Chương 298: Bị xâm lấn?
Trên bầu trời đã không còn ô nhiễm, hai bóng người một vàng một lục đang không ngừng bay ngang qua, tạo ra chấn động xé nát từng đám mây.
Đã gần một ngày trôi qua kể từ khi đợt Xích Triều thứ ba kết thúc.
Thân là một thánh hiệp sĩ, với Tô Vạn Kim, hắn chỉ cần khoảng 1 giờ chiến đấu để lấy lại sự tỉnh táo, thay vì từ 3 tới 5 ngày như những người khác.
Nhưng ngay khi lý trí quay trở lại, đập vào mắt hắn lúc này là một Nguyễn An Bình đã trở nên điên cuồng.
Dù cho hắn đã cố la hét, đánh thức vị lãnh chúa, thì đáp lại, chỉ có một con quái vật khát máu đuổi đánh hắn tới cùng.
Và quả thực, khi ý chí đã không còn trú ngụ để điều khiển một thể xác vốn được cải tạo bởi Trường Sinh Thánh Chủ.
Như vậy, thế thân bên ngoài thế giới thực của Nguyễn An Bình cũng không khác một con quái vật là bao.
Đây cũng là may mắn cho Tô Vạn Kim, hắn chỉ phải đối mặt với một bộ thế thân chỉ đang hoạt động bằng bản năng, thay vì được dẫn dắt bởi con người có trí tuệ.
Do đó, với một người vừa khôi phục lại kim đan không lâu như vị thánh hiệp sĩ, việc đánh với bộ thế thân ấy là vừa sức.
Đứng trên không trung, bóng người như dát vàng đang không ngừng vung vẩy cây búa chiến trong tay.
Đối mặt với hắn là những rễ cành điên cuồng mọc ra và được bộ thế thân không lý trí của Nguyễn An Bình đem ra làm vũ khí.
Dù cho mỗi một búa của Tô Vạn Kim đều có uy lực cực lớn, đủ để nghiền nát từng cành rễ thành mạt gỗ.
Nhưng có vẻ, từng đó sát thương vẫn là chưa đủ để đánh gục hoàn toàn con quái vật đang rơi vào điên cuồng.
Khi những cành rễ cũ bị nghiền nát, thì ngay lập tức, những rễ cành, gai gỗ mới lại điên cuồng mọc ra.
Trước đó, vị thánh hiệp sĩ có thể đánh nổ toàn bộ những cọc gỗ đang lao tới chỉ với một búa.
Nhưng giờ này, dù lực lượng không đổi nhưng hắn chỉ có thể đánh gãy từng cây một.
Đối diện, hàng loạt những đầu gỗ tựa những vũ khí sắc bén mọc ra từ thân thể Nguyễn An Bình.
Chúng đánh thẳng vào kim thân của vị hiệp sĩ như cơn mưa rào nặng hạt.
Dù cho những đòn tấn công ấy là không đau không ngứa trước khả năng phòng ngự của Tô Vạn Kim, nhưng bị đánh liên tục như vậy thì ai mà chẳng cảm thấy phiền phức?
Nên vị thánh hiệp sĩ cắn răng, điên cuồng vung vẩy cây búa chiến, nghiền nát tất cả những thứ cản đường hắn thành mảnh vụn.
Đứng trước mặt lãnh chúa nhà mình, vị thánh hiệp sĩ gầm giọng, gào thét.
“Lãnh chúa! Ta biết ngài có thể chống chọi lại được trước mấy thứ tạp niệm đang ảnh hưởng tới tâm linh đó!
Nên xin ngài nhanh chóng tỉnh lại! Chúng ta vẫn còn cả một lãnh địa cần được quản lý nữa!” – Tiếng gào của Tô Vạn Kim vang vọng, khiến cả bầu trời cũng phải rung chuyển.
Và có vẻ, tiếng vọng ấy cũng đã lan tỏa tới tận vùng dị không gian, nơi Nguyễn An Bình đang ôm đầu đau đớn.
Trái ngược với một thế giới bên ngoài đã trở lại bình thường.
Tại khe hẹp giữa các thực tại, nơi như những khe nứt khó mà làm sạch trên sàn nhà.
Trong khu vực tưởng chừng là an toàn tuyệt đối ấy, ô nhiễm từ Xích Triều vẫn còn tồn tại và nhuộm đỏ nơi đây.
Hôn mê và chìm đắm hàng giờ trong biển ô nhiễm, cuối cùng, những âm thanh từ thế giới bên ngoài cũng đã tràn vào, đánh thức vị lãnh chúa còn đang ngủ say.
Dù sao kháng tính của Nguyễn An Bình với ô nhiễm luôn rất tốt.
Nên dù nồng độ của đợt Xích Triều thứ 3 rất kinh khủng, đủ để biến chức nghiệp giả thành quái vật không lý trí.
Nhưng với vị lãnh chúa, chúng cũng chỉ đủ để khiến hắn phải ngủ say trong nửa ngày.
Giờ, Nguyễn An Bình bừng tỉnh khỏi cơn mê, với từng hàng mồ hôi dài chảy trên vẻ mặt của kẻ đang hốt hoảng.
Trong giấc mơ, hắn thấy mình cùng những chỉ huy trong lãnh địa đã không thèm trả nợ, khi vay mượn quá nhiều sức mạnh tới từ những thực thể ngoại lai.
Kết quả, hắn bị hàng loạt những chủ nợ cầm đủ loại vũ khí rượt theo khắp chư thiên vạn giới.
Dù cho đã thức tỉnh, nhưng hắn vẫn vung đi không được những gì mình chứng kiến trong giấc mơ.
Sau một hồi tự vỗ vào mặt để tỉnh táo lại, Nguyễn An Bình nhìn ngắm khung cảnh xung quanh.
Tất cả vật dụng, đồ đạc và những vật thí nghiệm hắn mang vào trong vùng dị không gian này giờ đều đã bị màn sương đỏ nhấn chìm.
Chẳng cần phải xem xét, hắn cũng biết được phần lớn tài nguyên hắn trân tàng giờ đều đã biến chất.
Vị lãnh chúa không nhịn được mà lẩm bẩm.
“Chậc, xem ra lần sau ta phải dẫn người anh em Nicolas Smith vào để tịnh hóa khu vực này mới được.
Còn giờ, có lẽ ta nên rời khỏi nơi đây trước đã.”
Nói rồi, thông qua quyền khống chế con mắt trái trên thế thân ngoài thế giới thực.
Sau chưa tới một giây.
Không gian điên đảo, Nguyễn An Bình một lần nữa đã trở lại trái đất.
Nhưng ngay khi vừa thò mặt ra, một cảm giác đau rát nhẹ khi có luồng khí áp mạnh mẽ đang hướng thẳng về gương mặt hắn và chào hỏi.
“Móa! Tô Vạn Kim! Ngươi gọi ta ra đây chỉ là để cho ta một búa sao…”
Khi vị lãnh chúa còn chưa kịp chửi bậy xong.
Trong tích tắc, một cây búa được bọc trong ánh vàng của công đức kim thân bay ngang qua, khiến gương mặt vị lãnh chúa phải biến dạng.
Thấy được thứ mà mình vừa đánh trúng là Nguyễn An Bình, thay vì cọc gỗ do bộ thân thể mất ý thức kia tạo ra.
Giờ, có thể thấy rõ một vẻ sốt ruột hiện lên trên gương mặt của vị thánh hiệp sĩ.
“Ui, sếp, sếp có sao không ?
Em giờ vẫn còn đang đánh nhau với cái thế thân của sếp từ nãy tới giờ, mà tự dưng sếp bất ngờ nhảy ra như vậy làm em phản ứng không kịp.
Nên thôi, có gì thì em xin lỗi trước.
Còn giờ, nếu sếp đã ra rồi thì để em quyết một trận thắng thua luôn với cái thế thân kia!”
Nói rồi, Tô Vạn Kim lảng tránh, không dám nhìn vào gương mặt đang dần sưng vù của Nguyễn An Bình nữa.
Vì hắn sợ sẽ phải bật cười khi thấy cái bản mặt đã sưng thành đầu heo của lãnh đạo.
Với sự giáng lâm của vị lãnh chúa vào thực tại.
Bộ hóa thân vốn đang điên cuồng giờ giống như bị sập nguồn, khi chỉ với một ý niệm, Nguyễn An Bình cũng có thể hoàn toàn khống chế lại nó.
Dù sao đi nữa, mục đích ban đầu của hắn khi chế tạo ra cái thế thân đó là để dụ cho Lâm Kình Thiên đoạt xá.
Nên đương nhiên, vị lãnh chúa cũng phải cài đặt một chương trình ẩn, giúp hắn luôn có quyền khống chế tuyệt đối với thân thể của hóa thân.
Do nhận được mệnh lệnh từ bản thể, thế thân đang điên cuồng giờ chỉ có thể đứng yên chịu đánh.
Và sau vài đòn búa tới từ Tô Vạn Kim.
Giờ này, cả bản thể lẫn thế thân đều mang trên mình một gương mặt sưng vù.
Nhưng vị lãnh chúa cũng không cảm thấy ngại, khi cái bản mặt buồn cười ấy sẽ duy trì trong vài phút trước khi hoàn toàn khôi phục.
Không để ý tới kẻ dám đánh mặt mình.
Nguyễn An Bình dùng con mắt của hắn nhìn lên trời cao.
“Chậc, biết đợt Xích Triều thứ ba kết thúc nhanh như thế này, thì ta cứ ở yên bên ngoài cho lành.”
Vừa than thở xong không lâu.
Chợt, vị lãnh chúa và cả Tô Vạn Kim giờ đều có thể nghe được những tiếng gào thét xung trận đầy vẻ điên cuồng liên tục vang lên.
Và đầu nguồn của những tiếng thét ấy không tới từ đâu khác, ngoài chính lãnh địa Ngọc Lục Bảo dưới chân hai người họ.
“Chết tiệt, lãnh địa không ổn rồi!
Tô Vạn Kim nhanh xuống bên dưới và chuẩn bị cứu người đi!”
Trong lúc hai bóng người đang dần từ trên trời rơi xuống, chuẩn bị can ngăn cuộc nội chiến có thể nổ ra bất cứ lúc nào.
Thì chợt, phía bên ngoài thành phố, trên bình nguyên nhiễm phóng xạ trơ trọi không một ngọn cỏ.
Khe nứt không gian vốn từ một vết nứt bé nhỏ đã nhanh chóng mở rộng, tạo thành một khe nứt lớn kéo dài hơn 500 mét.
Và khi không gian tan vỡ hoàn toàn, một chấn động thời gian quét qua cả một vùng rộng lớn, báo hiệu một đợt xâm lấn mới từ dị giới xuất hiện.
Đáng lẽ ra, tín hiệu và đủ loại dị tượng kinh khủng như vậy phải thu hút sự chú ý của rất nhiều người mới đúng.
Nhưng thân là những chức nghiệp giả đã trải qua đủ loại thảm họa, đủ thể loại tận thế khác nhau.
Nên giờ, từ những lãnh đạo cấp cao như lãnh chúa và các vị chỉ huy, cho tới những bình dân thông thường.
Ngoài bầu trời sập xuống có thể khiến đám người nhìn nhiều hai mắt ra, thì chấn động của một cuộc xâm lấn giờ cũng chẳng to tát hơn cuộc chiến giữa hai chức nghiệp giả là bao.
Trong lúc tất cả mọi người không chú ý, từng tiếng bước chân đều nhịp hòa cùng tiếng trống trận, tiếng kèn của một đội nhạc quân đã vang lên, làm cả một vùng bình nguyên tĩnh lặng có thêm một chút sức sống.
Xen lẫn giữa những đội hình phương trận là những cỗ máy bắn đá, cùng với những loại hỏa pháo với phong cách cực kỳ thô sơ và cuồng dã.
Nhìn vào giáp trụ sáng loáng, gươm giáo chỉnh tề, cùng với một lá cờ màu xanh lục với biểu tượng đầu lâu đen gai góc đang nở nụ cười đầy vẻ méo mó.
Ai nấy đều nhìn ra được, bước ra khỏi khe nứt không gian không phải là một đám thú hoang không lý trí, mà là một đội quân nhà nghề được đào tạo bài bản.
Nhưng nhìn vào chiều cao chỉ như những đứa trẻ 10 đến 12 tuổi, làn da xanh lục, đôi tai nhọn hoắt cùng dáng vẻ hèn mọn ẩn sau những bộ giáp sắt.
Có thể thấy, chủng tộc đầu tiên thổi lên kèn lệnh xâm lấn thế giới này lại là một đám goblin.
Một cơn lũ màu xanh lục liên tục tràn ra, quân số mà đế quốc goblin đã cử sang có lẽ đã lên tới hàng triệu.
Không chỉ có số lượng đông đảo, mà dựa vào tốc độ di chuyển ngang với xe hơi của chúng, thì đoán sơ qua, tất cả binh lính đều có tu vi trong người.
Và giờ, một đội quân gồm toàn goblin có thể tu luyện ấy đang dạt sang hai bên, mở đường cho một chiếc chiến xa khổng lồ đi ngang qua.
Một thứ được kéo đi bởi bốn con tê giác có làn da màu lục nhạt, cùng kích thước như những căn biệt thự ba tầng.
Trên đỉnh của chiếc chiến xa với phong cách thô cuồng ấy, một con goblin vương đứng ra.
Đó là một quái vật với chiều cao hơn 2 mét, khoác trên người một bộ giáp xương được chắp vá từ bộ phận của những kẻ thất bại.
Rút ra cây rìu chiến thấm đẫm máu tươi, goblin vương hướng về phía lãnh địa Ngọc Lục Bảo mà thét gào.
“Lục Đế tại thượng!
Lại một vùng đất mới mở ra trước mắt chúng ta!
Mọi thứ trước mắt, tất cả đều là con mồi!
Nên giờ, tất cả các ngươi lên! Cướp sạch tất cả mọi thứ cho ta!”