Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
di-san-hollywood.jpg

Đi Săn Hollywood

Tháng 1 22, 2025
Chương 1574. Một cái hiện thực Chương 1573. Chúng ta thời đại
hai-tac-kaido-nghia-tu-bat-dau-bat-mon-don-giap.jpg

Hải Tặc: Kaido Nghĩa Tử, Bắt Đầu Bát Môn Độn Giáp

Tháng 2 8, 2026
Chương 249: Tử vong quyền năng, Kaido nguy cơ! Chương 248: Cái này, chính là "Già yếu" quyền năng.
nguoi-tai-cao-vo-ta-that-khong-co-muon-no-ca-a

Người Tại Cao Võ: Ta Thật Không Có Muốn Nổ Cá A!

Tháng mười một 12, 2025
Chương 531: Hoàn tất cảm nghĩ!!!!!!!!!!! Chương 530: Vĩnh không kết thúc trung đình! (Toàn văn xong)
giai-tri-trom-giau-tien-rieng-bi-duong-lao-ban-duoi-ra-cua.jpg

Giải Trí: Trộm Giấu Tiền Riêng Bị Dương Lão Bản Đuổi Ra Cửa

Tháng 1 21, 2025
Chương 276. Thu quan Chương 275. Cường tử, không tệ nha
may-moc-vo-thanh.jpg

Máy Móc Võ Thánh

Tháng 4 25, 2025
Chương 0. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 499. Phá diệt
vo-han-sieu-thoat-tu-gia-thien-ma-khoi-dau

Vô Hạn Siêu Thoát Từ Già Thiên Mà Khởi Đầu

Tháng 10 4, 2025
Chương 454: Đại kết cục (2) Chương 454: Đại kết cục (1)
ta-manh-nhat-doc-si-nu-de-goi-thang-song-diem-vuong

Ta, Mạnh Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Gọi Thẳng Sống Diêm Vương

Tháng 2 9, 2026
Chương 1461: Thổ huyết Yến Vô Song, Trần Bình kinh hãi Chương 1460: Vô cùng nhục nhã, Yến Vô Song phấn chấn
nguoi-xuyen-viet-group-chat-chi-co-ta-tren-dia-cau.jpg

Người Xuyên Việt Group Chat, Chỉ Có Ta Trên Địa Cầu?

Tháng 1 21, 2025
Chương 537. Thái giám thôn quả phụ Chương 536. Ôm hài tử tìm đến rồi?
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 205: Một bước cuối cùng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 205: Một bước cuối cùng

Bên trong đại điện, quá trình luyện chế thứ hai không khiếu cổ vẫn đang kéo dài.

Ngày hai mươi tháng mười.

Trong đại điện, ánh sáng màu đỏ nhạt phân tán, chiếu rọi bốn phía.

Phương Chính vẻ mặt đạm mạc, hình dùng có chút suy nhược, nhưng ánh mắt lại rất kiên định, tập trung quan sát từng biến hóa của đoàn ánh sáng.

Phương Nguyên ở bên cạnh, cũng rất chuyên chú, ánh mắt không rời đoàn ánh sáng.

Xung quanh đều vắng lặng, vô cùng yên tỉnh.

Ngày hai mươi mốt tháng mười.

Địa linh truyền đến tin tức không tốt, một vị cổ sư ngũ chuyển tiến vào trong phúc địa.

Phương Nguyên quan sát hình ảnh địa linh cung cấp, lập tức nhận ra.

– Nguyên lại là Tiêu gia Tiêu Mang. Hắn có thái quang cổ, là cường giả quang đạo. Kiếp trước, trên Tam Xoa sơn cũng có xuất hiện qua hắn, chung quy vẫn là tới.

– Thái quang cổ? Nói như vậy, Tiêu Mang này có thể thúc giục ra ánh sáng vinh quang của thái cổ! Này đối chúng ta mà nói, là một cái uy hiếp thật lớn.

Địa linh lo lắng không thôi.

Thời đại thái cổ có cửu thiên, phân biệt gồm Bạch Thiên, Xích Thiên, Chanh Thiên, Hoàng Thiên, Lục Thiên, Thanh Thiên, Lam Thiên, Tử Thiên, Hắc Thiên.

Thái cổ dương quang, không giống như tầm thường, có thể tỏa ra ánh sáng vinh quang, xuyên thủng cửu thiên, đem ấm áp cùng ân uy chiếu rọi vạn vật sinh linh.

Mà đến nay, Xích Chanh Hoàng Lục Thanh Lam Tử bảy thiên đã không còn, chỉ còn lại Hắc Bạch hai thiên. Mà ánh mặt trời cũng không còn là thái cổ vinh quang, đã suy nhược không chịu nổi, chỉ có thể xuyên qua Bạch Thiên.

Ngũ chuyển thái quang cổ một khi thúc giục, sẽ bộc phát ra ánh sáng vinh quang chói chan của mặt trời thái cổ. Ánh sáng này không có một tia công kích, nhưng có thể xuyên thấu qua tất cả, chiếu rọi chân trời gốc bể.

Nói cách khác, phúc địa cũng không thể ngăn trở được ánh sáng thái cổ.

Phương Nguyên lúc này lại cười lạnh một tiếng.

– Phách Quy, ngươi không cần phải lo. Thái quang cổ, là fo trộm mộ mà được, chính là một con tàn cổ. Mỗi tháng, chỉ có thể thúc giục ba lần. Vượt quá ba lần trong một tháng, sẽ tự hủy.

Địa linh nghe vậy thở phào nhẹ nhõm một hơi.

– Vậy là tốt rồi. Mấy ngày qua, ta càng ngày càng hư nhược. Đến thời điểm cuối cùng, còn phải xem ở các ngươi.

Địa linh nói xong lời này, ánh mắt chuyển đến Phương Chính đang cặm cụi bò trên mặt đất cách đó không xa.

Phương Nguyên cũng có chút không tự giác, liếc mắt nhìn qua.

Phương Chính lúc này bò trên mặt đất, hì hục vẽ.

Thời gian trong phúc địa nhanh gấp ba lần, tính thì mới qua hai ngày, nhưng trong phúc địa đã có sáu ngày.

Phương Chính mấy ngày qua nếu không thay Phương Nguyên luyện cổ, chính là đi vẽ đầy trên mặt đất ở các cửa ra vào của đại điện.

Này đó hình vẽ, cũng không phải để chơi, mà là thủ đoạn công kích cùng báo động. Chỉ cần có người đi lên vết mực, Phương Chính sẽ lập tức phát hiện, cũng có thể lập tức phát động công kích. Chuyên môn dùng làm phòng tuyến cho thời khắc luyện cổ cuối cùng.

Mà việc này, cũng không phải là Phương Nguyên ra lệnh.

Mặc dù Phương Chính bị trúng nô lệ cổ, phục tùng mệnh lệnh của Phương Nguyên. Nhưng chẳng qua chỉ là ưu tiên Phương Nguyên, đem Phương Nguyên xếp trước mọi thứ, bao gồm cả mạng sống của mình. Chứ không ảnh hưởng đến khả năng tư duy của Phương Chính.

Lấy Thanh Thư và Dược Hồng ra làm ví dụ, hai người họ căn bản không khác gì người không bị hạ nô lệ cổ. Nhưng nếu Phương Chính ra lệnh, hai người có thể lập tức tự sát mà không chút do dự nào.

Phương Chính hiện tại cũng giống như vậy.

Hắn chỉ quên đi những thứ hắn yêu cầu Tiểu Thiên khóa lại, chứ tư duy vẫn như cũ không có thay đổi.

Mà với tính cách sợ phiền phức của Phương Chính, hắn làm việc luôn đặc biệt thích chuẩn bị ít nhất ba phương án dự phòng.

Cho nên liền tận dụng lúc mình không luyện cổ, cùng địa linh trao đổi một chút, cuối cùng dưới sự cho phép của địa linh, bắt đầu vẽ tranh.

Mà cái này, càng đúng ý Phương Nguyên, cho nên Phương Nguyên cũng không có ngăn cản Phương Chính.

Phương Nguyên lúc này thu hồi tầm mắt, bắt đầu tiếp tục luyện cổ.

Ngày hai mươi hai tháng mười.

Ánh sáng tiêu tán, một con cổ trùng nhìn như một cái giáp xác xuất hiện.

Phương Chính thở hắt ra một hơi, đem con cổ này giao vào tay Phương Nguyên.

– Giai đoạn này quả nhiên khó khăn, nhất là bước cuối cùng đều xem ở vận khí.

Phương Nguyên cầm lấy con cổ trùng, trong lòng cũng cảm than.

Một giai đoạn này, Phương Nguyên luyện một lần nhưng thất bại, Phương Chính luyện hai lần, ở lần thứ hai mới thành công. Mà thất bại cũng không phải vì luyện cổ sai sót, mà là vận khí không tốt, gặp phải tỉ lệ thất bại trong luyện cổ.

Còn là nhờ một thân khí vận do Phương Niệm Dung đem lại cho Phương Chính, bằng không giai đoạn này sợ chừng còn phải luyện thêm vài lần.

Nhưng dù vậy, tiên nguyên tiêu hao mấy ngày qua cũng không thiếu. Lúc này tiên nguyên chỉ còn là bốn phân.

Ngày hai mươi ba tháng mười.

Phương Nguyên dừng lại động tác, nhìn con cổ trong tay, trong mắt tính quang lóe lên.

Này cổ là một con bọ cánh cứng, nhưng chỉ có phần bụng to, đầu đuôi nhìn như mũi nhọn, không có râu cùng chân. Hình dạng của nó mơ hồ, giống như là một cái phôi điêu khắc thô, không có một chút sinh cơ, dường như một khối tảng đá màu xám.

Địa linh nhìn thấy con cổ này, vô cùng vui mừng.

– Người trẻ tuổi a, ta không có nhìn lầm ngươi. Ngươi thật sự luyện thành ngụy cổ. Chỉ còn kém một bước cuối cùng, tự ngụy chuyển thật, liền có thể luyện thành thứ hai không khiếu cổ.

– Đúng vậy, chỉ kém một bước cuối cùng.

Phương Nguyên đáp, ngữ khí có chút phức tạp. Vừa có vui mừng thả lỏng, cũng vừa có trầm trọng.

Luyện chế thứ hai không khiếu cổ, khó khăn vô cùng. Phía trước nhiều tới mấy ngàn bước, mỗi bước mỗi gian nan, thất bại không biết bao nhiêu lần. Phương Nguyên không ngừng kiên trì, cố gắng cùng trả giá, mới có thể đi tới một bước này, có thể thả lỏng.

Nhưng mà một bước cuối cùng lại chính là bước quan mấu chốt nhất, là bước dẫn tới chất biến, phải vận dụng một con tiên cổ là thần du cổ.

Phương Nguyên mặc dù từng luyện chế xuân thu thiền, nhưng cũng chưa từng lấy tiên cổ luyện tiên cổ. Cho nên đây là bước mà Phương Nguyên không nắm chắc nhất, vì vậy mà tâm tình của hắn mới trầm trọng.

– Ba trăm tuổi vì xuân, năm trăm tuổi thành thu. Thần cơ vô hạn, khoách du khắp nơi, thêm tam canh, lại tam canh, tam canh đắc cửu. Cửu vì cực, đại công cáo thành… Bước cuối cùng này dùng thọ cổ, dùng thần du cổ, lại dùng hai tam canh cổ.

Phương Nguyên trong lòng cân nhắc.

Các bước phía trước Phương Nguyên đều có lý giải, thậm chí có thể sửa đổi. Nhưng bước cuối cùng này hắn lại chỉ hiểu được ba phần trong đó.

– Địa linh, trong phúc địa có cái gì biến hóa?

Phương Nguyên đột nhiên hỏi.

– Có hai gia tộc là Tả gia và Xa gia đến đây. Do tứ chuyển cổ sư dẫn đầu, còn có hơn mười vị tam chuyển cổ sư, thanh thế không nhỏ.

Địa linh đáp, Phương Nguyên khẽ gật đầu.

Địa linh vốn cũng không biết người tới là ai, tên gì. Nhưng cũng không việc gì khó khăn, bởi vì Phương Chính biết.

Có Phương Chính ở, Phương Nguyên cũng bớt đi không ít tâm tư đi chú ý người tới là ai.

Nói tới Phương Chính, Phương Nguyên không nhịn được chuyển mắt nhìn qua một gốc.

Phương Chính ngồi ở trong góc, lưng tựa vào vách đại điện, lặng lẽ ngồi vẽ.

Phương Chính lần này không vẽ lên đất, cũng không vẽ lên quyển trục, mà là vẽ lên tấm giấy cứng nhỏ như lá bài poker. Mỗi tấm chỉ vẽ một hình, nhưng lại vẽ rất nhiều tấm, toàn bộ đều là sticker trông rất đáng yêu.

Phương Nguyên ánh mắt hơi chuyển, đem ngụy cổ thu vào, đứng lên đi về phía Phương Chính.

Ngụy cổ có thời gian bảo tồn bảy ngày bảy đêm, Phương Nguyên hiện tại cũng đang định nghỉ ngơi, chuẩn bị cho bước luyện chế cuối cùng. Cho nên hắn muốn nhân cơ hội này, làm rõ một việc về Phương Chính.

Không phải là việc Phương Chính xuyên việt hay là về hệ thống, mà là về việc tu hành của Phương Chính.

Phương Nguyên muốn biết về họa đạo.

– Lạc Hành, ta có việc hỏi ngươi.

Phương Nguyên nói.

Phương Chính vội ngẩng đầu lên, hỏi lại.

– Chủ nhân muốn biết cái gì?

– Về họa đạo.

Phương Nguyên nói, ngồi xuống bên cạnh Phương Chính.

Địa linh ánh mắt cũng chuyển lại, nhìn về phía hai người. Nó hiển nhiên cũng có chút tò mò về lưu phái chỉ tồn tại trong nghe đồn này.

Phương Chính hơi trầm ngâm, sắp xếp lại câu từ một chút, nói.

– Họa đạo bất nguồn từ một trong mười vị tôn giả, Nguyên Liên Tiên Tôn. Nguyên Liên Tiên Tôn sau khi thành tôn, mới khai sáng ra lưu phái này, nhưng lại giữ cho riêng mình, không có truyền bá ra ngoài.

– Nói về họa đạo, vậy phải nói về sự đặc biệt của nó. Họa đạo đặc biệt ở chỗ đạo ngân. Họa đạo đạo ngân có thể bám vào đạo ngân của lưu phái khác, cùng tồn tại với lưu phái khác. Nó có thể ẩn nấp, cũng có thể lộ diện, khi phát động, có thể cản trở đạo ngân của lưu phái khác vận hành, cũng có thể tăng phúc cho lưu phái khác.

– Họa đạo mạnh ở chỗ biến ảo khó lường, lại khó nắm bắt, thậm chí so với hư đạo còn khó nắm bắt hơn. Nhưng nhược điểm của nó cũng rất rõ ràng, đó là chuẩn bị rất lâu. Đồng thời, họa đạo cổ trùng không thuộc một phương diện cụ thể nào, nếu xét, chỉ có thể tính là phụ trợ cổ trùng. Cho nên mỗi một cái chiêu thức của họa đạo, đều là một cái sát chiêu. Nói cách khác, mỗi một bức họa, chính là một cái sát chiêu.

Phương Nguyên hơi gật đầu, nhưng mày lại không khỏi cao lại.

– Nếu nói họa đạo đạo ngân có thể cản trở lưu phái khác thì còn có thể lí giải. Nhưng vì cái gì nó lại có thể tăng phúc cho lưu phái khác?

Đây chính là vấn đề.

Phương Chính hơi mỉm cười, đáp.

– Theo ta, bởi vì họa đạo là trừ tượng.

Hắn hơi dừng lại một chút, lại nói tiếp.

– Họa đạo không có hình thái nhất định như các lưu phái khác. Ví như mộc đạo là liên quan thực vật, thủy đạo là nước, viêm đạo là lửa, nô đạo là động vật, vân vân… Nhưng họa đạo lại không có như vậy, mà là tùy thuộc vào bức họa để sát định.

– Nếu bức họa là thực vật, vậy khi nó phát huy, nó sẽ là mộc đạo. Nếu nó là nước, vậy nó là thủy đạo, nếu nó là lửa, nó sẽ là viêm đạo. Nếu ta vẽ một đàn thú, sau khi thả ra, nó chính là nô đạo.

Phương Chính vừa nói, vừa vẽ lên tấm giấy cứng một con bướm, sau đó quán trú chân nguyên vào, con bướm này liền hóa thành thực thể, vỗ cánh bay lên.

Phương Chính ý niệm khẽ động, con bướm liền theo ý nghĩ của hắn mà bắt đầu bay lượn xung quanh Phương Nguyên.

Phương Chính lại tùy thời nói tiếp.

– Bản thân họa đạo là một lưu phái, nhưng đồng dạng là vô số lưu phái. Nó có thể sao chép bất kì một lưu phái nào, chỉ cần cổ sư có thể đem lưu phái đó mô phổng ra thành tranh vẽ. Khi bức họa về lưu phái khác được hoàn thành, vậy thì họa đạo đạo ngân trong bức họa đó cũng được mô phỏng theo lưu phái nó vẽ ra. Chỉ cần thúc giục kèm theo lưu phái đã vẽ, này đó họa đạo đạo ngân tạm thời có thể ngụy tạo thành đạo ngân của lưu phái đã vẽ. Đạo ngân tăng lên, được nhiên uy lực cũng sẽ tăng. Vì vậy ta mới nói họa đạo có thể tăng phúc cho lưu phái khác.

– Đương nhiên, với ta chính là như vậy.

Phương Chính thoáng dừng, sau đó không tự chủ được nói thêm một câu.

– Họa đạo mô phổng vạn đạo!

Lời này vừa ra, đại điện đột nhiên trở nên trầm mặt. Bởi vì Phương Chính lúc này đột nhiên ngẩng ra, làm cho cuộc trò chuyện không tự chủ được kết thúc.

Trong lòng Phương Chính lúc này đột nhiên dâng lên cảm giác kì quái. Hắn giống như giác ngộ ra cái gì, cũng giống như vẫn còn chưa hiểu được cái gì.

Nhưng Phương Chính rõ ràng cảm nhận được, cảnh giới họa đọa của mình vừa buông lỏng ra, đang rất tiếp cận tông sư. Nhưng mà lại còn cách tông sư một bước.

Một bước cuối cùng!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tao-nguoi-lien-co-the-manh-len-che-tao-toi-cuong-bat-hu-than-toc.jpg
Tạo Người Liền Có Thể Mạnh Lên, Chế Tạo Tối Cường Bất Hủ Thần Tộc
Tháng 1 24, 2025
tu-gio-phut-nay-bat-dau-khien-cho-the-gioi-cam-thu-thong-kho.jpg
Từ Giờ Phút Này Bắt Đầu Khiến Cho Thế Giới Cảm Thụ Thống Khổ
Tháng 2 26, 2025
that-xin-loi-cuc-am-dao-lam-viec-chinh-la-nhu-vay.jpg
Thật Xin Lỗi, Cực Âm Đảo Làm Việc Chính Là Như Vậy
Tháng 1 30, 2026
hau-tu-ta-keu-len-duong-tien-phan-di.jpg
Hầu Tử, Ta Kêu Lên Dương Tiễn Phản Đi!
Tháng 2 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP