi vuốt ve, Cường và Vân tức đến mức phun cả máu.
– Rầmmm!
Đặt mạnh cái khay xuống bàn khiến cho nó ngân vang, Cường cay cú nói to:
– Thằng bốn hộp sữa, thằng không hộp nào. Định mệnh con chó, mau giới thiệu cho tao một em.
Cường vừa nói vừa hất hất hai con ngươi sang vị trí của em gái đang có đôi môi tím nhạt.
Nghe vậy, Huy mới từ trong cơn sung sướng tỉnh giấc. Không một chút do dự, hắn đưa tay lên nắm lấy hai cái khăn đang nằm trong hai cánh tay nõn nà kia và nói:
– Cảm ơn hai cậu nhé. Để Huy tự lau, hai cậu dùng bữa đi.
– Ừm!
Dứt lời, Phương thu tay lại và vươn tay vào trong khay lấy phần ăn của mình.
Thấy Nhi hơi do dự không chịu buôn cái khăn ướt ra, Huy mỉm cười và nói một cách nhẹ nhàng:
– Nhi ăn thịt gà không? Để Huy xé cho?
Nghe thế, Yến Nhi mới buông chiếc khăn ra và oe thẹn đáp:
– Ừm! Nhưng Nhi ăn ít lắm, Huy xé ít thôi nhé.
Nắm hai cái khăn ướt trong tay sau đó vò vò mấy lần như thế đang lau tay cho sạch, Huy nghĩ thầm trong đầu:
– Không có vật gì? Hèn gì nhịp hít thở của cậu ấy vẫn giống như bình thường và khác xa so với lúc ở nhà vệ sinh.
Cảm thấy không có vấn đề gì, hắn mới vứt chúng nó vào trong sọt rác, sau đó dùng dao và nĩa bắt đầu tách thịt của cái đùi gà ra.
Vừa xé được một phần thịt gà ra thì bỗng có một miếng thịt bò xào thơm phức hiện ra ngay trước mặt, Huy chưa kịp ú ế gì thì miếng thịt bò này đã tiếng sát lại miệng của hắn.
– Huy ăn đi, chiều còn có sức mà thi đấu.
Chứng kiến khung cảnh tình chàng ý thiếp cùng với hương mật ngọt đính kèm vị chua chát thoang thoảng quanh đây, Cường tức tối đá vào chân của Huy và nói:
– Thi đấu cái qq. Thằng này ngồi tia gái cả ngày thì có.
Vừa nghe vậy, cả đám con gái trong bàn lập tức giương mắt nhìn chằm chằm vào Huy.
Dường như cảm thấy lửa chưa đủ to, Vân ngồi nghiến răng “ken két” từ nãy đến giờ bỗng lên tiếng:
– Ừ! Tui cũng thấy thằng Huy ngồi săm soi mấy em gái và chảy nước dãi.
Đã không cất lời thì thôi, một khi Vân cất lời là con trai cả bàn chết lặng.
Huy chết lặng vì những lời của con hàng này, còn Cường thì chết vì sốc.
– Áaaaaaaa…
Bị tiếng hét thất thanh này làm cho giật mình, vô số người lập tức nhìn về phía bàn tròn của Huy.
Cảm nhận ánh nhìn soi mói của mọi người xung quanh, Huy vừa nhăn như khỉ, vừa đưa tay xoa xoa hai bên hông và ngồi xuống ghế.
Quay trái quay phải thì chỉ thấy hai gương mặt tuyệt mỹ nằng nặc sát khí ấy đang cặm cụi ăn, hắn khóc không ra nước mắt.
Biết rằng bản thân đuối lý không thể nào cảm hóa được hai nàng trong lúc này, hắn bèng giương ánh mắt căm phẫn liếc qua gương mặt của Vân và Cường, nghĩ thầm:
– Á à, hai con cẩu độc thân này được. Dám nói xấu mình trước mặt bàn dân thiên hạ. Thù này không báo, mình không phải là mình.
Nhớ lại dáng vẻ của thằng Cường lúc nãy, Huy quyết định triển luôn cho nó nóng.
– Ê Cường?
– Gì?
Chợt nở một nụ cười lạnh, Huy chỉ chỉ ngón tay vào điện thoại, sau đó bắt đầu gõ phím.
Thấy Huy đang bị mấy em gái xa lánh, Cường cười thầm không ngớt. Chợt nghe thấy tên này gọi mình, hắn hơi nhíu mày và nhìn vào trong điện thoại.
– Mày thấy em ngồi kế mày có xinh không?
– Có, nhưng sao giọng của em ấy đực rựa thế?
Đọc xong những này, nụ cười trên môi của Huy càng tươi hơn. Rất nhanh chóng, hắn trả lời lại rằng:
– À do mấy bữa nay em ấy học thanh nhạc và tập luyện dữ quá nên mới khan tiếng như vậy. Mày thấy hợp gu không, để tao làm mai cho?
Tin nhắn này vừa được gửi qua chưa bao lâu thì thằng Cường lập tức phản hồi lại:
– Mày đúng là anh em tốt của tao.
Biết cá đã cắn câu, Huy bình tĩnh nhắn:
– 200k. Tao sẽ tạo một cuộc hẹn cho hai đứa bay tìm hiểu, ok chứ?
Nhắn xong dòng này, Huy đặt điện thoại xuống bàn và bắt đầu dùng bữa trưa.