Chương 87: Sơ hiện
Mặc kệ những thanh âm ồn ào và tiếng nhạc xập xình vang tai, những khán giả am hiểu cờ tướng đều trừng lớn hai mắt khi 10a6 đi nước cờ kia.
– Trời rung đất chuyển. Một nước đi chấn động giang sơn.
– Ăn Mã 5 thì bị con Mã 8 tấn 7 tạo Sát Cục, 10a10 đỡ kiểu gì bây giờ?
– Vậy 10a10 xong rồi.
Đúng như những gì khán giả thì thào, Ngọc Mai cũng đã nhận ra đòn Nhất Kỵ Đương Thiên kia.
Nàng lộ vẻ thất hồn lạc phách, u buồn suy nghĩ:
– Bây giờ, mình dùng bất kỳ quân gì ăn con Mã 5 kia thì cũng coi như nước Tượng 5 thoái 3 của bản thân trở nên công cốc.
– Bốn phương tám hướng đều có quân Đen mai phục, mình giải Sát Cục này bằng cách nào?
– Liệu câu giờ có được không? Câu trả lời chắc chắn là không. Bởi vì chỉ còn 2 nước là mình bị Chiếu Bí!
– Thua rồi!.
Mặc dù có chút không cam tâm, nhưng không còn cách nào khác, nàng thở một hơi dài và đành bật mic lên, nói to:
– Thầy Quân ơi. Lớp chúng em nhận thua ạ.
Thanh âm của nàng vừa dứt, giọng của thầy Quân lập tức cất lên:
– Lớp 10a10 nhận thua. 10a6 chiến thắng trong ván 2.
– Kết quả chung cuộc trong trận đấu này, lớp 10a6 thắng 2 ván. 10a6 vào vòng trong. Còn 10a10 thua trận đấu này nên bị mất 1 mạng.
– Mọi ý kiến sẽ được ghi nhận và đánh giá trước khi bốc thăm các trận đấu vòng thứ 2. Nếu không có ý kiến gì, thì kết quả này sẽ được ghi nhận.
Lời của thầy vừa dứt, cả lớp 10a10 bỗng nhiên nổ tung như ong vỡ tổ. Lập tức, họ hay tới và bao quây xung quanh Ngọc Mai.
Một bạn nữ xinh xắn nói:
– Mai ơi, lớp của họ chơi ăn gian. Để mình tố cáo với thầy nhé.
Nghe thế, một bạn nam mặt đỏ tía tai cay cú đáp:
– Đúng rồi đó. Tố cáo lớp 10a6 thuê người đánh hộ đi Mai.
Tuy nhiên, Mai chỉ lắc lắc cái đầu và không nói gì.
Cùng lúc này, giáo viên chủ nhiệm của 10a10 bước tới và nói:
– Tất cả im lặng và giải tán. Để cho các bạn trong ván đấu vừa rồi nghỉ ngơi.
Nghe thấy giọng nói uy nghiêm của thầy Dũng, đám đông lập tức tản ra.
Thấy thế, Võ Văn Dũng bước tới bên cạnh Ngọc Mai và hỏi:
– Em cảm thấy hai ván đấu vừa rồi như thế nào?
Nghe vậy, Mai u buồn và lắc lắc cái đầu đáp lại:
– Out trình thầy ạ.
Nhìn vào vẻ mặt xinh xắn tràn đầy nét căng thẳng và mệt mỏi ấy, ông Dũng không nóng không lạnh nói tiếp:
– Thua keo này thì ta bày keo khác. Không sao cả.
Dứt lời, ông chầm chậm rời đi.
Nhìn vào bóng lưng hiu quạnh của thầy đang ngày càng xa khuất dần, Ngọc Mai quay đầu sang trái sang phải và thầm nhủ với lòng rằng bản thân sẽ cố gắng hơn nữa.
Không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người xung quanh.
Hít sâu một hơi, nàng khẽ đảo mắt liếc nhìn sang những khoảng sân khác.
Đang suy tính, Ngọc Mai chợt bừng tỉnh khi cảm nhận được một cảm giác mát lạnh ập vào gò má phải của mình.
Không để nàng kịp nhận diện rõ tình hình, một giọng nói trầm ấm cất lên bên tai:
– Cho Mai nè.
Khẽ ngoái đầu sang trái nhằm né tránh cảm giác lạnh như băng kia, Ngọc Mai nhìn vào ly trà sữa, sau đó ngẩng đầu lên liếc nhìn vào gương mặt Vline đang để kiểu tóc hai mái ấy.
Phát hiện đây là lớp trưởng của mình, nàng khẽ lườm hắn một cái và nói:
– Cảm ơn Nam.
Sau đó, nàng nhận lấy ly trà sữa full topping và cầm ống hút thọc lia thọc lịa.
Nhìn khuôn mặt hình trái tim ửng đỏ, cay cú và đang cố gắng trút giận lên ly trà sữa, Phạm Trung Nam mỉm cười và ngồi xuống.
Thấy nàng ta vẫn chưa thể đâm thủng lớp màn bọc ấy, Nam cố nhịn cười, quay sang, cầm lấy ly trà sữa và nói:
– Để Nam đâm cho.
Nghe vậy, Ngọc Mai hừ một cái, chìa ly trà sữa cùng với cái ống hút ra cho hắn.
– Phọtt!
Đưa lại ly trà sữa cho Mai, Nam nhìn về nơi nghỉ ngơi của lớp 10a6 và hỏi:
– Chẳng lẽ cậu không tính tố cáo lớp 10a6 gian lận?
Lại lần nữa nghe câu hỏi này, Ngọc Mai khẽ đảo mắt liếc nhìn về trận đấu của lớp 10a1 vs 10a4, đáp:
– Không cần thiết. Để cục than bổng tay này cho lớp 10a1 hoặc 10a5 xử. Chúng ta sẽ đi từ nhánh thua lên.
Nghe câu trả lời này, Nam khẽ “ồ” một tiếng lộ vẻ ngạc nhiên. Nhưng nhìn nét tự tin trên mặt của Mai, hắn thu hồi vẻ thất thố lại và hỏi tiếp:
– Cứ cho là Mai có thể đánh bại những đối thủ còn 1 mạng đi. Nhưng nếu chẳng may ở vòng 3, lớp chúng ta gặp 10a1 hoặc 10a5 hoặc cũng có thể gặp lại 10a6, cậu tính sao?
Ngọc Mai thoáng im lặng trước câu hỏi này. Và rồi vài giây sau, nàng bật cười “khúc khích” đáp lại:
– Họ gian lận thì mình cũng gian lận.
Nhìn vào khuôn mặt xinh như thiên thần ấy đang tỏ ra những tia nắng UV chết chóc, Nam chợt cảm thấy sởn da gà và thầm rùng mình một cái.
– Cậu… cậu… Mình thích cậu rồi đấy… Hề hề!
…
Quay trở lại trận Thanh Chiến của lớp 10a8 vs 10a9.
Ngay khi bước vào giao tranh, đội cổ động viên của 10a9 lập tức tung ra các skill như Sư Tử Hống, Khúc Giao Hưởng Công Lý,…
Kết hợp với hai Đế Binh, họ đã đánh tan tác âm luật của đội cổ động viên 10a8.
Điều này khiến cho chủ công của 10a9 cực độ phấn khích, còn sĩ khí của quân danh thì tăng chóng mặt.
Trái ngược đó, chủ công của 10a8 thì phiền não không ngừng. Còn sĩ khí của binh lính thì tụt sâu một cách thảm hại.
Dù Vinh đã rất cố gắng hết sức để níu kéo thế trận của ván cờ, nhưng cứ mỗi khi tới lượt quân mình di chuyển, tiếng nhạc “xập xình” cùng với chất giọng như heo bị chọc tiết ấy òa vào tai của hắn.
– Ê, tụi mày biết ông Thương không?
– Thương nào?
– Thương cho tấm thân cơ hàn của Vinh lặn nhìn con đò sang sông.
Và rồi một thánh ca “ổm tỏi” khác cắt ngang:
– Ủa thằng Vinh 10a8 phải không?
– Ừ, Vinh dọn lúa á.
Việc này khiến cho não của hắn chả thể nào tập trung 100% vô ván đấu.
– Vinh dọn lúa… Vua dọn lính. Chúng nó đang chửi đểu mình là con gà chỉ biết ăn mấy con Tốt đây mà.
– Mà mình làm quái gì có người yêu mà chúng nó rủa? Con bà tụi nó.
Liên tục bị cổ động viên của 10a9 khích đểu, Vinh không thể chịu đựng được nữa bèng cất giọng hét to:
– Tụi Bay Câm Mồmmmm.
Nhìn vẻ mặt đỏ bừng và hai lỗ tai thì bốc khói của thằng Vinh, tất cả thành viên của 10a9 đều tỏ vẻ hả hê không ngừng.
Nhất là gương mặt trêu ngươi của đội cổ động viên, nghe tiếng hét thất thanh kia, họ được nước lấn tới:
– Ê tụi bay ơi, có nghe gì không? Sao tao cứ nghe thấy tiếng chó mực sủa quanh quẩn đâu đây nhể?
– Đâu… đâu để tao dỏng tai nghe thử? Chó mực ơi sủa lại đi nào?
Nhìn vẻ mặt của tên kia nghênh nghênh và câng câng, kết hợp với hành động ngồi xuống vểnh tai ra nghe, Vinh nghiến răng ken két.
Bỗng một giọng nói chua ngoa vang vào tai của hắn:
– Để tui lo.
Dứt lời, Đỗ Thị Thanh Thúy cầm Loa Phát Thanh:
– Định mệnh thằng chó mỏ đàn bà.
Giọng nói rè rè vang vọng khắp không gian đã làm cho cả khán đài bùng nổ.
Dường như cảm thấy chưa đủ, một bạn nữ ở bên cạnh Thúy cũng cầm loa phát thanh nói:
– Nghiệp tụ vành môi. Hèn gì, cái miệng của tụi nó thâm đen như cục Sh.
– Híhí!
Dứt lời, cả đám cổ động viên 10a8 che miệng cười khinh bỉ.
Nghe thế, đám cổ động viên 10a9 nhanh chóng đáp lại:
– À hèn gì cái mỏ của tụi bay nhọn hoắc như chim gõ kiến.