Chương 89: May mắn 2
Vừa tỉnh giấc, một ý nghĩ lập tức nảy sinh trong đầu của Huy.
– Tuyệt đối không thể để người khác thấy được nhan sắc tuyệt trần này. Nếu không thì hoa sẽ nhường, nguyệt sẽ thẹn, chim sẽ sa, cá sẽ lặn.
Không để cô tìm kiếm một mình, Huy hít một hơi sâu nhằm lấy lại sự bình tĩnh, sau đó phóng thần thức ra xung quanh.
Chưa đầy hai cái chớp mắt, hắn đã thấy vật phong ấn đang nằm bất động ở một khúc cua sau lưng của cô Mai Anh.
Dường như thần thức của cô cũng rất rộng, khi hắn phát hiện ra nó thì đây cũng là lúc thân hình chữ S kia xoay 360 độ.
Sau đó, cô không một chút do dự chạy nhanh tới hướng mà vật phong ấn đang nằm.
– A hèm!
Sự thật vẫn luôn là sự thật, chữ S có xoay theo góc độ nào đi nữa thì nó vẫn là chữ S.
Tức nhiên vì không phải là chính nhân quân tử gì, nên bản thân Huy cũng rất muốn thị tẩm cho mãn cái đôi nhãn. Nhưng vì còn câu hỏi đầu tiên của cô, do đó hắn đành phải dẹp bỏ tâm tư này và lập tức chuồng đi.
Vừa bước vào nhà thi đấu, Huy đã bị Kim Hà réo tên và xách cổ ném vào bàn cờ.
Ừm! Hắn mới thật sự là Tướng của 10a4, còn Vân chỉ là bức bình phong.
Theo lí, bản thân phải luôn luôn giữ vị trí Tốt 9 cho cả hai loại quân. Tuy nhiên để tránh cho những lớp khác nghi ngờ, hắn quyết định tạm thời chỉ đội mũ đỏ.
Trong ván 1 vòng 1, lớp của hắn được quyền điều quân trước nên Huy mới ra trận. Tất nhiên ở ván 2, hai lớp sẽ đổi bên, nên hắn sẽ nhường vị trí này cho một người khác đảm nhận.
Về phần chọn quân ở ván đấu thứ 3, hai lớp sẽ không còn tung đồng xu nữa, thay vào đó dựa vào tổng thời gian thi đấu của cả hai ván trước. Lớp nào tiêu tốn ít thời gian hơn thì lớp đó sẽ được quyền chọn bên.
Do vậy, lớp của Huy đành phải chấp nhận làm quân Đen trong ván 3, vì có thời gian thi đấu nhiều hơn so với 10a1.
…
Quay trở lại bàn bình luận của CLB Truyền Thông.
Nghe thấy tiếng xì xào bàn tán và đồng thời nhận ra nét thắc mắc trên gương mặt của mỗi người ở khán đài, Thành Hưng với tư cách là người hoạt náo nhất trong nhóm, hắn cầm lấy micro và bắt đầu giải thích sơ lược về luật Kỳ Nhân cho khán giả hiểu hơn:
– Như mọi người cũng đã thấy. Ở vòng thi đấu thứ 2, 10 lớp sẽ được chia thành 2 bảng, A và B. Bảng A gồm những lớp vẫn còn giữ nguyên số mạng, còn bảng B gồm những lớp chỉ còn 1 mạng.
– Tại vòng này và trong những vòng tiếp theo, các lớp sẽ gặp đối thủ có cùng hạng cân với mình, tức là cùng số mạng.
– Bởi vì số lượng lớp trong 2 bảng đấu đều là số lẻ. Cho nên, trong thùng bốc thăm của mỗi bảng sẽ chứa lấy một lá thăm may mắn. Lớp nào bốc được lá thăm may mắn thì sẽ được vào thẳng vòng sau mà không cần phải thi đấu. Tuy nhiên trong vòng tiếp theo, lớp đó sẽ được ưu tiên bốc thăm trước (đã loại bỏ lá thăm may mắn).
Nói tới đây, Thành Hưng thoáng im lặng và ngó nghiêng quan sát từng nhất cử nhất động của các đấng sinh thành và những người khác trên khán đài.
Lời của hắn vừa dứt, những tiếng xì xào kia thậm chí không giảm mà còn đi kèm theo đó là hành vi chỉ chỏ ngón tay biểu lộ sự bất mãn.
Đoán chắc họ sẽ phản ứng như vậy, Thành Hưng không bất ngờ gì mấy. Không để họ bàn luận về vấn đề này thêm nữa, hắn hít sâu một hơi và truyền nội lực vào trong thanh quản.
Khi thất khiếu của hắn phun ra những luồng linh lực vô hình, thì đây cũng là lúc thanh âm hùng hồn quyết đoán cất lên:
– Có lẽ mọi người cho rằng những lớp được vô thẳng vòng sau là không công bằng. Cháu hiểu điều đó, nhưng mọi người có bao giờ tự hỏi rằng “Vì sao bản thân cố gắng giống như họ, cũng có kinh nghiệm như họ, cũng có thực lực như họ và thậm chí họ có gì bản thân có đó. Nhưng mà tại sao khi cùng làm một việc, họ thành công, họ thành tỉ phú, còn mình thì không?”.
– Do đâu, do đâu mà bản thân không thành công?
Vừa dứt lời, cả khán đài lập tức rơi vào trạng thái yên tĩnh.
Không để mọi người đợi lâu, thanh âm của Thành Hưng lại vang lên:
– Thiên Thời, Địa Lợi, Nhân Hòa. Câu nói này, chắc ai ai làm việc lớn cũng đều nghe qua ít nhất một lần. Và cháu nghĩ, mọi người đều hiểu rõ ý nghĩa của từng chữ trong đó.
– Về Địa Lợi, bản thân cũng giống như họ. Về Nhân Hòa, họ chưa chắc gì bằng bản thân. Thế còn Thiên Thời? Bản thân có giống họ không?
– Câu trả lời tất nhiên là không. Bởi vì, mỗi người trong chúng ta đều có nhận thức khác nhau và đồng thời cũng có chỉ số may mắn khác nhau.
– Mưu sự tại Nhân, thành sự tại Thiên. Từ câu nói trên, Thiên là điều kiện tiên quyết trong việc quyết định sự thành công của một người.
– Mà trong Thiên có gì? Chắc chắn có Ý Trời, hay nói theo cách của loài người chúng ta đó là Sự May Mắn.
– Lấy một ví dụ cho mọi người dễ hình dung.
(+) Anh A là một kẻ khù khờ và không có bất kỳ tài sản gì trong tay ngoại trừ một sấp vé số bán ế. Và rồi hôm nay đại lý đóng cửa do mưa to, anh không trả cọc được nên đã nổi hứng dò thử những tờ vé số này. Thật không ngờ, trong tay anh có tới 10 tờ trúng giải đặc biệt. Chỉ trong một khoảnh khắc, anh A từ một kẻ không lo nổi cái ăn cái mặc, bỗng chốc nắm tiền tỉ trong tay.
(+) Những người khác thấy Anh A trúng số bèng nói “thằng đó được trời thương nên trời cho”
– Đây chính là Ý Trời. Có đúng không mọi ngườiiiiii?
Trước những lời của Thành Hưng, cả khán đài vốn tĩnh lặng lập tức chuyển sang trạng thái bùng nổ. Tiếng vỗ tay “phanh phách” cùng với “đúng vậy” liên tục vang dội khắp cả không gian làm cho nhà thi đấu dường như muốn nổ tung.
Nghe vậy, Thành Hưng mỉm cười. Có lẽ không cần hắn phải giải thích thêm, phần lớn mọi người đều đã hiểu hàm ý về May Mắn.
Để tiếp thêm dầu vào lửa, à nhầm, tiếp thêm năng lượng cho bầu không khí bùng cháy kia, Thành Hưng tính nói tiếp thì bất chợt cảm nhận bờ vai của mình bị vỗ hai cái.
Theo bản năng, một phần cơ thể của hắn xoay lại.
Vừa thấy cảnh vật phía sau lưng, ngay tức thì ánh nhìn của Hưng va phải một tràn nhãn đang trừng to nhìn về phía mình như gặp phải người ngoài hành tinh. Điều này làm cho hắn cực kỳ bối rối.
Không để ba hồn bảy vía của Hưng quay về thể xác, một thanh âm khàn khàn như u linh cất lên làm cho hắn giật điếng cả người.
– Em làm tốt lắm, Hưng.
Trong cái rủi có cái may, nhờ vậy phần hồn của hắn đã nhập thể. Sau khi định hình được hoàn cảnh xung quanh, hai con ngươi của hắn liền liếc sang phải.
. Không biết từ nào, giáo viên chủ nhiệm của hắn đã đứng sau lưng và đang vỗ tay nhìn mình.
Cùng lúc này, bọn bạn trong CLB cũng bừng tỉnh. Cả bọn lập tức lao lên kề vai, kìm cổ của hắn và hô hào tung hứng các kiểu:
– Thằng này được.
– Adu! Trình lên ghê bay.
– Aizaa! Được của ló đấy.
– Xem ra! Sau này, chức chủ tịch CLB này phải giao cho em rồi.
– Bla bla…
Nghe những lời tung hứng các kiểu con đà điểu này, Thành Hưng cười hehe và đáp:
– Dạ mọi người quá khen.
– Phrittt!
Bị tiếng còi chen ngang, hắn xua xua tay và nói tiếp:
– Mọi người đợi em một xíu để em phổ biến bảng đấu cho khán giả biết ạ.