Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-mot-hoc-sinh-lam-sao-lai-la-hac-thu-phia-sau-man.jpg

Ta Một Học Sinh, Làm Sao Lại Là Hắc Thủ Phía Sau Màn

Tháng 3 29, 2025
Chương 559. Chung cực đối thoại Chương 558. Bỉ ngạn trước đó, cuối cùng chi cục
lap-loe-quyen-mang

Lấp Lóe Quyền Mang

Tháng 10 23, 2025
Chương 80: Chiến đấu sau cùng (đại kết cục) Chương 79: Độ không tuyệt đối
hoa-luc-khong-du-so-hai-chung-ta-se-chi-thuc-tinh-ky.jpg

Hỏa Lực Không Đủ Sợ Hãi Chứng, Ta Sẽ Chỉ Thức Tỉnh Kỹ

Tháng mười một 25, 2025
Chương 393: Đại kết cục Chương 392: Thời không luân hồi (xong)
mat-giao-gia-toc-den-than-quoc-vuong-trieu.jpg

Mật Giáo Gia Tộc Đến Thần Quốc Vương Triều

Tháng 2 26, 2025
Chương 551. Ta, Fischer Chương 550. Đệ thập đạo phong ấn
hokage-diet-toc-dem-troi-sap-bat-dau-khoi-tu-hoi-sinh.jpg

Hokage: Diệt Tộc Đêm, Trời Sập Bắt Đầu Khởi Tử Hồi Sinh

Tháng 4 24, 2025
Chương 122. Vô hạn Tsukuyomi bao phủ toàn giới Ninja Chương 121. Sarutobi Hiruzen vong
trich-the-chan-tien

Trích Thế Chân Tiên

Tháng mười một 3, 2025
Chương 659: Ly biệt, vĩnh viễn ly biệt. Chương 658: Hạo kiếp kết thúc, vật đổi sao dời!
khong-co-noi-dua-doi-dien-that-co-14-uc-ma-tu

Không Có Nói Đùa, Đối Diện Thật Có 14 Ức Ma Tu!

Tháng 12 5, 2025
Chương 134: Nhân Hoàng lập, thần đạo cuối cùng (đại kết cục) Chương 133: Gột rửa Côn Luân
tien-de-dai-nhan-hom-nay-cung-tai-do-thi-co-gang-nam-ngua.jpg

Tiên Đế Đại Nhân Hôm Nay Cũng Tại Đô Thị Cố Gắng Nằm Ngửa

Tháng 2 7, 2026
Chương 513: Ta cũng không phải ma quỷ Chương 512: Kết thúc
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 130: Tận cùng của Phá Cước
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 130: Tận cùng của Phá Cước

Trên cánh đồng trống trải, trong cái gió chiều khô lạnh, cả hai lao vào nhau. Một cuộc đấu dữ dội tưởng như long trời nở đất. Một cuộc đấu mà chỉ có hai người biết.

Lương Nhất Công chủ động sử ra Khai Thiên Quyền, bộ quyền pháp uy trấn thiên hạ do chính cha của chàng sáng tạo. Từng quyền, từng quyền rành mạch, gãy gọn được đánh ra, mang theo khí thế khai sơn phá hải.

Phúc linh hoạt Thủ Bộ né tránh, đồng thời hồi đáp bằng Phá Cước. Những bước chân uyển chuyển, du dật kết hợp với ngọn cước lanh lẹ, sắc lẻm như đao.

Hai chàng trai, hai thứ võ công tuyệt đỉnh. Một mạnh mẽ, uy dũng như hổ, án ngữ mặt đất, một lại khoáng đạt, phiêu động như đại bàng, tung hoành trời cao.

Sau những va chạm đầu tiên, Lương Nhất Công lập tức đề thăng công lực, quyền hành biến chuyển. Liên tiếp những quyền xuất ra, quyền sau nặng hơn quyền trước. Phúc không né tránh. Một nhịp thoái lui lấy đà, rồi thuận thế, cái chân phải vung lên, chấn thẳng vào quyền đang tới. Một cước trực diện, cương mãnh, hệt như cái cách chàng chặn đứng chiếc rương gỗ trăm cân của gã sư béo người Tống. Phúc chắc mẩm cước này sẽ đẩy lùi được người anh của mình. Nhưng ngay khi hai luồng kình lực gặp nhau, chàng lập tức cảm thấy bàn chân tê dại, liền với đó, cả cơ thể bị bức ngược ra sau. Một thoáng kinh ngạc. Thứ quyền kình đáng sợ, có thể đánh bạt đi lực đạo của cước. Phúc ngước mắt trông lên, liền thấy Nhất Công đứng sừng sững với dáng hình uy nghi, nắm quyền dương ra, siết chặt. Bất giác, chàng cảm thấy trước mắt như đang có một bức tường thành kiên cố án ngữ, thật khó để vượt qua. Lương Nhất Công nhìn chàng, nói lớn:

– Phá Cước có gì đáng sợ, hãy mang ra đây.

Tiếng nói như chuông ngân, đánh động tâm can. Phúc hiểu rằng, nếu còn không dốc hết công lực, sẽ chẳng thể đấu lại. Trước mắt chàng không phải người anh thông thường, mà là thiếu chủ, kẻ kế thừa của Thanh Sơn môn, là “Anh hùng kiếm” uy danh thiên hạ. Giả như chàng có dốc hết sức lực ra, cũng chưa chắc đã đấu lại. Những chần chừ, do dự lập tức tiêu biến. Phúc bừng tỉnh, cả người như có luồng điện xẹt qua. Chàng nhanh như cắt nhảy vọt lên cao. Từ trên không, một ngọn cước như búa bổ chẻ thẳng xuống. Lương Nhất Công di chuyển linh động. Nhưng vị thiếu chủ vừa lách mình thoát ra, thì liền bị một cước đạp tống bức theo. Rồi lại một cước nữa.

Lương Nhất Công còn chưa kịp đứng vững chân, đã liền thấy Phúc tràn đến. Chàng vừa đánh bạt đi những cước trước mặt, thì một cước âm thầm tập kích từ phía sau. Khi những hiểm nguy còn chưa kịp giải tỏa thì từ trên không, một ngọn cước chẳng biết sinh ra từ đâu, thình lình giáng xuống như lôi phạt ngay chính đỉnh đầu. Liên tiếp những ngón cước dồn dập không ngơi nghỉ, vòng cuồng động của Phá Cước đã khởi.

Trong vòng cước pháp đó, Phúc hối hả, tùy ý xuất ra vô số cước thức. Hai chân chàng lanh lẹ, lướt đi như gió cuốn. Phía bên kia, Lương Nhất Công nhanh chóng nhận thấy áp lực. Tả chưởng vận lên, như khiên sắt phòng hộ kín kẽ, bao phủ toàn thân. Hữu quyền đánh ra, như thương xuyên phá, nhắm thẳng vào bức màn công kích của đối phương.

Cước càng nhanh, càng bạo thì quyền càng cương, càng mãnh. Vòng cước pháp chẳng mấy chốc đã mở rộng, cuồn cuộn như giông lốc. Trong cái nhịp điệu vận động tưởng như bất tận đó, những cước ảnh hiện ra ngập tràn tứ phía, lấp lóe như ma chơi. Cả cánh đồng trống bị trận giông lốc càn quét, những rơm rạ, cát bụi bị bốc lên, cuốn bay mù trời.

Khai Thiên Quyền, Phá Cước, tuy tách bạch mà lại chung một căn nguyên. Năm xưa, Nhất Cuồng Hoàng Cái lao tâm khổ tứ, dành cả đời khổ luyện Phá Cước, chỉ mong có thể đánh bại lão Tiếu Phong, một trong Lĩnh Nam tam kỳ. Lương Thành Nghiệp, môn chủ của Thanh Sơn môn trên bước đường gây dựng tông phái cũng dựa vào Khai Thiên Quyền mà đả bại Hoàng Huy Nhân, thế chân trong ngũ hổ. Quyền và cước, hai thứ võ pháp tưởng như đối nghịch lại cùng mang theo sức mạnh cuồng bạo, cùng ẩn chứa một chấp niệm. Chấp niệm phá bỏ, dẵm đạp lên cái thực tại cũ kỹ mà tạo lập lên những điều mới mẻ, lớn lao. Và trùng hợp thay, ngay lúc này, hiện thân của cả hai lại là những gã trai trẻ.

Từng màn cước trùng trùng như sóng dữ dội xuống. Lương Nhất Công cảm thấy một sức nặng khủng khiếp, tựa như có cả biển nước mênh mông đang đè lên hai vai. Công lực liên tục được đề thăng, gấp gáp theo nhịp thở. Từng quyền, từng quyền vung lên, lóe sáng như chớp giật. Những tiếng động ầm ầm vang rền như sấm. Bức màn cước không chịu được, bị đánh xuyên qua, vỡ bung từng mảng.

Phía đối diện, Phúc cũng không ngừng gia tăng áp lực. Bức màn cước vừa bị đánh bung ra, lập tức lại bịt kín, liền lạc tựa như da thịt con người. Tất cả quyền kình lớn nhỏ đều bị lớp màn cước ảnh nuốt trọn, cuốn trôi. Vòng cước pháp không ngừng co siết, dồn nén, o ép đối phương vào chính tâm của cơn giông lốc, trước khi bị thúc phá một cách dữ dội, buộc phải nới lỏng. Siết chặt rồi lại nới ra, mở ra rồi lại siết lại. Vòng lặp liên hồi đẩy cuốc đấu tới độ quyết liệt, thoát ra ngoài ý nghĩa của một cuộc tỷ thí thông thường.

Chưa bao giờ, Phúc lại dùng Phá Cước với một tâm thế như vậy. Không chần chừ do dự, không lo nghĩ đến hậu quả thảm khốc có thể gây ra. Ngay lúc này, khi đối thủ trước mặt là Lương Nhất Công, một trong những cao thủ tuyệt thế đương thời của võ lâm Lĩnh Nam, tâm trí Phúc chỉ có một ý niệm, một ý niệm thôi thúc. Đó là phải vượt qua cho bằng được. Ý chí quyết thắng càng cao, cước càng nhanh và bạo. Cước pháp càng động, ý chí lại như càng như thôi thúc hơn. Lần đầu tiên, Phúc cảm thấy đôi chân mình thật sự tự do và phiêu động.

Phá cước được giải phóng. Phúc để mặc tâm thức cho những vòng cước bất tận dẫn dắt. Chân khí của lão Hoàng Cái, hay những chiêu thức kinh tuyệt mà vô danh của Phá Cước. Những thứ mà bấy lâu nay chàng vẫn lo sợ, vẫn lẩn tránh không dám đối diện lúc này đều được mang ra, mặc sức hiển lộ. Giữa mênh mông đất trời, Phúc cảm giác như khí tức của vạn vật đang đổ dồn, thâu nạp vào cơ thể. Một luồng máu nóng sôi sục hun đúc, một thứ sức mạnh mới lạ, to lớn bùng phát. Thứ sức mạnh đó, Phúc phải dùng nó, phải đem công phá vào bức tường thành quyền pháp kiên cố kia. Ý chí đã quyết, Phúc vận hết sức lực vào đôi chân, rồi lao vụt xuống. Chàng nghiến răng, trợn trừng hai mắt vào dáng hình uy nghi đang tọa lạc trên mặt đất. Cước cuối cùng, là cước cuối cùng. Chỉ một cước này thôi, Phúc sẽ vượt qua, sẽ giành phần thắng. Một sự thôi thúc mãnh liệt, và một tiếng hét uy lực cất lên:

– Phúc! Dừng lại!

Một tiếng hét rung chuyển, đánh động tới trời xanh. Phúc đột ngột bừng tỉnh, thoát ra khỏi những mộng mị ảo vọng. Chàng thấy Lương Nhất Công ở dưới chân mình. Hai cánh tay Nhất Công đang dương lên, đan chéo như gánh đỡ lấy ngọn cước, còn hai chân thì khụy xuống, bàn chân ngập sâu trong đất.

– Phúc, nếu còn đấu tiếp, sẽ tổn hại đến cả hai ta.

Lương Nhất Công khẩn thiết nói. Từ khóe miệng vị thiếu chủ rỉ ra máu đỏ. Là nội thương, dù không đến nỗi nặng. Phúc đáp xuống, tần ngần nhìn người anh của mình. Có lẽ nào một cước vừa rồi Lương Nhất Công đã không đỡ được. Với tất cả sự tỉnh táo vừa mới gợi lại, Phúc không cho là vậy. Một tiếng hét khi nãy còn rất uy lực, cất lên dõng dạc, không giống kẻ đang hoảng loạn và yếu thế. Nếu không cất tiếng hét ấy, Lương Nhất Công hoàn toàn có thể dồn sức cho quyền pháp của mình. Khi ấy, kết cục chắc chắn sẽ rất khác, thắng bại cũng thật khó để đoán định. Rõ ràng vị thiếu chủ của Thanh Sơn môn đã chủ động dừng lại, tự đặt bản thân vào nguy cơ trúng chiêu để tránh một tình huống đối đầu sinh tử.

Phúc như đã hiểu, lại quét mắt nhìn ra. Bốn phía xung quanh chàng, cả một diện tích rộng lớn đến hơn trăm thước vuông, đầy cỏ khô và gốc rạ đã bị tàn phá, đất cát nát vụn như băm vằm. Nơi đây vừa phải chịu đựng một cuộc chiến vô cùng khốc liệt. Là Phúc, nhất định là Phúc trong cơn cuồng say của Phá Cước đã gây ra. Cả một kết cục tàn phá đến kinh hoàng, vậy mà phải đến lúc này, Phúc mới nhận thức được. Rốt cuộc, chàng vẫn chẳng thể làm chủ được bản thân. Cái cảm giác hưng phấn, tràn đầy sung mãn vừa được khơi lên, lại lập tức tiêu tán, nhường chỗ cho những nặng nề, ủ rũ. Phúc chìm vào trong nỗi thất vọng, tự trách và chối bỏ, sau thoáng chốc thì buồn bã rời đi, mặc kệ người anh còn đang đứng đó.

Lương Nhất Công đứng lặng trên đồng cỏ, nhìn theo bóng Phúc nhỏ dần trên con đường đất, rồi khuất hẳn sau lũy tre. Chàng rất muốn làm điều gì đó để kéo người em ra khỏi những ai oán sầu khổ, nhưng chưa biết phải làm như thế nào. Hơn thế nữa, ngay trong tâm trí chàng lúc này là những cảm xúc hỗn độn đan xen. Một cái thở phào nhẹ nhõm khi cuộc tỷ thí đã kịp dừng lại đúng lúc. Sự hứng khởi, nhiệt huyệt dâng trào khi những khoảnh khắc giao đấu được nhớ lại. Và lấn át tất cả, là cái cảm giác choáng ngợp đi kèm với nỗi sợ hãi mơ hồ. Lương Nhất Công vừa đối đầu với Phúc, với thứ sức mạnh chân nguyên của Phá Cước. Khí độ ấy, sức mạnh ấy, chẳng hiểu sao lại khiến chàng liên tưởng đến một người. Một kẻ mà đang bị giam giữ trong ngục thất, kẻ mà Lương Nhất Công không hề muốn gọi tên. Ma Đầu người Tống. Bất giác, một cơn gió lạnh buốt thổi lùa sống lưng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-xuyen-qua-vao-yandere-my-thieu-nu-tro-choi-tinh-yeu
Ta Xuyên Qua Vào Yandere Mỹ Thiếu Nữ Trò Chơi Tình Yêu
Tháng mười một 21, 2025
ngo-tinh-nghich-thien-co-mo-tu-tien-kinh-ngac-den-ngay-nguoi-tieu-long-nu.jpg
Ngộ Tính Nghịch Thiên, Cổ Mộ Tu Tiên, Kinh Ngạc Đến Ngây Người Tiểu Long Nữ
Tháng 2 6, 2026
cao-vo-mot-bai-hiep-khach-hanh-bat-dau-linh-ngo-thai-huyen-kinh.jpg
Cao Võ: Một Bài Hiệp Khách Hành Bắt Đầu Lĩnh Ngộ Thái Huyền Kinh
Tháng 2 9, 2026
toan-dan-giac-tinh-bat-dau-thap-lien-rut-sss-cap-thien-phu.jpg
Toàn Dân Giác Tỉnh: Bắt Đầu Thập Liên Rút Sss Cấp Thiên Phú
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP