Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
khong-the-nao-ta-deu-vo-dich-kinh-khung-tro-choi-moi-den.jpg

Không Thể Nào, Ta Đều Vô Địch, Kinh Khủng Trò Chơi Mới Đến?

Tháng 2 5, 2026
Chương 2277: Ban thưởng còn có thể thăng cấp Chương 2276: Toàn vũ trụ duy nhất, tam đại cúp ban thưởng
than-hao-ta-he-thong-chi-co-mot-ngay.jpg

Thần Hào: Ta Hệ Thống Chỉ Có Một Ngày

Tháng 2 16, 2025
Chương 130. Vĩnh phong gặp lại, hoàn tất! Chương 129. Đổi mới một chút
nhat-pham-hung-han-than

Nhất Phẩm Hung Hãn Thần

Tháng 2 8, 2026
Chương 624: kẻ cầm đầu Chương 623: tinh thông đạo này
bat-quy-hai-muoi-nam-ta-tien-nhap-kinh-di-tro-choi.jpg

Bắt Quỷ Hai Mươi Năm, Ta Tiến Nhập Kinh Dị Trò Chơi

Tháng 1 17, 2025
Chương 592. Phiên ngoại: Vận mệnh sẽ có tốt nhất an bài Chương 591. Đại kết cục
trong-sinh-khong-co-co-dao-duc-cung-se-khong-bi-bat-coc

Trọng Sinh: Không Có Có Đạo Đức, Cũng Sẽ Không Bị Bắt Cóc

Tháng 2 9, 2026
Chương 2134:: mất liên lạc Chương 2133:: rơi vào bẫy rập
ngu-hoang-hau-lai-de-cho-ta-cai-nay-gia-thai-giam-ho-tro.jpg

Ngủ Hoàng Hậu, Lại Để Cho Ta Cái Này Giả Thái Giám Hỗ Trợ?

Tháng mười một 26, 2025
Chương 2386: Ta nhớ ngươi lắm! Đại Chu tiên triều lâm (đại kết cục)) Chương 2385: Cuối cùng quyết chiến tiến đến! Riêng phần mình trách nhiệm
7e201e320aafde593951f04becc3f9ee

Bắt Đầu Mộ Dung Phục Tặng Lão Bà, Vương Ngữ Yên Luân Hãm

Tháng 1 16, 2025
Chương 267. Về nhà Chương 266. Lấy được thiên đế chính quả
trung-khoa-vien-den-nganh-giai-tri-vot-nguoi-anti-fan-toan-hon-me-roi.jpg

Trung Khoa Viện Đến Ngành Giải Trí Vớt Người! Anti Fan Toàn Hôn Mê Rồi

Tháng 1 15, 2026
Chương 250: Thân, đừng bị thế giới quan hệ, can thiệp thế giới Chương 249: Hiện đại vật lý nam tường
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 206: Đường lui
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 206: Đường lui

– Họa đạo mô phổng vạn đạo sao?

Phương Nguyên trong lòng không khỏi có chút suy tư.

Hắn lần này hỏi dò Phương Chính về họa đạo, còn là muốn từ đó tìm ra điểm khắc chế lưu phái này, thuận tiện sau này đối phó họa đạo cổ sư, nhất là Phương Chính.

Nhưng một câu này của Phương Chính, làm Phương Nguyên nhất thời có chút không biết nên ra tay khắc chế từ đâu.

Nhắm vào nhược điểm?

Nhược điểm chính là chuẩn bị lâu. Nhưng cổ sư lại có thể chuẩn bị từ trước. Giống như Phương Chính lúc này đang ngồi vẽ sticker, đây cũng là đang chuẩn bị sẵn.

Cho nên là, cái nhược điểm này cũng không tính là nhược điểm, không thể nhắm vào.

Còn cái gì mà họa đạo sát chiêu chỉ có thể dùng một lần.

Cái này Phương Nguyên biết, nhưng cũng không thể nhắm vào phá giải.

Nói chính xác, cách đối phó họa đạo cổ sư chính là khiến đối phương tiêu hao lãng phí sát chiêu trước khi sát chiêu kịp gây tổn thương cho bản thân mình.

Cái này chỉ có thể xem là ứng phó tạm thời, còn muốn chân chính đối phó, Phương Nguyên nhất thời còn nghĩ chưa ra.

– Chủ nhân, ta có việc này muốn xin phép ngươi.

Phương Chính lúc này tỉnh dậy từ cảm giác như đang ngộ đạo, liền hướng Phương Nguyên nói. Vừa vặn cũng đem sự chú ý của Phương Nguyên kéo lại thực tại.

– Là việc gì?

– Chuyện là, chủ nhân ngươi đang luyện chế tiên cổ, ở thời khắc cuối cùng, đại điện này chắc sẽ bị chính ma vây công. Lại nói, Phách Quy đã rất suy yếu rồi, mặc kệ cuối cùng tiên cổ có luyện thành hay không, nó cũng nhất định sẽ chết. Vậy sau đó, chủ nhân ngươi định làm sao xông qua vòng vây của quần hùng, còn đem thành quả sau cùng chạy đi?

Phương Chính hỏi.

Phương Nguyên trầm mặt.

Đây đúng là vấn đề cần chú ý.

Mặc kệ cuối cùng Phương Nguyên có luyện thành thứ hai không khiếu cổ hay không, thì hắn cũng là thân ở đại điện, lọt vào vòng vây của chính ma lưỡng đạo. Cho dù lúc đó hắn không lấy được cái gì đi nữa, quần hùng cũng không ai tin.

Cho nên, ở thời khắc đó, Phương Nguyên chính là bia ngắm cho quần hùng.

Nói thật, Phương Nguyên cũng có nghĩ tới đường lui, nhưng đó là dựa vào đàn chó mà Bạch Ngưng Băng sẽ đem về, mở đường máu chạy trốn, đương nhiên là đem Bạch Ngưng Băng, còn có Phương Chính ném lại phía sau câu giờ.

Nhưng cái này, quả thật là vạn phần mạo hiểm, truy cầu sự sống trong chỗ chết.

– Ta có một cái sát chiêu.

Phương Chính lúc này lên tiếng, làm Phương Nguyên không khỏi nhìn lại hắn.

– Sát chiêu này là một cái sát chiêu di động, có thể bỏ qua khoảng cách, trực tiếp truyền tống đi chỗ khác. Nhưng có một cái yêu cầu. Sát chiêu này cần hai bức họa ở hai địa điểm khác nhau, có thể thông qua bên này đi tới phía bên kia. Nhưng là một đôi bức họa, chỉ có thể dùng được một lần.

Phương Chính hơi dừng lại, ánh mắt lướt qua địa linh, lại nói tiếp.

– Ta định đem một bức đặt ở cửa ra của phúc địa, tránh xa đại điện, một bức giữ lại trong tay. Đến thời khắc chạy trốn, liền có thể thông qua đó, bỏ qua vòng vây của quần hùng, đi tới cạnh cửa ra. Như vậy đường sống sẽ đảm bảo hơn. Chủ nhân ngươi nghĩ thế nào?

Phương Nguyên sửng sốt, kinh ngạc nhìn Phương Chính.

Phương Chính có thể suy xét thế cục cẩn thận, lại tìm ra phương pháp ưng đối hữu hiệu, là việc có chút ngoài dự đoán của Phương Nguyên.

Phương Nguyên vẫn luôn cho rằng, Phương Chính là nhờ vào hệ thống, cho nên trước nay làm việc gì cũng là vạn vô nhất thất. Nhưng hiện tại, hắn cảm thấy, bản thân đã thật to xem nhẹ Phương Chính.

Phương Chính có thể chu toàn mọi việc, hiển nhiên không phải là hệ thống bày mưu nghĩ kế, sắp xếp kế hoạch, mà là do bản thân hắn cẩn thận chu đáo, động não trước khi động thủ.

Nói thẳng ra, Phương Chính không phải loại não tàn thích đi trang bức đánh mặt, cũng không phải loại suy nghĩ bằng nửa cái thân dưới. Mà lại là một kẻ ổn trọng có đầu óc, có mưu lược.

Loại người ổn trọng, có đầu óc, còn có thêm hệ thống bên cạnh, chính là một kẻ nguy hiểm, cực kì nguy hiểm.

Phương Nguyên trong lòng sát ý tăng vọt.

Cho dù Phương Chính bây giờ bị hắn nô dịch, nhưng không có nghĩa Phương Chính sẽ mãi mãi nghe lời. Tốt nhất là phải tranh thủ lúc Phương Chính còn đang nghe lời, trực tiếp chém chết là an toàn nhất.

Mà Phương Chính lúc này, lại còn ngây ngô không biết, chính mình vừa mới làm ra việc bản thân trước đây muốn tránh nhất.

Phương Chính lúc trước lợi dụng diễn võ trường, vừa cố ý để Phương Nguyên đoán ra hắn có hệ thống, vừa đánh lừa Phương Nguyên là bản thân cũng chỉ là loại não tàn cái gì cũng dựa vào hệ thống.

Kết quả hiện tại, hệ thống bị khóa, lâm vào ngủ say. Mà Phương Chính vẫn thành thật đem việc bản thân không dựa vào hệ thống bại lộ ra cho Phương Nguyên.

Cái này có khác nào đang vạch áo cho người xem lưng, khỏa thân cho người nhìn sạch đâu?

Nhưng mà đâu thể trách hắn. Hiện tại trong đầu hắn, Phương Nguyên chính là tất cả, và tất cả đều là của Phương Nguyên.

Nếu bây giờ Phương Nguyên ra lệnh cho Phương Chính đi chết, Phương Chính vẫn không do dự trực tiếp tự sát, còn ngoan ngoãn đem hết của cải trên thân hai tay dâng lên trước khi chết.

Phương Nguyên lúc này trong lòng căn nhắc, xem xét thế cục, lại xem xét tình hình của Phương Chính. Sát ý cũng theo sau từ từ giảm bớt.

Thế cục trước mắt, Phương Nguyên cần có Phương Chính.

Mặc kệ là phụ trợ luyện cổ, phòng ngự đại điện, bảo vệ bản thân Phương Nguyên, hay là việc chạy trốn phía sau, Phương Nguyên đều cần Phương Chính.

– Chỉ cần chạy ra khỏi vòng vây, ta liền để hắn đi chết.

Phương Nguyên trong lòng làm ra quyết định.

Mà Phương Chính vẫn còn không biết gì, hai mắt to tròn vô tội nhìn Phương Nguyên, chờ đợi quyết định của Phương Nguyên.

– Tốt, ngươi đem bức họa đặt ở cửa ra đi.

Phương Nguyên suy nghĩ cũng không lâu, chớp mắt một cái đã nói.

Phương Chính liền gật đầu, lục tục lấy ra tám quyển trục, chia làm bốn đôi, có bốn màu mặt sau khác nhau.

– Để bảo đảm không có sai sót, nên dùng nhiều một chút.

Phương Chính giải thích, đồng thời đem quyển trục phân chia.

– Địa linh, làm phiền ngươi đem bốn quyển trục này bố trí ở bốn vị trí khác nhau trong phúc địa. Không cần thiết phải ở cạnh lối vào Tam Vương truyền thừa, cách ra càng xa càng tốt. Càng tránh đi đại điện càng tốt. Cũng đừng để cùng một chỗ, đề phòng vạn nhất bị hủy cùng một lượt. Ít nhất cái này hổng, còn có cái khác thế vào.

Phương Chính nói, đem bốn quyển trục có bốn màu khác nhau đưa về phía địa linh. Địa linh cũng không nói gì, đem bốn quyển trục truyền tống đi đến bốn nơi khác nhau.

Truyền tống quyển trục cũng không làm tiêu hao tiên nguyên, hơn nữa còn là thứ bảo mệnh, cho nên cả nó và Phương Nguyên đều không có ý kiến.

– Ta đi nghỉ ngơi, địa linh, giúp ta chú ý một chút thời gian.

Phương Nguyên lúc này nói, cũng không dong dài, nằm xuống ngay tại chỗ, cứ thế liền nhắm mắt ngủ.

Trong đại điện lúc này trở nên cực kì an tỉnh, chỉ còn lại tiếng hít thở đều đều của hai huynh đệ Phương gia hòa quyện vào nhau.

Phương Chính im lặng ngồi cạnh Phương Nguyên, lặng lẽ vẽ sticker.

Bức họa trên nền đất là để ngăn chặn kẻ xâm nhập vào đại điện. Quyển trục là để chạy trốn. Còn này đó sticker, chính là thủ đoạn dùng để công phạt.

Tuy không có uy lực công phạt như thiết tỏa, mưa kim châm, lũ lụt,… mấy sát chiêu từng dùng ở Thanh Mao sơn. Cũng không có tác dụng vậy khốn như bão tuyết, xuân hạ thu đông,… mấy cái sát chiêu.

Nhưng ít ra, nó có thể dùng để kéo chân sau, chặn mũi nhọn, cản trở, nhiễu loạn, đánh lén. Quan trọng nhất là sticker dễ vẽ, trong thời gian ngắn có thể chuẩn bị được số lượng không ít.

– Nhưng vì sao cứ luôn thấy thiếu…

Phương Chính lẩm bẩm, nhìn mấy trăm cái sticker, vẻ mặt tràn ngập ưu sầu.

Phương Chính nhìn lại Phương Nguyên đã chìm vào giấc ngủ, trong lòng mơ hồ nhớ cái gì đó, xong cũng không có cách nào nhớ ra đó là cái gì.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ngày hai mươi ba đã sắp kết thúc.

Phương Chính đột nhiên ngẩng đầu, trong ánh mắt tinh quang lóe qua.

– Ta biết thiếu cái gì rồi! Chính là chuẩn bị phương án chạy ra ngoài, nhưng lại không có phương án quay ngược trở lại. Phải biết, đôi khi lui cũng là tiến.

Phương Chính trong lòng phấn chấn, quay lại nhìn địa linh, nói.

– Địa linh, ta muốn đem một quyển trục để lại ở đại điện. Vạn nhất có trường hợp ngoài dự kiến, cũng có thể thông qua đó quay lại đây.

Địa linh nhìn Phương Chính, trong ánh mắt tràn ngập thâm tình.

Kì thực địa linh Phách Quy đối với Phương Chính vô cùng có hảo cảm. Bởi vì nó biết Phương Chính có không khiếu thứ hai, đồng nghĩa, Phương Chính từng dùng qua thứ hai không khiếu cổ.

Con cổ này là chấp niệm của nó, là thứ sinh ra nó. Cho nên nó đối với con cổ này cũng là vô cùng khát vọng được nhìn thấy.

Khi nó chân chính đối mặt với Phương Chính, nó phát hiện ra Phương Chính có không khiếu thứ hai, cái này khiên nó cực kì kích động. Bởi nó biết rằng, cổ phương không có sai, mà con tiên cổ này cũng có thể được luyện thành.

Mặc dù nó không biết Phương Chính lấy ở đâu ra thần du cổ, lấy đâu ra tài lực đi luyện. Nhưng này đó không quan trọng, nó chỉ cần thành quả.

Đáng tiếc, Phương Chính dù có không khiếu thứ hai, cũng không thể trở thành chủ nhân phúc địa.

Bởi điều kiện nhận chủ là “luyện thành” chứ không phải là “sở hữu”.

Còn có yếu tố quan trọng mà Phương Chính không đáp ưng được, chính là lực đạo cổ sư.

Phương Chính không phải lực đạo cổ sư, cho nên không có tư cách tranh đoạt phúc địa.

Địa linh ngây thơ nhưng cố chấp, nói một sẽ không hai. Phương Chính không phải là lực đạo cổ sư, cho dù hắn có luyện thành tiên cổ ngay trước mặt nó, nó cũng không thừa nhận hắn.

Nhưng không nhận chủ, không có nghĩa là không thể làm bạn hữu.

Mấy ngày qua, Phương Chính nhân lúc không luyện cổ, sẽ vẽ hoặc trò chuyện cùng địa linh.

Địa linh cũng là ở cạnh cùng Phương Chính nói chuyện cổ giới từ thời xa xưa, có khi bàn về Nhân Tỏ truyện. Có khi địa linh chỉ điểm Phương Chính, có lúc nó lại xem Phương Chính vẽ, ngẫu nhiên còn đưa ra nhận xét cùng đánh giá.

Quan hệ của cả hai, vô cùng thân thiết cùng tốt đẹp.

Lúc này Phương Chính ngõ lời, địa linh cũng không từ chối.

Rất nhanh, địa linh đem quyển trục Phương Chính đưa, cẩn thận treo ở một góc, bên cạnh mấy cái vật trang trí.

Quyển trục phơi bày, nhưng nhìn qua rất bình thường, người nhìn thấy chỉ có thể cho đây là một bức tranh treo tường bình thường.

Phương Chính nhìn bức tranh một chút, lúc này mới cảm thấy an lòng.

Hắn trước thu xếp, đem lông thú nhẹ nhàng đắp lại cho Phương Nguyên, sau đó mới đi qua một bên, ngồi tựa lưng vào tường, nhắm mắt ngủ.

Một ngày này, cứ thế tiếp tục trôi qua.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Sư Đệ Bán Tu Tiên Tình Báo Quá Thơm!
Sư Đệ Bán Tu Tiên Tình Báo Quá Thơm!
Tháng 2 1, 2026
vua-khai-giang-cao-lanh-giao-hoa-hen-ta-an-com
Vừa Khai Giảng Tân Sinh Viên, Cao Lạnh Giáo Hoa Hẹn Ta Ăn Cơm
Tháng 2 3, 2026
hong-hoang-nhan-toc-quat-khoi-tu-phe-thanh-phap-bat-dau.jpg
Hồng Hoang: Nhân Tộc Quật Khởi, Từ Phế Thánh Pháp Bắt Đầu
Tháng 1 31, 2026
to-tong-te-thien-toan-toc-thang-tien.jpg
Tổ Tông Tế Thiên, Toàn Tộc Thăng Tiên
Tháng 2 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP