Chương 80: 10a6 vs 10a10
Khoan đã, như vậy có ảnh hưởng tới những trận đấu khác? Chắc chắn là có. Tuy nhiên, đây là điều mà nhà trường muốn hướng tới.
– Hãy xem ván đấu của 10a1 vs 10a4 lúc nãy. Bằng Chiến Ý, Tướng của họ đã tạo ra một kết giới phong bế tất cả tạp âm muốn xâm nhập vào bên trong.
– Những lớp khác hãy học tập họ!
Và rồi tiếng nhạc cất lên cheng ngang lời của bình luận viên:
– Luộc 10a8.888… Luộc 10a8.. ú ù.
Nghe những thanh âm như heo bị chọc tiết kia, tất cả mọi người đều ôm bụng cười sặc sụa.
Thậm chí là người trong cuộc, mặc dù những thành viên của 10a8 đang cố tỏ ra mặt đỏ tía tai, nhưng điều đó vẫn không thể nào che giấu được nụ cười trên môi của họ.
– Niềm tin đã mất, giọt nước mắt cuốn ký ức 10a8 chìm sâu.
Alo alo! Các bạn có nghe rõ không? Nghe rõ không? 10a9 tuyên bố 10a8 tuổi.
Vâng! Không để đợi được nữa, đôi bên đang lao vào giao tranh một cách kịch liệt.
10a9 sẽ lật ngược thế cờ này, hay 10a8 sẽ kết liễu cái mạng nhỏ của 10a9? Mời các bạn theo dõi.
…
Tuy rằng bị trận Thanh Chiến kia quấy nhiễu, nhưng Vân không quan tâm cho lắm.
Lúc này, nàng vẫn đang tận hưởng những ánh nhìn hâm mộ kia.
Đột nhiên, điện thoại của nàng reo. Điều này kéo tâm trí của nàng trở về thực tại.
Vân bỗng há hốc miệng khi đọc những dòng kia:
– Kể từ giờ, Vân cứ đánh theo ý của mình nhé.
– Tui chỉ ra mặt trong trận đối đầu với lớp 10a5 hoặc 10a6. Chính vì thế, cậu cũng đừng trông mong tui làm gì cả. Nhớ đấy! Có thua cũng không sao.
Hiểu ý của Huy, khóe môi tím nhạt khẽ cong, còn những ngón tay sắc nhọn thì nhấn nhấn vào màn hình điện thoại:
– Hừ! Yên tâm! Tui sẽ làm gỏi bọn còn lại mà không cần sự trợ giúp từ cậu.
Cùng lúc này, tiếng còi khai cuộc ván đấu thứ 2 cất lên.
Tắt màn hình điện thoại, Vân ngẩng đầu và quan sát động tĩnh của quân địch.
Bởi vì trong ván 1, 10a4 là quân Đỏ. Nên sang ván 2, 10a4 phải chuyển bên, làm quân Đen.
Chợt ánh mắt của Vân đảo qua vị trí của Tướng địch. Và rồi trong khoảnh khắc đó, con tim bé nhỏ của nàng bỗng co thắt lại khi bắt gặp cô gái 1m52 ấy.
– Phương cũng biết chơi cờ tướng ư? Vô nghĩa!
– Đứng ở vị trí đó và thay thế người cầm quân cũ, điều này có nghĩa là chân ái của mình có trình độ ít nhất bằng với nhỏ Trang.
– Trời ơi! Nhỏ Trang là Đại Sư, vậy thì Phương sẽ kinh khủng như thế nào? Đặc Cấp Đại Sư giống Huy ư?
– Đúng rồi! Chẳng lẽ trong ván đấu lúc nãy, Phương đã phát hiện Huy là người điều quân nên giờ nàng ấy muốn vào đấu với cậu ta.
Nghĩ tới đây, Vân xoay người lại và nhìn Huy.
Thấy hắn đang ngồi gục mặt trong vị trí hậu phương và đang được nhỏ Nhi xoa bóp, nàng nghiến răng một cái và tỏ vẻ hâm mộ:
– Hừ! Trong lúc cậu đang hưởng thụ bên mỹ nữ, tui sẽ đánh cắp trái tim bé bỏng của Phương.
…
Tại trận đấu của lớp 10a6 vs 10a10.
Sau ván đấu đầu tiên, với tư cách là Tướng của 10a10, Ngọc Mai biết rằng trình độ của kẻ địch cũng không phải dạng vừa.
Thế nên, trong ván này, nàng quyết định tung một thế cờ dị nhằm biến chuyển tình hình.
Tiếng còi khai cuộc cất lên, Ngọc Mai lập tức vung tay hô:
– Tượng 3 tấn 5.
Nghe quân trinh sát báo lại, Hồ Đức Nhân (tướng của 10a6) lập tức nhấn nhấn vào trong điện thoại.
Vài giây sau, hắn chỉ tay và điều quân:
– Pháo 8 bình 4.
Vài phút sau!
Biết bản thân đã thắng chắc, nên Đức Nhân tranh thủ tia gái để tẩm bổ hai con ngươi.
Đang chăm chú ngắm một em gái đang để kiểu tóc giống gái Nhật thì giọng nói của thầy vang vào tai, điều này làm cho hắn bừng tỉnh và vội vàng liếc mắt nhìn vào đồng hồ.
Nở một nụ cười bất lực, hắn biết rõ nguyên nhân vì sao thời gian của lớp mình trôi nhanh hơn.
Bởi vì hắn không chơi trận cờ này, mà là một người có trình độ Đại Sư chơi.
– Tất nhiên, bản thân biết chơi cờ tướng. Thậm chí còn max cấp là đằng khác. Nhưng một kiện thủ vô địch giải Tỉnh như mình mà phải đối đầu với đám nhóc này, có chút dùng dao mổ trâu để giết gà, lấy lớn hiếp nhỏ a.
– Mà cũng may, chưa có học sinh nào phát hiện ra thân thế của mình. Nếu không, chắc tin tức về mình làm rầm rộ cả trường mất.
Thấy bên Đỏ đã đi xong nước cờ, hắn lại lấy điện thoại ra và nhấn nhấn.
Vài chục giây sau, Nhân ngẩng đầu lên và hô:
– Xe 2 tiến 5.
Thấy đối phương đi nước này, mặt của Ngọc Mai chợt đổi sắc.
Bởi vì nước cờ Xe 9 tiến 3 bắt Pháo và giải vây thế trận này mà nàng vừa mới nghĩ ra đã bị Tướng địch phát giác.
Mai thở dài một cách bất lực:
– Haizz! Hiện tại, quân nào trong bàn cờ cũng không thể di chuyển. Bản thân nên đi con nào bây giờ?
Không còn cách nào khác, nàng quyết định thúc con Tốt 1 lên.
Sau khi nhắn tin cho tên Đại Sư, chỉ vài giây sau, điện thoại của Nhân rung lên.
– Mã 7 tấn 8.
Ngọc Mai đâu thể ngờ được rằng nước đi vừa rồi của mình lại tạo ra sự oanh tạc tới vậy. Nàng chỉ đơn giản nghĩ rằng:
“Nếu địch đi nước Mã 7 tấn 8, thì bản thân sẽ điều con Pháo này qua chặn lối đi của nó lại”.
Tiếng còi cất lên, Ngọc Mai đảo mắt tới con Mã vừa được Tướng địch điều động kia. Và rồi trong khoảnh khắc đó, nàng thoáng sững sờ và rồi rơi vào trạng thái hoảng loạn:
– Chết rồi! Chết rồi… Bản thân để lại để lộ Sát Cục rồi.
Thấy nàng ta dùng tay ôm lấy đầu, còn sắc mặt thì tái nhợt, bạn nữ đứng ở bên cạnh quan tâm hỏi:
– Mai ơi, cậu có sao không?
Nghe thế, một bạn nữ khác đứng ở bên trên xoay người lại và ân cần hỏi:
– Cậu ổn chứ?
Mặc dù đầu đang khá nhứt, nhưng Ngọc Mai vẫn cố gắng làm ra vẻ trấn tĩnh và xua tay đáp lại:
– À cảm ơn hai cậu. Mình không sao.
Dứt lời, nàng lại đảo mắt, liếc nhìn chằm chằm vào hai quân công của địch và lại rơi vào trạng thái suy nghĩ:
“Tứ bề thọ địch, bản thân phải làm cách nào để hóa giải Sát Cục này?”
Thấy hai mắt của Mai lộ vẻ đăm chiêu suy nghĩ, hai cô nàng kia không nói gì nữa và quay người trở lại.
Sau một lúc nghĩ suy, Ngọc Mai cảm thấy bản thân không còn đường lùi nữa rồi. Không còn cách nào khác, nàng đưa ra quyết định đổi quân để hóa giải Sát Cục.
– Pháo 2 bình 3. Ăn Pháo!
Dường đã đoán chắc bên Đỏ sẽ lấy Pháo ăn Pháo, ngay khi tiếng còi vang lên, Đức Nhân lập tức vẫy tay ra hiệu:
– Mã 5 tấn 7. Ăn Pháo!
“Để tui xem, cậu kéo dài hơi tàn trong bao lâu”
Bởi vì bản thân đã suy tính ra một nước cờ để hóa giải nước đi Mã 8 tấn 7 tạo Sát Cục của địch. Nên giống như bên Đen, ngay khi có tiếng còi ra hiệu, Ngọc Mai cũng lập tức vẫy tay điều quân:
– Tượng 5 thoái 3.
Vừa nghe quân trinh sát báo cáo lại bước đi của bên Đỏ, Đức Nhân bật cười và nói thầm:
“Hay! Hay cho con Tượng 5 thoái 3 để mở đường cho Mã 5 quay về thủ.
Thật không ngờ một Nhất Cấp Kỳ Sĩ lại có thể tung những nước phòng thủ hay đến thế.
Được rồi! Tới đây cũng nên End Game.”
– Mã 7 tấn 5.
Khi con Mã đen chạy vào trong Tử Cấm Thành, cả khán đài dường như nổ tung.
Mặc kệ những thanh âm ồn ào và tiếng nhạc xập xình vang tai, những khán giả am hiểu cờ tướng đều trừng lớn hai mắt khi 10a6 đi nước cờ kia.
– Trời rung đất chuyển. Một nước đi chấn động giang sơn.
– Ăn Mã 5 thì bị con Mã 8 tấn 7 tạo Sát Cục, 10a10 đỡ kiểu gì bây giờ?
– Vậy 10a10 xong rồi.