Chương 88: May mắn
Sau hơn một giờ thi đấu, vòng 1 cũng đã kết thúc.
Kết quả của vòng 1 như sau:
– Cặp đấu giữa 10a1 vs 10a4: Lớp 10a1 win, với chiến thắng chung cuộc 2 – 1.
– Cặp đấu giữa 10a2 vs 10a7: Lớp 10a2 win, với chiến thắng chung cuộc 2 – 0.
– Cặp đấu giữa 10a3 vs 10a5: Lớp 10a5 win, với chiến thắng chung cuộc 2 – 0.
– Cặp đấu giữa 10a6 vs 10a10: Lớp 10a6 win, với chiến thắng chung cuộc 2 – 0.
– Cặp đấu giữa 10a8 vs 10a9: Lớp 10a8 win, với chiến thắng chung cuộc 2 – 1.
Như vậy, ngoại trừ cơn địa chấn do lớp 10a6 tạo ra, thì kết quả dự đoán của phần lớn mọi người đều đúng.
Trước viễn cảnh chửi rủa của hai lớp 10a8 và 10a9, những thành viên trong CLB Truyền Thông thở khóc dở cười.
Cũng may là khi ván đấu thứ 2 kết thúc, nhà trường cảm thấy việc lớp 10a9 sử dụng loa kẹo kéo làm ảnh hưởng tới những người xung quanh, nên đã đưa ra thông báo rằng “có thể chửi nhau bằng mồm nhưng không được dùng trang thiết bị”.
Việc này đã làm cho lớp 10a9 mất đi 90% công lực trong việc đấu võ mồm.
Chính vì lẽ đó, trong ván đấu quyết định, 10a8 đã dùng tiềm năng vốn có của mình hạ gục thành công 10a9.
Còn về cặp đấu địa chấn kia, lớp 10a10 không có động thái tố cáo lớp 10a6 gian lận. Cho nên, kết quả chung cuộc vẫn được giữ nguyên.
…
Quay trở lại nhân vật chính của chúng ta.
Sau khi trận đấu với 10a1 kết thúc, Huy nhanh chóng đi tới nhà vệ sinh. Nhìn vào trong gương thấy vẻ mặt bơ phờ và rũ rượi của mình, hắn lắc lắc cái đầu vài cái, sau đó hất những dòng nước mát lạnh vào mặt. Cơn buồn ngủ lập tức vơi đi phân nửa.
Tỉnh táo hơn, Huy cũng không muốn ở đây lâu, nên lập tức xoay người lại đi trở về.
Tuy nhiên ngay khi vừa quay mặt lại, một thân ảnh xinh xắn đáng yêu ập vào hai mắt của hắn.
Thấy nhỏ Nhi đang đứng lấp ló sau gốc cây, Huy thở dài một cái và nói:
– Nhi làm gì mà đứng nấp ở đó thế? Bộ muốn hấp diêm tui hay gì?
Vừa dứt lời, Nhi bối rối và rón rén đi ra, đáp:
– Hứ! Đừng quên, chúng ta đang là người yêu của nhau.
Bất chợt thanh âm của nàng nhỏ dần, khuôn mặt trắng trẻo thì dần xuất hiện những áng mây hồng.
– Nhi quan tâm Huy một chút cũng có sao?
Nghe giọng nói lí nhí kia, Huy lại thở lại tỏ vẻ bất lực. Sau đó, hắn chầm chậm bước tới và gõ nhẹ vào đầu của nàng một cái, nói:
– Được rồi! Quay trở về lớp nào, mọi người đang đợi.
Bị gõ, Nhi ú ế một cách đáng yêu và như con mèo nhỏ ôm lấy cánh tay phải của hắn.
– Hihi! Để Nhi lau mặt cho Huy nhé?
Không biết từ lúc nào, tay của Nhi đã thủ sẵn lấy một cái khăn ướt. Và sau đó không đợi hắn đồng ý, cánh tay ngọc ngà cầm khăn ướt khẽ vươn lên.
Đứng chôn chân tại chỗ và nhìn chằm chằm gương mặt khả ái nhu mì như nước của Nhi, hai hàng lông mày của Huy nhíu chặt lại, thầm nghĩ:
– Haizz! Nhi, trong hồ lô của cậu đang đựng thứ thuốc gì?
Bỗng nhiên, mồ hôi trong các lớp biểu bì nhanh chóng ứa ra khi cảm nhận được vô số luồng sát khí đang không ngừng oanh kích vào người của mình.
Không một chút do dự, thần thức của Huy bắn ra khắp bốn phương tám hướng. Men theo luồng sát khí đen kịt này, rất nhanh chóng, hắn đã biết chủ nhân của nó là ai.
Từ xa xa, một thân ảnh mị hoặc, lồi lõm đang từng bước catwalk tới đây.
– Ơ kìa động đất à? Đó là ai đang đi lên?
Từ trong suy nghĩ đi ra, hắn dùng thần thức quét qua gương mặt nằng nặc sát khí ngưng hình kia, còn ai ngoài cô giáo chủ nhiệm của Huy.
– Hai anh chị kia đang làm cái gì đấy?
Giọng quát to của cô Mai Anh làm cho cả hai giật nảy mình.
Biết rằng đại sự không ổn, Huy vội vàng tách người của Nhi ra.
Dưới sự tác động của hắn, cái khăn ướt sắp chạm vào mặt của mình liền bị hất ra.
Nhìn cái khăn rơi xuống đất, sắc mặt của Nhi lộ ra nét hụt hẫng, trong lòng nghĩ thầm:
– Một chút… một chút nữa thôi. Chết tiệc! Con kỳ đà cản mũi kia.
Chứng kiến phản ứng của Nhi, Huy chỉ thầm cười lạnh.
Tất nhiên, chưa đây một nhịp hô hấp, sắc thái của hắn phục hồi lại như cũ.
Khẽ vươn tay lên vuốt nhẹ vào một bên tóc mái của Nhi, hắn nhẹ nhàng nói:
– Cho Huy xin lỗi nhé.
Nghe vậy, Nhi ngẩng mặt lên nhìn hắn và nhoẻn miệng cười duyên.
– Không sao đâu Huy.
Cùng lúc này, cô Mai Anh cũng đã bước tới và đang đứng chống nạnh trước mặt của hai đứa.
Thấy thế, Huy quay sang nhìn Nhi và nói nhỏ:
– Nhi về trước đi. Huy gặp cô Mai Anh một xíu.
Nghe vậy, Nhi cúi người chào cô, sau đó nhặt cái khăn và nhanh chóng rời đi.
Khi Nhi đã khuất dạng, Mai Anh trừng mắt nhìn Huy và nghiến răng nghiến lợi nói:
– Vì sao em không điều quân trong 2 ván đấu còn lại?
Trước ánh mắt tóe ra lửa của cô, Huy gãi gãi vào đầu và cười cười nói nói:
– Cô bình tĩnh. Chuyện đâu còn có đó.
Lời này vừa phả vào tai của Mai Anh, hai con thỏ trắng lập tức nhảy lên nhảy xuống một cách kịch liệt. Môi mọng đỏ hé mở, thanh âm thánh thót chan chứa U La Thánh Hỏa vang to:
– Bình tĩnh? Em kêu cô bình tĩnh kiểu gì?
– Có biết một mạng này quý như thế nào không?
Cảm nhận nhiệt độ xung quanh đang tăng một cách chóng mặt, cơ thể của Huy thoáng run rẩy, đôi long nhãn đang nhìn chằm chằm vào gương mặt kiều diễm ấy chợt lộ nét tham lam.
Bị lửa thiêu đốt, gương mặt Vline đen thui nhanh chóng chuyển sang màu đỏ đen. Nước trong người sôi sùng sục, chẳng mấy chốc nó chuyển từ thể lỏng sang thể khí và bốc hơi đi.
Thiếu nước, cổ họng của Huy liền rơi vào trạng thái khô rát.
Cũng may trong tức khắc, nhục thân này đã tinh luyện ra một ngụm Sinh Mệnh Chi Tuyền.
Tìm được đường sống trong chỗ chết, hắn không một chút do dự nuốt nó xuống cổ họng.
– Ực!
Mọi việc chỉ diễn ra trong tích tắc. Tuy nhiên, cả không gian và thời gian xung quanh hai người dường như ngưng đọng lại.
Mãi cho đến khi thanh âm khô khốc này vang lên, Mai Anh mới bừng tỉnh. Nhìn vào ánh mắt say mê như điếu đổ của tiểu sắc lang, ngọn lửa trong nàng bùng cháy dữ dội hơn.
Nàng vươn tay lên cao, tính kí vào đầu của Huy một cái thì chợt nhận ra một điều. Đôi mắt cá chết của thằng nhóc khác với mọi ngày.
– Bình thường khi nhìn vào ánh mắt trần trụi của thằng nhóc, mình chỉ nhận ra nét ăn tươi nuốt sống của một con dã thú. Vậy mà giờ đây, nó lại ẩn chứa sự chiếm đoạt.
– Kiểu chiếm đoạt này không phải theo kiểu xác thịt, nó giống như đang thưởng thức một đóa hoa tươi thắm và cũng như không muốn chia sẻ đóa hoa này cho bất kỳ một ai khác.
Nàng vừa nghĩ, vừa cúi đầu xem xét trang phục của mình một lượt. Thấy bản thân vẫn bình thường lịch sự thì cơn tò mò trong nàng càng dâng cao.
– Mình vẫn như vậy, có gì thay đổi ư?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng nàng sẽ không hỏi thằng nhóc về vấn đề này.
Mai Anh ngẩng đầu, đưa tay lên điều chỉnh kính, môi mọng khẽ hé tính tra khảo tiếp thì lại nhận ra một một vấn đề khác.
Một cánh cửa đóng lại, thì sẽ có một cánh cửa khác được mở ra.
Đúng vậy! Nàng đã hiểu lý do vì sao Huy nhìn chằm chằm mình tới mức say mê như thế.
Ngay khi câu hỏi thứ 2 được giải đáp, chưa đầy một nhịp hô hấp, câu hỏi thứ 3 xuất hiện.
Môi của nàng bất giác hé ra và thì thào một câu:
– Mắt kính của mình đâu?
Tuy rằng cô nói rất nhỏ, nhưng những năm từ này vẫn lọt vào tai của Huy không sót một chữ nào.
Nhờ vậy, hắn mới từ trong cơn mộng mị bừng tỉnh.