Chương 300: Bình thường hóa sát kiếp.
Phía bên ngoài lãnh địa Ngọc Lục Bảo, cả một vùng bình nguyên đang dần bị nhuộm đỏ.
Trên chiến trường nơi dị giới xâm lấn, từng chức nghiệp giả thỏa thích tung hoành, giải phóng cơn khát máu mà họ đã giấu sâu trong lòng từ bấy lâu.
Có thể thấy, trên gương mặt của nhiều người, một vẻ bình tĩnh và tỉnh táo cũng đã quay trở lại.
Nhưng họ không hề sử dụng bất cứ kỹ năng hay những đòn tấn công diện rộng nào, như thể đang có một luật bất thành văn đang ngăn cản, không cho họ hủy diệt đội quân goblin trong vài giây ngắn ngủi.
Dần dần, đám goblin đã nhận ra, chúng giống như những con chuột đã rơi vào giữa đàn mèo, và chỉ là một thứ đồ chơi mà đám chức nghiệp giả có thể tùy ý bày bố.
Trên chiến trường không ngừng đổ mưa máu, không chỉ có những chức nghiệp giả đang thu hoạch sinh mạng kẻ thù, mà những lãnh đạo cấp cao như Nguyễn An Bình, Tô Vạn Kim cũng đã tự mình ra trận.
Với vị lãnh chúa, từ đầu ngón tay hắn bắn ra những sợi tơ sắc bén, chỉ cần nhẹ nhàng vung vẩy cũng đủ để xé nát thân thể lẫn áo giáp của kẻ thù.
Đứng không xa hắn, Tô Vạn Kim cầm trong tay cây búa chiến nặng nề, biến tất cả quái vật dám cản đường thành sương máu chỉ bằng những cú vung đầy vẻ tùy ý.
Còn từ phương xa, Nicolas Smith đứng trên tường thành mà lắc đầu ngao ngán.
“Mấy tên đó, rõ ràng là có thể xử lý quân đoàn quái vật kia chỉ trong vài giây, thế mà còn chơi trò cận chiến tốn thời gian này.
Mà thôi vậy, dù sao không phải ai cũng có thể tùy thời tùy chỗ mà tiến vào chiến trường như ta, nên đây cũng xem như một cơ hội để cho hai người họ thả ra tất cả cảm xúc tiêu cực đi.”
Vị chỉ huy tóc trắng cứ lẳng lặng mà đứng trên đỉnh tòa tháp cao, nhìn tình hình chiến trường từ phương xa.
Sau 5 phút kể từ khi cuộc thảm sát quân đoàn goblin bắt đầu.
Dù cho đã cố hết sức để không chém giết đối phương quá nhanh chóng, nhưng con goblin cuối cùng cũng đã đoàn tụ với những anh chị em của nó, khi hóa thành thịt vụn trước chiếc búa chiến hoàng kim của Tô Vạn Kim.
Lúc này, không hề lau đi vết máu tanh nồng còn đang bám lên trên gương mặt, vị thánh hiệp sĩ thở phào đầy thoải mái.
Ánh mắt hắn đảo qua xung quanh, chứng kiến cả một vùng bình nguyên giờ đã hoàn toàn được nhuộm đỏ bởi máu tươi và thịt vụn.
Thi thể của đám goblin xấu số giờ bị những kẻ điên cuồng chế tác thành cây người, kinh quan… và đủ thứ tác phẩm ghê rợn khác.
Trong lúc đám người đầu còn đau muốn nứt, khi không thể nào phân biệt được giữa thực và mơ.
Thì chợt, một cảm giác ấm áp xuất hiện trong lòng, xua tan đi tất cả những cảm giác khó chịu trong tâm linh họ.
“Ánh sáng nhu hòa này… chẳng lẽ chính là đấng cứu thế của chúng ta sao?
Ngài Tô Vạn…”
Nhiều người chưa kịp nói hết câu thì đã phải cứng họng, khi người mang theo nguồn ánh sáng nhu hòa đi ngang qua họ không phải là Tô Vạn Kim.
Thay vào đó, đầu nguồn của thứ thánh quang ấy lại tới từ người mà họ không thể ngờ tới, giáo quan Aldric Solaraeus.
Chứng kiến từng gương mặt khó tin đang nhìn chằm chằm vào bản thân mình.
Tô Vạn Kim giờ cảm thấy khá chột dạ, khi bước đi trước đám đông bằng vẻ ngoài của sư phụ hắn.
Dù có hơi khó chịu trước những ánh nhìn đầy soi mói, nhưng miệng hắn liên tục thầm thì, tụng niệm những lời tự an ủi bản thân.
“Không sao, không sao cả.
Ta là đệ tử của thầy Aldric, như vậy những gì đệ tử biết thì sư phụ cũng phải biết, và thậm chí còn có thể làm tốt hơn mới đúng.”
Những lời nói mấp máy môi ấy nhỏ gấp vô số lần tiếng muỗi kêu, và rõ ràng không phải là thứ mà một đám chức nghiệp giả còn đang trong trạng thái nửa điên loạn có thể để ý.
Đồng thời, nhìn vào sắc mặt đã dần bình thản trở lại của đám người.
Có vẻ, suy nghĩ của hắn cũng chính là suy nghĩ trong lòng những người xung quanh.
Với ánh sáng có thể trấn an tâm linh của tất cả mọi người.
Chẳng mấy chốc, ảnh hưởng từ Xích Triều lên một vài người cũng đã dần biến mất.
Đám người giờ không chỉ được thanh lọc tâm linh và thể xác, mà những cơ quan biến dị của họ cũng đang dần tiêu biến.
Có người không nhịn được vui mừng mà phát khóc, vì sau nhiều ngày bị tra tấn bởi khi mang trên mình vẻ ngoài của quái vật, cuối cùng, họ cũng một lần nữa quay trở lại làm người.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, số chức nghiệp giả quay quanh người Tô Vạn Kim càng lúc càng đông hơn.
Với hi vọng một lần nữa được trở lại làm người, nhiều kẻ cũng không tiếc dâng lên tín ngưỡng chân thành nhất.
Kể từ khi tu luyện thành công Thái Dương Thần Thể phiên bản thần đạo hương hỏa, đây là lần đầu tiên Tô Vạn Kim cảm thấy tín ngưỡng tràn về là nhiều tới như vậy.
Giữa nơi chiến trường với máu chảy thành sông, thây chất thành núi, từng mùi tanh nồng lan tỏa trong không khí khiến người muốn nghẹt thở.
Đứng trên biển máu ấy là một thánh hiệp sĩ, người sở hữu vầng hào quang tín ngưỡng chói sáng như mặt trời, tạo ra những ánh sáng nhu hòa như ánh bình minh buổi sớm.
Xung quanh hắn, hàng trăm ngàn người như vừa bước ra từ trong biển máu đang quây quanh, có người cảm động mà quỳ lạy, cũng có người đứng yên đó và nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ khâm phục.
Tín ngưỡng thuần khiết của họ tiến vào, khiến cấu trúc ma pháp trận sau lưng Tô Vạn Kim biến đổi, hóa thành một đôi cánh ánh sáng thần thánh, đối nghịch hoàn toàn với khung cảnh như địa ngục tại nơi đây.
Sau một hồi ngâm mình dưới thánh quang thanh tẩy.
Có thể thấy gần như tất cả mọi người đều đã trở về dáng vẻ vốn có.
Tuy vậy, chỉ cần một chức nghiệp giả trong trạng thái kích động quá mức, hoặc khi tập trung tinh thần, thì họ vẫn có thể tự do kêu gọi những bộ phận biến dị quay trở lại.
Sau một hồi chỉnh đốn trang bị, dọn dẹp chiến trường máu tanh như địa ngục.
Một đội quân hàng trăm ngàn chức nghiệp giả đã sẵn sàng, ai nấy đều lộ rõ một vẻ háo hức khi chuẩn bị bước vào một dị giới mới.
Đứng trên đỉnh của ngọn đồi xác chết, Nguyễn An Bình trầm ngâm nhìn về phía trước, nơi một thế giới mờ ảo đang ẩn hiện tại bên kia khe nứt.
Trên tay hắn lúc này là cái đầu đã chết không nhắm mắt của một con goblin.
Nhìn vào gương mặt hoảng hốt cùng ánh mắt trợn trừng đó, có thể đoán được sinh vật ấy đã hoảng loạn như thế nào trước khi bỏ mạng.
Còn hiện tại, vị lãnh chúa cầm trên tay đầu lâu của quái vật từ dị giới không phải vì hắn có đam mê biến thái gì.
Mà vì hiện tại, hắn đang dùng tinh thần lực để truy cập thẳng vào đầu óc của đối phương, tìm kiếm tất cả những thông tin tình báo hữu dụng nhất.
Ngay khi hắn đang tập trung tinh thần, thì chợt, từng tiếng bước chân nặng nề của vị hiệp sĩ trong bộ giáp hoàng kim xuất hiện, khiến hắn không nhịn được mà quay đầu về sau.
Cảm nhận được ánh mắt tới từ cấp trên của mình, vị thánh hiệp sĩ cúi đầu đầy cung kính.
“Thưa lãnh chúa, tất cả mọi người đều đã sẵn sàng rồi, chúng ta liệu có thể bắt đầu cuộc chinh phạt dị giới?” – Tô Vạn Kim thầm thì hỏi.
Nghe vậy, Nguyễn An Bình chỉ nhẹ nhàng ném đầu lâu của con goblin sang một bên, để nó hòa trở thành một phần với núi thây ngay dưới chân.
“Ta đã đọc qua ký ức còn sót lại của đám goblin rồi.
Về cơ bản, thế giới phía bên kia khe nứt là một thế giới tây huyễn, người mạnh nhất bên đó chắc cũng chỉ nằm trong khoảng cảnh giới thứ ba, cùng lắm là thứ tư.
Nếu thông tin tình báo là chính xác, như vậy thế giới đó hoàn toàn không phải là uy hiếp với chúng ta.”
Nghe lãnh chúa nói vậy, Tô Vạn Kim lập tức phải cau mày khó hiểu.
“Thưa ngài, chuyện này liệu có gì mờ ám ở đây không?
Như thể đối phương che giấu thông tin, hoặc là phía bên kia khe nứt cũng có những thế lực ẩn mình trong bóng tối chẳng hạn.”
Hiện tại, vị thánh hiệp sĩ vẫn còn nhớ như in trận chiến với Tử Thần vài ngày trước, và khi so sánh Oreka đại lục với cái dị giới đang xâm lấn, hắn chợt cảm thấy, việc chống lại đám goblin này chẳng khác nào đang chơi nhà chòi cả.
Nên vị hiệp sĩ cảm thấy đa nghi cũng là chuyện rất bình thường.
Chỉ cần nhìn qua một mắt, Nguyễn An Bình cũng có thể đoán được Tô Vạn Kim đang nghĩ gì trong đầu.
“Đừng suy nghĩ mọi chuyện quá phức tạp làm gì, người anh em.
Như ngươi đã nói, những dị thế giới bắt đầu giáng lâm hành tinh của chúng ta đã tới muộn tận 10 năm, nên đương nhiên chỗ quái vật đi ra từ phía bên kia khe nứt cũng không thể quá áp đảo.
Còn thực tế, việc Oreka đại lục giáng lâm mới là thứ ngoài ý muốn.”
Nguyễn An Bình có thể khẳng định chắc chắn như vậy là do hắn nắm trong tay Bia Đá Giác Tỉnh.
Nghe vậy, Tô Vạn Kim cũng thử đặt trình độ của quân đội goblin này về 10 năm trước, khi nhân loại mới bắt đầu thức tỉnh sức mạnh.
Rõ ràng, quân đoàn da xanh ấy đúng là một thảm họa có thể đe dọa tới một thành thị, hoặc là cả một quốc gia.
Nhưng có vẻ, vị hiệp sĩ vẫn còn khá đa nghi.
“Lãnh chúa, nếu như đối phương có chiến lực đạt tới cảnh giới thứ 5, thậm chí thứ 6.
Vậy, ngài còn có con bài chưa lật nào không?”
Trước câu hỏi từ vị thánh hiệp sĩ, Nguyễn An Bình trợn trắng mắt đáp lại.
“Nếu đối phương có ám tuyến ở phía sau màn, thì ta cũng chỉ biết cứng đối cứng thôi chứ sao giờ?
Với lại, nếu không phải ai đó dùng một búa giã nát con goblin đầu đàn, có lẽ ta cũng đã thu thập được nhiều thông tin hơn rồi!”
Bị cấp trên mắng cho một trận, giờ Tô Vạn Kim cũng chỉ có thể gãi đầu mà cười trừ.
Còn với Nguyễn An Bình, hắn lại nhìn vào vận mệnh tuyến.
Xung quanh hắn, tất cả chỉ còn là hai màu đỏ và trắng.
Và với những chức nghiệp giả khác, ai nấy trên người vẫn được bọc trong sát kiếp đỏ như máu.
Nhưng giờ, Nguyễn An Bình cũng không cảm thấy những sợi tơ đỏ là tai họa nữa.
Dù sao mọi người đều đang sống trong một thế giới hỗn loạn, khi không biết có bao nhiêu cái thế giới bắt đầu liên thông với hành tinh quê nhà của hắn.
Như vậy, khi chém giết là trạng thái bình thường thì sát kiếp có tồn tại hay không cũng không quá quan trọng.