Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chu-thien-ta-co-the-thoi-mien-chinh-minh

Chư Thiên: Ta Có Thể Thôi Miên Chính Mình

Tháng 10 18, 2025
Chương 551: Thật · siêu thoát cảnh giới! (đại kết cục) Chương 550: Đột phá Chí Thánh cảnh! Nửa bước siêu thoát!
lmht-vo-dich-rut-thuong-he-thong.jpg

Lmht Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Tháng 1 19, 2025
Chương 2662. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 2661. Buổi sáng nhiều vận động
ton-tho-ta-thien-phu-ngu-thu-the-nao-tat-ca-deu-la-cap-do-than-thoai.jpg

Tổn Thọ! Ta Thiên Phú Ngự Thú Thế Nào Tất Cả Đều Là Cấp Độ Thần Thoại?

Tháng 2 1, 2025
Chương 484. Đại kết cục! Chương 483. Giết chóc! Chúa tể mới!
dau-la-chi-thien-co-phuong-hoang.jpg

Đấu La Chi Thiên Cơ Phượng Hoàng

Tháng 2 1, 2026
Chương 186: Xung đột (3) Chương 185: Xung đột (2), quỷ dị
tien-do-ta-dem-thien-phu-toan-bo-tang-them-khi-van.jpg

Tiên Đồ, Ta Đem Thiên Phú Toàn Bộ Tăng Thêm Khí Vận

Tháng 2 1, 2026
Chương 163: Đại tài tiểu dụng Chương 162: Một người là đủ!
chu-thien-bat-dau-ban-menh-song-kim-sac-he-thong.jpg

Chư Thiên Bắt Đầu Bản Mệnh Song Kim Sắc Hệ Thống

Tháng 2 4, 2026
Chương 340: chính thức gia nhập Chương 339: là Nguyễn Mai nha!!
dau-la-cuu-the-bi-giet-bat-dau-bao-thu-ninh-vinh-vinh.jpg

Đấu La: Cửu Thế Bị Giết, Bắt Đầu Báo Thù Ninh Vinh Vinh

Tháng mười một 29, 2025
Chương 170.【 Sách mới 】 Đấu La: Quang Ám Song Thánh Long, truyền thừa Long Thần Thần vị Chương 169. Kết thúc cảm nghĩ
d197be4b1aba0f8a43ab5f65f1454d9f

Máy Rút Tiền Không Làm, Đính Hôn Đối Tượng Gấp Thổ Huyết!

Tháng 5 15, 2025
Chương 277. Đại kết cục, nó a chết cầu Chương 276. Bàn tính hạt châu đều băng đến trên mặt
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 131. Lai lịch hé lộ - Lời đề nghị bất ngờ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 131. Lai lịch hé lộ – Lời đề nghị bất ngờ

Tối đến, tại khu vườn mây bao bọc, ẩn sâu giữa Rừng Cấm.

– Lại là anh?

– Cô còn chưa đi sao? Vẫn muốn lẩn trốn ở nơi này?

Phúc tìm đến, bắt gặp Tiểu Bình, ả tì nữ theo cùng đám người Tống.

– Ta chưa thể rời khỏi đây được?

– Cô vẫn muốn tìm cách giải cứu cho đồng bọn ư?

– Đúng. Ta nhất định phải cứu cho được chủ nhân ra. Nơi này tuy hoang dã, nhưng có thể nương náu được. Hơn nữa, thương thế của ta chưa khỏi hẳn, không thể đi xa.

Nghe Tiểu Bình nhắc đến thương thế, Phúc mới quan sát kĩ hơn. Sắc mặt tuy chưa được tươi tắn, nhưng đã khá hơn rất nhiều so với hai hôm trước. Giọng nói cũng trong trẻo, ánh mắt cũng lanh lợi hơn. Xem ra thương thế của cô ả đã bình phục rất nhiều.

– Cô không sợ người của Thanh Sơn môn sẽ phát hiện và đến bắt đi sao?

– Nếu bị thì đã bị rồi – Cô ả thẳng thừng trả lời, rõ ràng không hề có lo sợ về điều này – Nơi đây rừng hoang vắng vẻ, lại có bốn bề tường mây che kín, hy vọng bọn chúng sẽ không tìm ra?

– Thể giả như ta báo họ thì sao?

Phúc bất ngờ hỏi thử xem phản ứng của đối phương. Câu hỏi khiến Tiểu Bình sững người, hai mắt dương tròn:

– Anh không làm thế. Anh sẽ không làm thế đúng không? Chính anh đã cứu mạng ta mà! Anh nói đi, anh sẽ không làm thế chứ?

Những câu hỏi dồn dập, cùng với ảnh mắt vừa như chất vấn, vừa như van nơi. Đến lúc này, chính Phúc lại là người bị bất ngờ. Chàng ngây ra, mất một hồi mới ấp úng đáp:

– Không…không biết. Thực ra, ta cũng không phải người của bọn họ.

Cùng với đó là những cử chỉ vô nghĩa của đôi tay. Có hay không, Phúc cũng chẳng biết đích xác nữa. Chàng tự hỏi lòng:

“Ta sẽ báo anh Công ư? Ta sẽ làm như thế với cô ta.”

Dòng suy nghĩ nhanh chóng bị chặn lại bởi một câu hỏi:

– Anh đến đây để làm gì?

Tiểu Bình quay lại sắc thái lạnh lùng, thận trọng đề phòng. Đáp lại, Phúc nhoẻn miệng cười rất phớt:

– Đến thăm cô – rồi với cái giọng điệu tưng tửng – Là muốn đến xem cô thương thế thế nào, còn sống hay bị hổ xơi rồi? Ơn giời, cô vẫn còn đây.

Vẫn là những lời vừa quan tâm lo lắng, lại vừa như muốn chọc tức. Chàng chẳng là vì vướng bận cuộc đấu ban chiều, buồn bực không ngủ được nên mới tìm chỗ rộng rãi ngắm cảnh cho khuây khỏa, sau rồi lạc bước tới chứ chẳng thực tâm nhớ đến. Tiểu Bình thoáng đầu sắc mặt có hằm hằm, liền sau đó lại đổi thành ôn nhu, dịu giọng:

– Vẫn phải cảm ơn anh đã cứu mạng ta!

Lại là những câu cảm ơn đã nghe đến phát ngán. Phúc không muốn cái tâm trạng đã đang ảm đạm của mình lại phải buồn chán theo cái thói lệ ân nghĩa đó. Chàng phủi tay gạt đi, rồi lân la hỏi chuyện:

– Nghe này, cô vẫn nhất quyết muốn cứu đám đồng bọn kia ra hả. Ý ta là, trong trường hợp này đó là việc không thể. Kiểu gì cô cũng bị tiêu thôi. Sao không tranh thủ tìm đường mà tẩu thoát đi. Dù sao ta thấy cô cũng đâu có giống mấy tay đó chứ? Cô đâu có cổ quái, ngạo mạn, hống hách giống như chúng đâu?

– Ta chỉ là phận người hầu tôi tớ, sao có thể so sánh với chủ nhân và mấy người bọn họ chứ. Chủ nhân có ơn cứu mạng, dù có hi sinh mạng này, ta cũng phải cứu người thoát khỏi Thanh Sơn môn.

Tiểu Bình hơi cúi đầu, khẽ khàng đáp. Chỉ là một hai lời bộc bạch, nhưng cũng toát ra hết thảy nghĩa khí. Chí ít, nó cũng rất thật, không giống như những giọng điệu ồn ào, hoa ngôn xảo ngữ của những ai kia. Lần đầu tiền, Phúc lại thấy đồng cảm với một kẻ ở bên kia chiến tuyến, dù chưa khi nào, chàng xếp mình cùng phe với những phe phái của võ lâm Lĩnh Nam.

– Năm đó, nếu không có chủ nhân, mẹ con ta chắc chẳng thể sống được đến bây giờ – Tiểu Bình tiếp tục trải lòng.

Năm đó, ngoài thành Biện Kinh, kinh đô của triều Tống.

– Đánh nó, đánh nó đi. Đánh thật mạnh vào.

Một đám trẻ bụi bặm, lố nhố lên tám lên mười đang xúm lại, hăm hở dương cẳng chân, thượng nắm đấm. Nạn nhân là một bé gái. Cô bé mới lên năm, chẳng thể chống cự, chỉ biết ôm đầu ngồi khóc. Những đòn đau cứ thế giã xuống, xen lẫn tiếng hò reo khoái trá.

– Đánh chết nó. Cái nòi man di này, đánh chết nó đi.

Giữa những đòn đau ấy, một tiếng quát vang lên:

– Dừng lại.

Một cậu trai với dáng hình mảnh khảnh, áo quần lụa là tươm tất, vừa xuất hiện đã nhảy vào giữa vòng vây, giải thoát cho cô bé. Cậu gắng xô đẩy, cố hất văng tất thảy đám trẻ côn đồ hung hãn, nhưng sức chẳng được bao nhiêu. Cả đám nhanh chóng xúm lại, hò nhau:

– Thằng này từ đâu đến. Mau, đánh cả hai chúng nó.

Những cú đấm, cú đá, cơn mưa đòn lại trút xuống. Cậu trai không chống cự được, chỉ biết ôm chặt lấy cô bé vào lòng. Cả hai cùng nhau chịu trận, cho đến khi đám trẻ kia cảm thấy đã hết hứng thú nữa, kéo nhau bỏ đi. Cô bé mếu máo khóc, liên tục nấc nghẹn vì những vết đau, trong khi cậu trai lại lẳng lặng đứng dậy, phủi đi những bụi bẩn trên quần áo. Dù khuôn mặt sưng lên vì những đòn đấm, dù khóe mắt đang đổ máu ròng ròng, cậu vẫn nhất quyết không kêu lấy một lời.

Mấy ngày sau, cậu trai dắt theo một người phụ nữ với khí độ thanh cao tới tửu điếm, nơi hai mẹ con cô bé đang được nhận vào việc hầu bàn, lau rửa bát đũa.

– Mẹ con cô có muốn làm người ở trong phủ của ta?

Một lời đề nghị, và thế là hai mẹ con được chuyển vào trong thành Biện Kinh. Lúc vào phủ, cô bé ngước lên, thấy ba chữ vàng lấp lánh trên bức bảng sơn son, mà đến sau này mới biết nghĩa: Tống Vương Phủ.

Phúc chăm chú lắng nghe câu chuyện, rồi thốt lên như vừa phát giác điều bí mật:

– Vương phủ, vậy thì đích thị là của một ông vương lớn rồi. Còn cái gã đã cứu cô chính là một ông vương con.

Tiểu Bình không phủ nhận, cũng không xác nhận. Phúc lại bóp cằm suy xét:

– Tin được không? Một ông vương con tình nguyện ăn đòn chỉ vì muốn che chở cho một kẻ xa lạ không quen biết. Lính lác, hộ vệ đâu cả rồi. Còn cái đám côn đồ kia nữa, không lẽ bọn chúng lại không biết mình đang đánh ai. Dám đánh con nhà vương tướng thì phải to gan lớn mật đến độ nào.

Đáp lại những lời bắt bẻ của Phúc, Tiểu Bình nhẹ giọng:

– Những gì đã kể đều là sự thật – Cổ ả thoáng ngưng lại, tỏ vẻ do dự – Chủ nhân của ta, ngài luôn muốn đoạn tuyệt với thân phận tiểu vương gia của mình.

– Thật vậy sao? Trước nay, ta chỉ thấy đám quan lại cậy quyền cậy thế mà chèn ép, bức hại dân chúng, làm gì có ai đi chối bỏ chứ?

– Anh có thể không tin, nhưng chủ nhân của ta là như vậy. Với ta, ngài ấy là một người tốt.

Vừa nghe thấy hai tiếng “người tốt” Phúc liền buột miệng cười khinh, giọng điệu trở lên gay gắt hơn:

– Người tốt. Với tất cả những tội lỗi đã gây ra, các người vẫn có thể cho mình là người tốt sao?

Trong đầu suy nghĩ:

“Phải rồi, các người cùng một ruộc, bao che cho nhau cũng chẳng có gì là lạ.”

Tiểu Bình thì vẫn tỏ ra bình thản:

– Có những chuyện, anh không ở trong, không trải qua nên không thể hiểu được.

Sự bình thản, những lý lẽ của cô ả khiến Phúc phát bực, như muốn la lên:

“Cái thứ giết người. Ai mà thèm hiểu các ngươi chứ.”

Toát ra trên sắc mặt Phúc là tất cả những khinh rẻ và ghét bỏ. Tiểu Bình chăm chú nhìn chàng một hồi, rồi đột nhiên lên tiếng:

– Anh có muốn biết những chuyện của chủ nhân ta không? Nếu anh đồng ý giúp ta một việc, ta sẽ kể hết chúng cho anh nghe.

Một lời đề nghị bất ngờ. Phúc dù chẳng có hứng thú để nghe tiểu sử của một gã xa lạ, nhưng vẫn gằn giọng đáp:

– Việc gì?

Tiểu Bình điềm tĩnh :

– Anh hãy giúp ta cứu chủ nhân ra!

Câu nói khiến Phúc cảm thấy choáng váng, không còn tin vào chính tai mình. Làm sao cô ả có thể đề nghị với chàng một việc như vậy? Phúc, dù không phải người của các môn phái, nhưng chảy trong mình dòng máu Việt. Chẳng đời nào chàng lại đi giúp lũ ma đầu người Tống, những kẻ đã từng truy sát chính mình, đã gây bao tội ác trong giới giang hồ thời gian qua.

– Bố khỉ.

Tiếng chửi thề ngắn gọn thay cho câu trả lời. Phúc trợn mắt, nhìn chằm chặp vào hai mắt Tiểu Bình như muốn chắc mình đang không bị trêu đùa.

– Điên à. Cô có buồn ngủ quá không đấy?

Chàng không đợi đối phương trả lời, liền nói tiếp:

– Chưa bắt cô giao nộp cho Thanh Sơn môn đã là nhân nhượng, phúc đức lắm rồi. Nghĩ gì ta sẽ giúp cứu mấy tên khốn đó chứ?

Tiểu Bình vẫn im lặng, bởi đã lường trước phản ứng của Phúc đối với lời đề nghị tưởng như không thể. Cô ả đợi chàng nói cho chán miệng, rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng:

– Đúng là ta muốn nhờ anh giúp cứu người. Nhưng chuyện này không đơn thuần chỉ là vì chủ nhân của ta.

Lời úp mở khơi gợi khiến Phúc phải chú ý.

– Chuyến đi này của bọn ta, việc đoạt lấy các bảo khí, rất nhiều việc đã xảy ra không đơn thuần là chỉ là sự trùng hợp. Có thể đang có một âm mưu được sắp đặt từ trước.

Những câu nói chung chung, hết sức mơ hồ nhưng lại đánh trúng những thắc mắc, nghi vấn tồn tại trong đầu Phúc bấy lâu nay.

– Là sao? Có gì muốn nói, hãy mau nói ra. Đừng có cứ úp úp mở mở như vậy.

Chàng chắc mẩm ngay lúc này sẽ làm sáng tỏ những ẩn tình còn đang che giấu. Nhưng Tiểu Bình nhanh chóng gội một gáo nước lạnh.

– Ta sẽ cho anh biết, nhưng chỉ khi… anh phải hứa trước là sẽ giúp ta cứu người.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

quan-tinh-ta-co-the-chieu-mo-sa-dieu-nguoi-choi.jpg
Quần Tinh: Ta Có Thể Chiêu Mộ Sa Điêu Người Chơi
Tháng 4 29, 2025
hong-hoang-tiet-giao-dai-su-huynh-thu-do-lien-bien-cuong.jpg
Hồng Hoang: Tiệt Giáo Đại Sư Huynh, Thu Đồ Liền Biến Cường
Tháng 2 4, 2026
cao-vo-doat-ta-chi-tieu-nhap-hoc-con-muon-ta-rong-luong.jpg
Cao Võ: Đoạt Ta Chỉ Tiêu Nhập Học, Còn Muốn Ta Rộng Lượng?
Tháng 1 17, 2025
ta-loan-the-bang-chu-co-uc-diem-tieu-de-hop-ly-a.jpg
Ta, Loạn Thế Bang Chủ, Có Ức Điểm Tiểu Đệ Hợp Lý A
Tháng 2 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP