Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
b5f3c900936a98ed95dd010526fea901

Ta Dùng Một Trăm Khối Khiêu Chiến Vòng Quanh Trái Đất Lữ Hành

Tháng 1 21, 2025
Chương 351. Lữ trình mới tức sắp mở ra Chương 350. Bắt cá đại kế
chuc-nghiep-khieu-chien-nguoi-mang-khan-trum-dau-la-cai-gi-y-tu.jpg

Chức Nghiệp Khiêu Chiến: Ngươi Mang Khăn Trùm Đầu Là Cái Gì Ý Tứ?

Tháng 1 18, 2025
Chương 231. Rời đi! Chương 230. Bị ép trước tiên bứt ra! (2)
nhat-nhan-chi-luc.jpg

Nhất Nhân Chi Lực

Tháng 1 20, 2025
Chương 26. Đường Hồng Sức của một người (2) Chương 25. Đường Hồng Sức của một người (1)
danh-dau-thu-do-he-thong-mo-khoa-nghich-thien-ky-nang

Đánh Dấu Thu Đồ Hệ Thống, Mở Khóa Nghịch Thiên Kỹ Năng

Tháng 2 5, 2026
Chương 618: Chỉ cầu tài, không giết người Chương 617: Phú bà
nu-de-su-ton-lai-cung-trung-sinh.jpg

Nữ Đế Sư Tôn Lại Cũng Trùng Sinh! ?

Tháng mười một 25, 2025
Chương 491: Thần tiên đại kết cục! Chương 490: Nghiêng lăng tiểu bảo bảo
nguyen-thuy-bat-diet-quyet.jpg

Nguyên Thủy Bất Diệt Quyết

Tháng 1 21, 2025
Chương 1623. Nguyên Thủy Đại Thiên Tôn Chương 1622. Cuối cùng quyết chiến
moi-khong-den-than-ta-danh-tu-minh-thanh-than.jpg

Mời Không Đến Thần Ta Đành Tự Mình Thành Thần

Tháng 2 1, 2026
Chương 332: Chính thần (2) Chương 331: Chính thần (1)
6252b51a5b45031c690cbd672e22ae82

Cái Gì Là Ca Sĩ Quê Mùa? Xin Gọi Ta Trung Lão Niên Thần Tượng

Tháng 1 16, 2025
Chương 276. Đại kết cục Chương 275. Triệu Mặc sát điên rồi 2
  1. Hào Khí Anh Hùng
  2. Chương 129: Ám ảnh đeo bám
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 129: Ám ảnh đeo bám

Từ trên cao hơn trượng, ngọn cước bổ thẳng xuống, khí thế ào ạt như thác đổ. Dưới mặt đất, Phúc cũng lập tức cúi gập người, rồi một cước khởi tạo, quét ngược lên như gió cuộn. Không né tránh, không lợi dụng thủ pháp xảo diệu, hai cỗ cước lực hùng hậu trực diện đối đầu. Nếu đối thủ là một ai khác, hoặc giả trận chiến này diễn ra trong một hoàn cảnh khác, chắc hẳn Phúc đã thận trọng và từ tốn hơn. Nhưng đối phương là một kẻ dùng cước, lại được chính Nhất Cuồng Hoàng Cái chỉ điểm. Là cơ hội hiếm có để kiểm chứng bản thân.

Một tiếng nổ vang trời, một vòng xung lực lan tỏa. Phúc cảm thấy như muốn khụy gối, bàn chân chôn ngập trong đất, đổi lại, gã trai bí ẩn bị hất văng lên không trung. Chỉ một đòn dạo hỏi, đã đủ cho thấy cước lực của cả hai.

Phúc không chậm trễ, lập tức trở mình, hai chân tống ngược lên, đạp liền một chập. Gã trai kia cũng chẳng chịu kém cạnh, ngay lúc còn chới với, liền phát cước đá thẳng lên không, rồi mượn lực mà xoay vòng, đánh xuống. Bốn cước gặp nhau, lập tức dồn dập liên hồi như chớp giật, kình phong cuồn cuộn tỏa ra như giông gió. Mới chỉ là khúc dạo đầu, vậy mà cả hai đã như trong thời khắc quyết định, nhiệt huyết bốc lên ngùn ngụt, chiến ý thôi thúc không ngừng nghỉ. Cảnh tượng cuồng bạo bày ra trước mắt, khiến tất cả quần hùng nhân sỹ phải choáng ngợp. Phía bên ngoài, Lương Nhất Công thầm nghĩ:

“Gã lạ mặt kia cước pháp không hề đơn giản. So ra với Phúc, còn chưa biết ai sẽ hơn ai. Chẳng hiểu từ đâu, bỗng dưng võ lâm Lĩnh Nam lại xuất hiện hai cao thủ dùng cước như vậy? Thật là thú vị.”

Trong cuộc đấu, Phúc cũng không khỏi ngạc nhiên:

“Có thật anh ta chỉ được lão Hoàng Cái chỉ điểm? Cước đánh ra cuồng bạo quá, không thua kém gì Phá Cước cả. Nếu không bung hết sức, e kẻ thua cuộc lại là ta.”

Cả hai tiếp tục giao tranh quyết liệt.

Một cú đá cắt giữa trời xanh, từ lưng chừng không chẻ xuống, tựa như thiên lôi bổ phủ.

Một đòn quét trải dài ba thước, tựa như thanh tảo mặt đất, quét sạch cát bụi.

Gã trai bí ẩn kia liên tục xuất ra những ngón cước mạnh mẽ và khoáng đạt, càng đánh lại càng tỏ ra sung mãn, dường như đã đạt đến mức khoái hoạt. Điều này càng kích thích sự hưng phấn trong Phúc. Chàng không ngần ngại lao vào màn cước giăng ra thiên la của đổi thủ, đáp trả từng chiêu từng thức, chốc chốc từ miệng lại khẽ thốt lên dõng dạc:

– Phá!

Phúc cảm thấy cước pháp của gã trai bí ẩn thật giống với mình. Cuồng bạo, liên miên bất tuyệt. Quả nhiên là gã đã được lão Nhất Cuồng chỉ điểm. Những vòng quay cước pháp bất tận. Càng đánh, Phúc lại càng như hòa nhập vào chiêu số của đối phương. Từng cái nhấc chân, từng cái xoay người, chàng đều có thể mường tượng ra. Chiêu số càng nhanh, những liên tưởng càng đến thật gấp gáp. Những hình ảnh nối tiếp chạy qua trong đầu như dòng chảy liền mạch, lướt đi thật nhanh. Chúng dẫn dắt chàng nhớ lại lần đầu diện kiến Phá cước. Là lão Nhất Cuồng phi thăng trên mặt hồ rộng mênh mông, tung hoành giữa bốn bề những cột sóng nước cao vời vợi. Tất cả mọi thứ đều hiển hiện, phô bày. Tất cả, và tất cả. Thình lình, chàng nhớ đến…

Trên sông ấy, trong cái đêm tối thâm u, sương giăng mờ mịt. Vẫn là những cước thức hung bạo. Những xác người nằm la liệt, trên mặt thuyền, dưới bờ cát. Phúc thấy mình đứng giữa vòng vây của phái Long Biên, đối diện với những ánh nhìn đầy run rẩy và sợ hãi. Một con quỷ dữ khát máu. Một cơn đau tức bùng phát dữ dội.

Phúc bị đá bay, cả người hất văng ra xa hơn trượng. Phải đến khi đã nằm sõng soài trên mặt đất, tay phải ôm siết lấy lồng ngực, hai mắt hoa lên cố nhìn đám đông quần hào nhân sỹ vây quanh, chàng mới nhận ra bản thân vẫn đang trong cuộc tỷ cước. Cũng may, gã trai bí ẩn kia trong đã chủ động thu chiêu. Bằng không, e là đã bị thương nặng hơn rồi.

Cả Diệu Linh và Lương Nhất Công cùng bổ đến. Trong khi cô em gái có phần lo lắng thái quá, sốt sắng kiểm tra thương tích thì người anh lại bình tĩnh hỡn, ôn tồn hỏi han:

– Chú sao vậy? Tự dưng lại giơ thân chịu đòn thế?

Phúc im lặng không đáp. Dù đã qua cơn mộng mị, tâm trạng chàng lúc này vẫn hết sức hỗn độn. Những hình ảnh tại bãi thuyền hôm ấy, cái chết của Lan Thanh, cuộc tàn sát người của phái Long Biên vẫn đang ken dày đặc trong tâm trí. Sự im lặng của chàng khiến tất cả càng thêm thắc mắc. Từ xa, gã trai bí ẩn cũng tiến tới:

– Cước ban nãy, hoàn toàn có thể đỡ được. Tại sao lại không đỡ?

Phúc nhìn gã, thoáng như nhìn thấy hình bóng lão Hoàng Cái, rồi buông giọng một cách hững hờ:

– Thua rồi, bỏ đi.

Chàng quay lưng, muốn mau chóng thoát khỏi vòng vây ồn ã. Gã trai bí ẩn lại gọi với theo:

– Truyền nhân của Hoàng Cái, nếu còn gặp lại, chúng ta sẽ đấu tiếp chứ?

Mấy chữ “Truyền nhân của Hoàng Cái” vang lên khiến Phúc ngập ngừng, trước khi quả quyết bước đi.

Suốt đêm dài kéo vắt qua ngày hôm sau, Phúc không sao thoát khỏi những suy tư. Thứ tâm trạng nặng nề, ủ rũ khiến Lương Nhất Công càng thêm chú ý. Trên cánh đồng tiêu điều, vắng vẻ phía sau Thanh Sơn môn:

– Chú sao vậy, vẫn còn ám ảnh về chuyện đó à?

Lương Nhất Công dò xét. Dù không nói đích mục, cả hai cùng ngầm hiểu “chuyện đó” chính là việc Phúc giết hại người của phái Long Biên hơn chục hôm trước.

– Phái Long Biên đã chủ động ra tay trước, hành xử vô đạo bất nhân, có bị giết chết cũng không oan. Chú không việc gì phải nghĩ ngợi cả.

Lương Nhất Công lựa lời vỗ về. Phúc có nghe, nhưng chẳng thể để lọt vào đầu là mấy. Lòng chàng vẫn nặng như có đá đè.

– Có gì còn lăn tăn, thử nói ra xem nào?

Vị thiếu chủ lại khơi gợi, Phúc cuối cùng cũng chịu mở lòng:

– Người phái Long Biên, bọn chúng đã hại chết Lan Thanh.

– Giết đàn bà con gái tay không tấc sắt, thật là vô sỉ. – Lương Nhất Công gằn giọng, đay nghiến.

– Và em đã giết bọn chúng.

– Những kẻ độc ác, không còn tính người như vậy, chết đáng lắm. Chú đã thay trời hành đạo, làm việc nên làm.

– Nhưng em đã giết rất nhiều… rất nhiều bọn chúng. Chuyện này, không phải chỉ là một mạng đổi một mạng.

Phúc run giọng, dường như xúc động. Với chàng trai trẻ chưa từng kinh qua những chuyện đao kiếm mưa máu, việc giết liền lúc mười mấy người quả là một điều kinh động. Lương Nhất Công thì đã quen với việc này, bình thản, khảng khái đáp:

– Có sao chứ? Lương Nhất Công ta cũng đã giết chết không ít người. Nếu phải ăn năn, dằn vặt đau khổ mỗi lần như vậy, chắc hẳn ta đã chẳng thể bình tâm mà sống đến ngày hôm nay. Tất cả những kẻ ta giết đều là hạng bất nhân bất nghĩa, phường thổ phỉ, thảo khấu cướp của hại dân. Việc ta làm hoàn toàn là chính nghĩa, không hổ thẹn với trời đất, càng không hổ thẹn với lòng mình.

Rồi như cảm thấy vẫn chưa đủ thuyết phục, lại nói tiếp:

– Đối với những kẻ đã quen thói hung hăng bạo ngược, trừ khi ta có đủ sức mạnh để trấn áp, còn lại, chẳng thể khuyên giải hay nói lời đạo lý được. Lúc ấy, nếu chú không giết bọn chúng, thì bọn chúng nhất định sẽ giết chú.

Những lời này, là Nhất Công dẫn lại từ cha mình. Bản thân chàng luôn đề cao tuyệt đối nhân nghĩa, không hoàn toàn đồng tình với những lý lẽ trên, vì vậy khi nói ra âm giọng cũng có nhỏ hơn, không được hào sảng như trước.

– Nhưng mà lúc đó, bọn chúng đã muốn dừng lại – Phúc gần như la toáng lên, rồi cố trấn tĩnh, nói một cách rõ ràng hơn – Đúng là lúc đầu, bọn chúng rất muốn giết em cho bằng được. Nhưng sau khi cái tên khốn đó, cái tên đã hại chết Lan Thanh cùng một số khác bị giết chết, tất cả đều đã rất sợ hãi. Bọn chúng đã muốn vứt bỏ đao kiếm, muốn bỏ chạy. Chẳng còn tên nào muốn giết em nữa. Chính em đã truy đuổi, bức ép chúng, chính em đã khiến bọn chúng phải chống cự đến cùng.

Lời nói bất giác khiến Lương Nhất Công sững người, nhớ lại. Trên bến sông đó, những xác người nằm rải rác, những ánh mắt hung tợn, ẩn sâu bên trong là sự run rẩy. Giữa vòng vây đó, một dáng hình u tịch toát ra thứ tử khí lạnh lẽo. Ngày hôm đó, khi vừa mới đến, chính Lương Nhất Công cũng đã phải rùng mình.

Phúc tiếp tục giãi bày, như đang tự nói với chính mình:

– Phá Cước quả thực rất lợi hại, nhưng cũng rất đáng sợ. Luôn có gì đó thôi thúc, khiến bản thân không thể dừng lại. Mạnh bạo hơn, hung hãn hơn đến độ điên cuồng. Có cảm giác lúc ấy, ta như thể là một người khác vậy.

Thứ Phá cước mà Phúc muốn nhắc đến ở đây chính là ba thức cuối không tên trong mười ba thức của tấn bộ. Đã mấy lần chàng cố tập luyện, nhưng đều bị sự cuồng loạn của nó làm cho kinh sợ. Chính sự cuồng loạn đó, cùng với thứ chân khí tiềm tàng trong người của lão Hoàng Cái đã tạo ra cảnh tượng chết chóc đối với phái Long Biên.

Lương Nhất Công từng nghe giang hồ đồn đại ở phương Bắc có những thứ võ công tà ma, có thể chiếm lĩnh tâm thức của người tập luyện, thậm chí đưa người ta vào ma đạo. Chàng tin vào điều đó, nhưng không cho rằng Phá Cước mà Phúc đang dùng là loại võ công như vậy. Dù gì, nó cũng là tuyệt học của lão Hoàng Cái, một tông sư của võ lâm Lĩnh Nam. Những giai thoại, những truyện kể về Hoàng Cái cùng cước pháp của lão chỉ toàn là sự tôn kính, nể phục của người đời, tuyệt nhiên không thấy nhắc đến chuyện ma quái. Có thể do Phúc đã quá ám ảnh bởi việc ra tay giết người. Một kẻ mới bước chân vào chốn giang hồ, không tránh khỏi những cảm xúc như thế. Lương Nhất Công cho là vậy, với lời bộc bạch của Phúc không những thận trọng suy xét, ngược lại còn tỏ ra hiếu kỳ:

– Phá Cước thực sự nguy hiểm đến vậy sao?

– Đúng vậy. Nhiều lúc em tự hỏi, liệu có nên tiếp tục luyện tập nó nữa không?

Phúc trầm giọng đáp. Lương Nhất Công thấy bất ngờ:

– Chú muốn bỏ nó ư? Đâu phải vậy chứ? Phá cước có thể nói là đỉnh cao cước pháp của Lĩnh Nam ta, một tuyệt học như vậy, phải may mắn lắm mới có cơ duyên được lĩnh ngộ.

Những lời của Lương Nhất Công không sai. Trong giới giang hồ, có biết bao nhiêu kẻ dù đã lăn lộn cả một đời, tốn vô số công sức, tiền bạc vẫn chỉ học được những thứ tầm thường, thành ra võ trạng, tiền đồ không phất lên được. Phúc may mắn được lĩnh ngộ cao nhân. Nhưng chính chàng lúc này lại không cảm thấy hạnh phúc với sự may mắn ấy. Chàng muốn chối bỏ, nhưng không nỡ, phần vì vướng ơn cứu mạng, cùng với di nguyện của lão Hoàng Cái, phần vì nét khoáng đạt, phiêu diêu rất hợp với con người mình trong Phá cước. Vẫn với âm giọng trầm tư, Phúc nói:

– Có thể anh sẽ nói khác nếu như tận mắt chứng kiến những điều khủng khiếp mà Phá Cước đã gây ra.

Lương Nhất Công khẽ cười, đáp:

– Ta đã theo cha chinh chiến giang hồ bao nhiêu năm, chứng kiến biết bao cảnh tượng rùng rợn ghê sợ. So với chúng, việc chú giết hại mấy tên phái Long Biên có là gì chứ. Là chú còn mới, chưa quen thôi. Chú sợ phải dùng Phá Cước sao?

Phúc gật đầu:

– Em cảm thấy nó vô cùng nguy hiểm. Nếu bản thân không thể làm chủ được, thì tốt nhất không nên sử dụng tới nữa.

Ngay lúc này, đột nhiên Lương Nhất Công lớn giọng, âm sắc cũng đổi khác:

– Nếu đã sợ nó nguy hiểm như vậy, sao không đem ra sử dụng hết một lần đi. Biết đâu dùng hết rồi, lại không thấy sợ nữa?

Phúc chưa hiểu:

– Ý anh là sao?

Lương Nhất Công giải thích:

– Chú có bao nhiêu cước pháp, cứ đem ra đánh hết với ta một trận. Sau khi đã dùng hết rồi, sẽ biết Phá Cước nguy hiểm ra sao, để không còn sợ nó nữa?

Trước lời đề nghị đường đột, Phúc tỏ ra chần chừ:

– Không được. Nó thực sự rất nguy hiểm?

Lương Nhất Công liền bật cười ngạo nghễ:

– Ha ha. Chú sợ ta không chống đỡ nổi Phá cước của chú sao? Lương Nhất Công ta được người người đời phong là “Anh hùng kiếm” từng cùng cha vây bắt gã Ma Đầu người Tống, thực lực đâu phải tầm thường chứ?

Những lời nói ra cốt để khích tướng. Lương Nhất Công từ lâu đã muốn được thử sức với thứ cước pháp cuồng bạo. Còn Phúc, dù có sự sợ hãi thường trực, vẫn không lấn át được cái máu tranh đấu của kẻ võ. Vậy là cuộc đấu giữa hai anh em diễn ra.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

binh-dan-hokage-tu-doc-tam-chi-thuat-bat-dau-lam-cong.jpg
Bình Dân Hokage: Từ Đọc Tâm Chi Thuật Bắt Đầu Làm Công
Tháng 1 17, 2025
de-thai-danh-dau-mau-than-cua-ta-dung-la-ma-giao-nu-de.jpg
Đế Thai Đánh Dấu, Mẫu Thân Của Ta Đúng Là Ma Giáo Nữ Đế
Tháng 1 21, 2025
bat-dau-thanh-dia-dao-tu-nguoi-de-cho-ta-di-phe-vat-luu
Bắt Đầu Thánh Địa Đạo Tử, Ngươi Để Cho Ta Đi Phế Vật Lưu?
Tháng 2 8, 2026
tro-choi-cuu-the-cua-ta-thanh-su-that.jpg
Trò Chơi Cứu Thế Của Ta Thành Sự Thật
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP