Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 299: Cứu rỗi! Đây chính là sự cứu rỗi!
Chương 299: Cứu rỗi! Đây chính là sự cứu rỗi!
Đạo quân goblin nhanh bước về phía trước.
Với quân số lên tới hàng triệu, từng bước di chuyển của chúng khiến cát bay đá chạy, đại địa rung chuyển.
Nhưng càng đi, đám quái vật từ dị giới lại càng cảm nhận được có gì đó rất không ổn ở đây.
Trong không khí của thế giới không chỉ tồn tại những loại năng lượng siêu phàm như ma lực, linh khí,… mà còn ẩn chứa bức xạ hạt nhân, thứ tuy không thể khiến đám goblin bỏ mạng, nhưng cũng phải khiến chúng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.
Từ đội hình vô cùng nghiêm chỉnh của quân đoàn quái vật, từng tiếng thì thầm bé nhỏ cũng dần vang lên.
“Ngứa, ngứa quá, ma lực của thế giới này quá kỳ lạ rồi, ta chưa từng thấy thứ gì cuồng bạo như vậy.”
“Nồng độ ma lực cao nhưng đầy hỗn loạn này… chẳng lẽ nơi đây từng bị một đại pháp sư dùng cấm chú cày xới qua sao?”
“Ực, ta hi vọng những gì ngươi vừa nói không phải là sự thực, vì nếu nơi đây thực sự có đại pháp sư… như vậy vận may của chúng ta đúng là quá nấm mốc rồi.”
Đứng trên chiếc chiến xa đang băng nhanh về phía trước, thân là một sinh linh đã đạp vào cảnh giới thứ 2.
Goblin vương cau mày khi nghe thấy những lời làm dao động quân tâm liên tục phát ra từ phía sau lưng mình.
Ngay lập tức, hắn giải phóng khí tức mạnh mẽ, khiến toàn quân lập tức rơi vào tĩnh lặng.
“Tất cả im lặng cho ta.
Kẻ nào còn dám làm dao động quân tâm, giết không tha!”
Tuy miệng vẫn mạnh như vậy, nhưng goblin vương cũng đã nhận ra có gì đó rất không đúng ở thế giới này.
Vì vậy, tên thủ lĩnh quái vật cũng chủ động cho quân đội giảm tốc độ hành quân, cẩn thận mà tiếp cận thành phố ngay trước mắt.
Bên trong lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Hiện tại, thành phố vừa mới tái thiết chưa được bao lâu giờ lại phải đối mặt với nguy cơ bị hủy diệt một lần nữa.
Khi đám chức nghiệp giả đang hóa điên mà lao vào một cuộc hỗn chiến.
Từng tòa nhà liên tục sụp đổ, máu tươi vương vãi trên từng khu phố đổ nát.
May mắn, hiện tại ai nấy đều mất đi lý trí, nên từng đòn công kích của họ chỉ là đấm đá, cào cấu theo bản năng, thay vì những kỹ năng phức tạp với sát thương to lớn.
Vì vậy, tới hiện tại vẫn chỉ còn người đang hấp hối thay vì có người phải bỏ mạng.
Nhưng nếu cứ đánh tiếp như vậy, thì sau khoảng 5 phút, dân số trong lãnh địa sẽ chỉ còn một nửa.
Thấy được tình hình hỏng bét ấy, từ trên trời cao, Nguyễn An Bình bắt đầu sử dụng Tơ Tuyến Ma Pháp.
Từ trong lòng bàn tay hắn, một mạng lưới những sợi tơ trong suốt nhanh chóng bao quanh thành phố, biến nơi đây thành một chiếc kén khổng lồ.
Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ chức nghiệp giả trong lãnh địa đều chẳng khác nào côn trùng sa lưới nhện.
Họ giờ vẫn điên cuồng, muốn đánh nhau để phát tiết tâm tình của mình, nhưng mặc kệ đám người có giãy dụa như thế nào cũng là vô ích, khi mà những sợi tơ càng lúc càng siết chặt lại.
Và với cách biệt vài đại cảnh giới, chắc chắn đám chức nghiệp giả sẽ phải ở yên mà tu tâm dưỡng tính trong vài ngày nữa.
Khi vừa xử lý xong vấn đề đau đầu nhất.
Đứng trên đỉnh của một tòa tháp cao hàng trăm mét, Nguyễn An Bình rảnh rỗi mà nhìn về phương xa, nơi xuất hiện những chấn động khiến không gian phải rung chuyển.
“Cái chuyện này là sao chứ?
Chẳng lẽ có kẻ địch từ Oreka đại lục phản xâm lấn hay sao?”
Khi vị lãnh chúa còn đang thắc mắc, không biết đang yên đang lành, tại sao lại xuất hiện mấy thứ kỳ lạ như đội quân goblin kia.
Thì chợt, tại mi tâm của hắn, cũng chính là nơi mà Bia Đá Giác Tỉnh đã ngủ say và gần như bị lãng quên.
Lúc này, món Thần Khí ấy rung lên liên hồi như thể điện thoại vừa nhận được tin nhắn mới, khiến vị lãnh chúa không nhịn được mà phải xem xét có chuyện gì vừa xảy ra.
Và ngay sau đó, một nụ cười nhạt đã nở trên môi hắn.
“Thông báo, phiên bản mới đã được cập nhật, DLC Dị Giới Xâm Lấn đã được cài đặt, đang thay đổi quy tắc của thế giới.”
Đương nhiên, thân là một Thần Khí trôi dạt trong khắp chư thiên vạn giới, Bia Đá Giác Tỉnh sẽ không đưa ra thông báo như thể cập nhật trò chơi.
Thay vào đó, những thông tin được nó tạo ra sẽ tự động được chuyển thành những câu từ quen thuộc, giúp người sử dụng dễ dàng nắm bắt thông tin.
Nhìn vào bản cập nhật mới nhất, vị lãnh chúa giờ cũng phải trầm ngâm.
“Ra là vậy sao, sự xuất hiện của cái cây trắng kia cũng đã kết nối thế giới của ta với vô số các dị giới khác nhau.
Và con mọe nó, từ giờ trở đi, không chỉ có riêng Oreka đại lục mới để ý tới nơi đây nữa, mà còn hằng hà sa số những dị thế giới khác.
Xem ra, chuyện càng lúc càng lớn rồi đây.”
Trong lúc Nguyễn An Bình còn đang chửi bậy, thì chợt, hắn nhận ra đám goblin có gì đó rất không đúng.
Khi cả quân đoàn quái vật thay vì dũng mãnh lao lên thì lại đang cố gắng rút chạy.
Dù sao đám goblin đó mắt cũng không mù.
Ngay khi thấy mạng nhện to lớn phủ kín cả một thành phố trăm ngàn dân.
Ai mà chẳng biết, nơi đây đã bị chiếm đóng bởi một quái vật có sức mạnh kinh khủng.
Và đám goblin cũng nhận ra, dù cho chúng có dùng toàn bộ lực lượng quân đội của đế quốc cũng chưa chắc cản bước được quái vật ấy.
Giờ, chỉ có điên thì con goblin vương mới cho quân ở lại để tiếp tục một cuộc chinh phạt vô nghĩa.
Thấy kẻ địch quay đầu bỏ chạy, rồi nhìn lại vào đám chức nghiệp giả dưới trướng đang kêu đánh kêu giết.
Trên môi Nguyễn An Bình lúc này không thể nào giấu được một nụ cười nhìn qua có vẻ âm hiểm.
Vị lãnh chúa bắt đầu hắng giọng, truyền âm tới tai tất cả mọi người.
“E hèm, các vị, mấy người đang thèm khát chiến đấu, muốn thấy máu chảy thành sông?
Như vậy, đừng để ánh mắt của các ngươi bị giới hạn ở trên người đồng đội mình nữa.
Vì nhìn ra phía xa kia, chúng ta có thể thấy kẻ thù đã xuất hiện.
Chúng ở đó, và cả phía sau khe nứt.
Nên giờ, ta tuyên bố, các ngươi không cần thiết phải tự dày vò bản thân mình nữa.
Lên đi, thỏa mãn cơn thèm khát chiến đấu của chính các ngươi!”
Nói rồi, Nguyễn An Bình hóa giải Tơ Tuyến Ma Pháp, lập tức thả ra toàn bộ những chức nghiệp giả còn đang bị giam giữ.
Ngay khi thoát được khỏi lồng giam, đám người với đôi mắt đã đỏ lừ này tuy nhìn nhau vẫn khó chịu, nhưng chút lý trí còn lại vẫn kéo chúng về phía một kẻ thù chung.
Ngay lúc này, đội quân goblin chợt cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Chúng run rẩy, cố gắng quay đầu nhìn về phía sau.
Và giờ, ai nấy trong số chúng đều đã phải hết hồn, khi từ đằng xa, cả trăm ngàn bóng người đã đi ra từ thành phố đổ nát.
Sát khí, và đủ loại tâm tình tiêu cực tích tụ trong hàng năm trời của đám chức nghiệp giả đan lại cùng một chỗ, khiến cả không gian cũng phải vặn vẹo trong thoáng chốc.
“Con… là con người sao?”
“Không phải, trên đời này làm sao có thể có đám con người nào với vẻ khát máu như vậy được? Đó là quái vật, đúng vậy, chúng là quái vật…”
“Haha, đúng, đúng… chỉ có mắt bị mù mới có thể nhìn ra đám ác quỷ kia là con người mà thôi…”
Khi đám goblin còn chưa nói hết câu.
Chợt, chúng thấy được một vài chức nghiệp giả đang tiếp cận thì nhanh chóng biến dị.
Tuy Xích Triều đã qua đi, nhưng những di chứng của nó để lại vẫn còn in hằn trên thân thể và cả tâm linh của từng người.
Như một bầy cá mập ngửi thấy mùi máu tươi, từ trên người những lĩnh dân, vuốt xương, roi gai, cánh dơi,… đủ thứ cơ quan biến dị của họ điên cuồng phát triển.
Bằng tốc độ và sức mạnh tuyệt đối, những người đầu tiên cũng đã lao thẳng vào, tàn sát bầy quái vật.
Có người dùng móng vuốt, xé nát hàng chục con goblin dám cản đường.
Người dùng xúc tu, nghiền bầy quái vật thành từng khối cầu bất quy tắc được trộn lẫn giữa sắt thép và máu thịt.
Giờ khắc này, khi máu đã nhuộm đỏ hai bàn tay, cơn khát máu cũng đã được làm dịu và sự tỉnh táo đã quay trở lại với một vài người.
Một cảm giác thỏa mãn nổi lên trong lòng họ, như người kẻ sắp chết đói được cho gói cơm, người sắp chết khát lại tìm được ốc đảo.
Chứng kiến cảnh tượng máu tanh đang diễn ra, thân là một thánh hiệp sĩ, Tô Vạn Kim không những không ngăn chặn cuộc thảm sát, trái lại hai mắt hắn rưng rưng từng giọt nước mắt xúc động.
“A! Đây rồi, như thế này mới đúng như trong tiểu thuyết chứ!
Chúng ta thức tỉnh chức nghiệp để thăng cấp, chúng ta có thể đánh quái để mạnh lên, chỉ thiếu mỗi dị giới xâm lấn nữa là đủ bộ!
Nhưng thực tế…
Mười năm…
Mười năm rồi!
Năm năm chúng ta vì lòng tham mà chém giết lẫn nhau, năm năm còn lại vì Xích Triều khiến chúng ta gần như tận diệt.
Nếu như các ngươi tới sớm hơn thì tốt quá…
Nhưng dị giới!
Các ngươi đã tới muộn mười năm!”
Tiếng thét của vị thánh hiệp sĩ vang vọng như muốn chấn vỡ trời cao.
Còn về phía những sinh linh đi ra từ dị giới.
Chứng kiến thảm trạng của đồng loại, đám goblin không giữ nổi đội hình của chúng nữa.
Đám quái vật vứt gươm bỏ giáo, cố gắng chen lấn, đẩy đồng đội về phía sau để cản đao.
“Chạy! Chạy mau!
Chúng là ác ma! Còn nơi đây là địa ngục!”
Chứng kiến binh bại như núi đổ, goblin vương đứng trên đỉnh của chiến xa giờ cũng phải nuốt nước bọt.
Từ trước tới nay, hắn từng hủy diệt vô số thôn trang, đồ sát hàng vạn quân của nhân loại trên nhiều vương quốc khác nhau.
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy một đám nhân loại điên cuồng tới vậy.
Khi tên thủ lĩnh của quân đội goblin còn chưa kịp quay đầu.
Thì từ trên trời cao, một bóng đen càng lúc càng tiếp cận hắn.
Trong tích tắc đó, một cây búa chiến đã giáng xuống, nghiền nát cả goblin vương cùng chiếc chiến xa dưới chân thành từng mảnh vụn.
Và người vừa bước tới chiến trường chính là Tô Vạn Kim, tân nhiệm thánh hiệp sĩ.
Tuy hắn vẫn giữ lại được phần lớn lý trí thay vì hóa điên, nhưng việc chém giết vẫn là cách tốt nhất để hắn xoa dịu cơn khát máu do ô nhiễm để lại.
Chợt, vị hiệp sĩ giống như có cảm ngộ nào đó, hắn nhắm mắt tinh tế cảm nhận từng rung động.
Khi mở mắt ra, một vẻ mừng như điên đã xuất hiện trên gương mặt hắn.
“Tốt! Thật là tốt quá!
Thì ra chém giết đám quái vật từ dị giới cũng có thể khiến cấp độ của chúng ta tăng lên!
Từ giờ trở đi, người không cần giết người để có thể thăng cấp nữa!”
Vị thánh hiệp sĩ giang rộng hai tay, chào đón một cơn mưa máu xen lẫn thịt vụn đang xối trên khắp chiến trường.
“Haha! Cứu rỗi!
Đây chính là sự cứu rỗi cho tất cả chúng ta!” – Tô Vạn Kim cùng nụ cười của hắn càng lúc càng trở nên điên loạn.