Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next

Giết Địch Trở Nên Mạnh Mẽ, Bắt Đầu Giết Quan Vũ, Cướp Đỗ Phu Nhân

Tháng 4 23, 2025
Chương 434. Đăng cơ xưng đế! Thế giới nhất thống, Hoa Hạ Vĩnh Xương! Chương 433. 13 châu quy nhất, thiên hạ chấn động, bách tính hoan hô!
doflamingo-han-dien-roi.jpg

Doflamingo Hắn Điên Rồi

Tháng 1 20, 2025
Chương 98. Đại kết cục - Full Chương 97. Kết thúc chi chiến (23)
tu-la-dan-than.jpg

Tu La Đan Thần

Tháng 2 3, 2025
Chương 3211. Chương cuối Chương 3210. Tiến về Thiên giới
khung-bo-san-bay.jpg

Khủng Bố Sân Bay

Tháng 2 26, 2025
Chương 232. Ralph Chương 231. Phát hiện mấu chốt manh mối
90d8a5872e6374e4ab7c576656c75126

Hồng Hoang: Từ Hồng Mông Đi Ra Chí Cường Giả

Tháng 1 16, 2025
Chương 7. Vô cùng cảm kích Chương 6. Ngơ ngơ ngác ngác
ta-yeu-ta-hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-tru-than

Tạ Yêu, Ta, Học Sinh Tiểu Học, Đã Thành Trù Thần!

Tháng mười một 13, 2025
Chương 514: Hoàn tất chương - chính thức tiếp nhận Quán Ăn A Quân Chương 513: Trên mạng đoạt hào
cai-nay-giai-thich-toc-do-xe-qua-nhanh-toan-luoi-cuoi-dien-roi

Cái Này Giải Thích Tốc Độ Xe Quá Nhanh, Toàn Lưới Cười Điên Rồi!

Tháng 12 19, 2025
Chương 574:: Móc ra đại kiện, quá vọng động rồi nha! Chương 573:: Kinh tế dẫn trước, điên cuồng đơn ăn!
con-ta-qua-hieu-thuan-bat-dau-dua-ta-cai-lao-ba

Con Ta Quá Hiếu Thuận, Bắt Đầu Đưa Ta Cái Lão Bà

Tháng 1 31, 2026
Chương 0655: Ngươi, rất ồn ào Chương 0654: Không nhớ lâu
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 207: Cư nhiên lại nửa đường gẫy gánh!
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 207: Cư nhiên lại nửa đường gẫy gánh!

Ngày hai mươi bốn tháng mười.

Sáng sớm.

Bạch Ngưng Băng vẻ mặt mệt mỏi, đem theo hai cái quằng thâm cùng một đàn chó có số lượng khổng lồ, xuyên phá Khuyển Vương truyền thừa, đi vào tới đại điện.

Địa linh liền an bài cho nàng để đàn chó phía trước đại điện, còn bản thân nàng thì chờ ở cửa.

Bạch Ngưng Băng ở cửa tùy ý tìm cái chỗ ngồi, ánh mắt quan sát tòa đại điện này từ phía ngoài.

Rất nhanh, Bạch Ngưng Băng nghe thấy tiếng bước chân từ trong đi ra. Nàng cũng không để ý, lúc này hẵn chỉ có thể là Phương Nguyên.

Nhưng ngay sau đó, Bạch Ngưng Băng kinh ngạc trừng lớn hai mắt.

Người đi ra mặc một thân áo bào bạch lam, tóc đen chải vuốt gòn gàng, buộc nhẹ một loạn tóc bằng sợi lụa màu lam. Trên mặt còn mang một cái mặt nạ.

Là Phương Chính!

Như thế nào Phương Chính lại từ trong đó đi ra?

Bạch Ngưng Băng trong lòng chấn động, kinh hãi không thôi.

Trong đầu ý nghĩ không ngừng va chạm, không khỏi nghĩ đến không ít thứ.

Phương Chính là do Phương Nguyên đưa tới, giống như việc Phương Nguyên đưa Bạch Ngưng Băng tới?

Phương Chính là bán đứng Bạch Ngưng Băng cùng Thiết Nhược Nam, đi mật báo cho Phương Nguyên?

Thậm chí còn nghĩ, Phương Chính có phải đã đem Phương Nguyên giết chết, thay thế vị trí của Phương Nguyên?

Bạch Ngưng Băng trong lòng rối loạn, nghĩ cũng không nghĩ ra lý do Phương Chính xuất hiện ở nơi này.

Không, nói đúng hơn, chính là không nghĩ ra lí do vì sao Phương Chính là từ bên trong đại điện đi ra, mà không phải là giống như nàng, từ bên ngoài tiến vào.

– Ngươi sẽ không đột nhiên có hứng thú với ta đi. Như thế nào lại nhìn ta như vậy?

Phương Chính lên tiếng, làm Bạch Ngưng Băng giật mình.

Nàng hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt ghét bỏ liếc xéo Phương Chính một cái.

– Nếu ngươi có hứng thú với ta, vậy ta cũng hết cách. Dù gì cũng không thể cấm người khác yêu thích mình. Nhưng là, ta chỉ muốn gọi ngươi là tẩu tẩu. Bất quá, chủ nhân hẵn là sẽ không thích ngươi đi. Hơn nữa, giống ngươi như vậy, có thể sinh hài tử hay không, còn là một cái vấn đề.

Phương Chính nói, bộ dạng vừa bất đắc dĩ, cũng vừa sầu mi khổ não, thể hiện vì hậu đài tương lai của Phương Nguyên mà lo lắng.

Bạch Ngưng Băng nghe lời này, trong lòng khí thịnh, nhưng trong đầu đột nhiên bị một thứ khác thu hút chú ý, nhất thời cũng quên mất giận dữ.

– Chủ nhân?

Nàng có chút mờ mịt hỏi lại.

– Đúng vậy, là chủ nhân! Như thế nào? A, ngươi cũng muốn ta đổi cách xưng hô với ngươi? Cái này không có khả năng a. Chủ nhân là chủ nhân, còn ngươi chỉ có thể là tẩu tẩu.

Phương Chính bộ dạng rất vô tội, lắc lắc đầu.

Bạch Ngưng Băng trong lòng trầm xuống, trái tim ngược lại căn thẳng đến mức nhảy lên tới cổ họng.

Phương Chính gọi Phương Nguyên là chủ nhân, Bạch Ngưng Băng không hỏi cũng có thể đoán ra là nô lệ cổ.

– Phương Nguyên thế mà lại có ngũ chuyển nô lệ cổ, còn thành công nô dịch Phương Chính. Vậy kế hoạch… Đáng chết, cư nhiên người nửa đường gẫy gánh lại là tên này!

Bạch Ngưng Băng có chút sợ hãi, sợ Phương Nguyên biết được kế hoạch của bọn họ, đem dương cổ nàng ngày đêm khao khát bóp chết. Một khi như vậy, Bạch Ngưng Băng chính là vĩnh viễn không lấy lại nam thân.

Bạch Ngưng Băng bây giờ rất muốn hỏi Phương Chính, xem có phải Phương Chính đã đem toàn bộ kế hoạch nói cho Phương Nguyên không? Nhưng là lời lên tới cửa miệng, lại bị nàng nuốt ngược xuống.

Vạn nhất Phương Chính chưa nói gì, Bạch Ngưng Băng lại vì lo lắng hỏi ra, làm cho sự việc bại lộ, như vậy có khác nào tự bóp.

– Ngưng Băng, ngươi không phải tới tháng đi? Như thế nào mặt lại xanh như vậy.

Phương Chính nhìn sắc mặt Bạch Ngưng Băng có chút trắng bệch liêng dùng giọng lo lắng hỏi.

À không, Bạch Ngưng Băng vỗn dĩ đã trắng noãn như tuyết, lại thêm nô dịch rất nhiều chó, cho nên khí sắc cũng rất không tốt. Nhưng là sắc mặt của Bạch Ngưng Băng trầm trọng, mới làm Phương Chính hỏi như vậy.

Bạch Ngưng Băng bị hỏi, hơi giật mình.

Tới tháng? Là đang nói kì kinh nguyệt mỗi tháng một lần?

Bạch Ngưng Băng vốn cũng không biết, nhưng có vài việc sau khi trở thành nữ, nàng không biết cũng phải biết.

Phương Chính không thấy Bạch Ngưng Băng trả lời, liền thở dài, nói.

– Ta nói này, việc mỗi tháng mất máu một lần cũng không thể tránh khỏi, ngươi phải hảo hảo nghỉ ngơi, uống nhiều nước ấm một chút. Nếu cảm thấy đau đớn khó nhịn, có thể dùng khăn ấm chòm ở bụng, kết hợp xoa nhẹ, sẽ cảm thấy tốt hơn một chút. Mặc dù có thể dùng cổ trùng phụ trợ giảm đau, nhưng lấy việc đừng cái gì cũng dựa vào cổ trùng.

Bạch Ngưng Băng ngốc lăn tại chỗ.

Phương Chính đường đường một thân nam nhi, nam nhi cũng sẽ không học mấy thứ này, như thế nào lại có chút rành vấn đề này như vậy? Còn tốt bụng cho cái lời khuyên?

– Chờ chút, ta để ý vấn đề này làm gì?

Bạch Ngưng Băng trong lòng nhảy bọp một cái.

Vừa rồi Bạch Ngưng Băng không chỉ nghĩ Phương Chính từ đâu mà biết, trong vô thức còn không khỏi đem những gì Phương Chính vừa nói ghi nhớ một chút. Làm nàng có chút muốn hung hăng tát mình một cái.

Nhưng nói thật, đây cũng không phải là vô ý, mà là tư duy quáng tính.

Khi Bạch Ngưng Băng nghĩ đến việc kế hoạch bại lộ, Phương Nguyên đem dương cổ bóp chết, chính mình sẽ phải mãi là nữ nhi, thì nàng sẽ không tránh khỏi quáng tính chính mình sẽ cần đến những gì Phương Chính vừa nói.

– Hừ. Ta cũng không phải nữ nhân.

Bạch Ngưng Băng lúc này hừ lạnh, đáp.

Phương Chính hơi quét mắt nhìn nàng từ đầu đến chân, chỉ ờ một tiếng, liền chuyển mắt nhìn đến đàn chó.

Đàn chó đông đúc, gần mười vạn con, thuộc rất nhiều loại chó khác nhau. Phương Chính cũng không nhận ra toàn bộ, chỉ có thể biết vài con từng gặp, cùng phân biệt cấp bậc của chúng.

Thấp nhất là dã cẩu tương đương một vị nhất chuyển cổ sư, đến bách thú vương có thể sánh bằng nhị chuyển cổ sư, ngàn thú vương có thể so sánh tam chuyển cổ sư, vạn thú vương đánh ngang tứ chuyển cổ sư.

Phương Chính ánh mắt chợt dời, nhìn về phía hai con chó.

Hai con chó này giống như hạc giữa bầy gà, liếc mắt liền nhìn thấy. Khí tức cường đại, áp quá vạn thú vương.

Hai con chó này là bách vạn thú vương, có thể khống chế gần trăm vạn dã thú, chiến lực có thể so sánh với ngũ chuyển cổ sư.

Nhưng chúng cũng không được gọi là bách vạn thú vương, mà được gọi là thú hoàng, là vua trong đàn thú.

Ngũ chuyển cổ sư, chính là đỉnh cao phàm tục. Thì thú hoàng, cũng chính là đỉnh cao của phàm thú.

Hai con khuyển hoàng này, một con gọi là Anh Minh, một con gọi Phách Hoàng.

Lúc này cả hai đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt cũng đang chăm chú nhìn lại Phương Chính, hiển nhiên là bị khí tức ngũ chuyển của hắn thu hút.

Trong suy nghĩ của chúng, Phương Chính chính là cường địch.

– Phách Quy.

Phương Chính nhỏ giọng gọi, ánh mắt không rời khỏi hai con khuyển hoàng.

– Chàng trai trẻ, ngươi cần ta giúp gì sao?

Địa linh ôn hòa hỏi lại.

– Giúp ta kìm chế hai con chó này, ta muốn vẽ lên người chúng.

Phương Chính nói, duỗi tay chỉ vào hai con khuyển hoàng.

Hắn vừa mới nghĩ ra thêm một phương án dự phòng khác, nhằm hỗ trợ tăng chiến lực cho hai con khuyển hoàng.

– Được.

Địa linh đáp.

Ngay sau đó, Phương Chính lấy ra bút lông cổ cùng nghiên cổ, đi lại bên cạnh hai con khuyển hoàng, bắt đầu vẽ.

…

Trong đại điện, Phương Nguyên mở mắt thức giấc, liền ngồi dậy.

Lần này ngủ, làm tinh thần của hắn thoải mái hơn rất nhiều.

Phương Nguyên đứng dậy, tại chỗ vung vai vài cái, để thân thể thả lỏng, sau đó đi ra ngoài.

Bên ngoài đại điện, Phương Nguyên nhìn thấy Bạch Ngưng Băng đang khoanh tay đứng ở một bên, trên đất trống phía trước đại điện, lúc này có rất nhiều chó.

Có con nằm ngủ, có đang ở chơi đùa, có ngồi nghiêng đầu nhìn quanh.

Này đó chó, có cúc hoa thu điền khuyển, điện văn khuyển, thứ vị khuyển, thiết giáp khuyển, thực thi khuyển, âm khuyển các loại chó thông thường.

Cũng có các loại đặc biệt phải ở hơn bốn mươi cửa của truyền thừa mới có cơ hội gặp tới, đứng đầu chính là năm loại gồm trọng thái khuyển, thanh hoa khuyển, yên tung khuyển, hằng quang khuyển, tinh hành khuyển.

Năm loại này, được gọi chung là ngũ nhạc khuyển.

Chiến lực cũng chúng san san nhau, mỗi người một vẻ, nhưng đều hơn hẵn những loại chó trước đó. Cho dù tùy ý lấy ra một loại, cũng đều là vương bài mà bất cứ ai đi vào Khuyển Vương truyền thừa, đều trăm phương nghìn kế bắt giữ.

Phương Nguyên tùy ý liếc mắt, đánh giá một chút.

Trong đàn chó, trừ cúc hoa thu điền khuyển tương đối đặc thù ra, những thú vương của loài khác đều vô cùng bắt mắt, thập phần dễ thấy.

Mà nói đến dễ thấy, tất nhiên không thể bỏ qua khuyển hoàng.

Phương Nguyên ánh mắt lướt qua đàn chó, nhìn về phía hai con khuyển hoàng, sau đó sửng ra.

Khuyển hoàng cực kì dễ thấy, nhưng bắt mắt phải là người đang ở trên lưng chúng.

Phương Chính lúc này nằm bò trên lưng Phách Hoàng, cặm cụi vẽ lên trên đầu của nó.

Mà toàn thân Phách Hoàng, trừ phần đầu đang bị Phương Chính vẽ ra, trên người nó đầy nét hoa văn màu đen. Này đó hoa văn, rất trừ tượng, Phương Nguyên quang sát một chút, miễn cưỡng nhận ra một ít chi tiết như cây cối, cành lá, dây leo. Toàn bộ đều được biến tấu thành nét vẽ cách điệu.

Rất nhanh, Phương Chính dừng bút.

Hắn nhảy khỏi lưng Phách Hoàng, đi vòng quanh thân nó kiểm tra vài lần, chỉnh sửa, thêm thắt một chút, liền hài lòng gật đầu.

Phương Chính ý niệm khẽ động, vết mực liền nhanh chóng mờ đi rồi biến mất.

Lúc này nhìn lại, trên người Phách Hoàng đã không còn lại bất cứ dấu vết bị vẽ nào.

Phách Hoàng lúc này đứng lên, lắc lắc bộ lông trên người, sau đó lười nhát nằm xuống.

Phương Chính lúc này thu hồi bút nghiên, hoàn thành công tác.

Về phần Anh Minh, tất sớm đã được Phương Chính vẽ xong trước khi Phương Nguyên dậy.

Phương Nguyên nhìn Phương Chính đang đi về phía mình, cũng không nói gì. Mấy ngày nay cả hai lúc nào cũng nhìn thấy nhau, Phương Nguyên ít nhất cũng biết Phương Chính là loại người gì, cũng hiểu việc Phương Chính vừa làm là có dụng ý gì, cho nên cũng không cần thiết phải nói ra lời.

– Này, ngươi tốt nhất là nhớ lời đã hứa với ta trước đó.

Bạch Ngưng Băng lúc này lên tiếng.

Một câu này của nàng, vừa để nhắc nhỡ Phương Nguyên với lời hứa trước đó khi Phương Nguyên nhờ nàng trợ giúp. Đồng thời cũng là muốn thử thăm dò xem Phương Nguyên có biết kế hoạch vây bắt hay không.

Đáng tiếc cho Bạch Ngưng Băng, Phương Nguyên hiện tại căn bản không biết gì về kế hoạch đó cả. Mà cho dù hắn có biết, với khả năng diễn suất đủ nhận giải Oscar của hắn, Bạch Ngưng Băng căn bản cũng chẳng thăm dò ra cái mô tê gì.

– Ngươi yên tâm.

Phương Nguyên cười cười, lại dặn dò.

– Kế tiếp ngươi theo sự an bài của ta, đi nhất nhất bố trí phòng thủ. Bất luận kẻ địch khiêu khích thế nào, cũng không được chủ động tấn công, nhớ lấy.

– Ân, nếu là ngươi an bài, vậy mặc kệ thành bại, cũng không cùng ta có quan hệ gì.

Bạch Ngưng Băng lạnh lùng đáp.

– Ha ha, bất luận thành bại, đều cho ngươi dương cổ.

Phương Nguyên đảm bảo nói.

– Hừ, ngươi tốt nhất là nói được thì làm được.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-cay-mo-thien-nhan-tuyet-bat-dau-hon-hoan-bien-hon-mach.jpg
Đấu La Cây Mơ Thiên Nhận Tuyết, Bắt Đầu Hồn Hoàn Biến Hồn Mạch
Tháng 5 7, 2025
marvel-thuong-loi-chi-anh.jpg
Marvel Thương Lôi Chi Ảnh
Tháng 1 24, 2025
tu-xa-phu-keo-xe-den-ngu-thi-thien-ton.jpg
Từ Xa Phu Kéo Xe Đến Ngự Thi Thiên Tôn
Tháng 2 7, 2026
c1070d5c6629881329ef6a1bc4eac627
Hồng Hoang Chi Thiên Đế Kỷ Niên
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP