Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 282: Sử dụng vận mệnh hóa thân đúng cách.
Chương 282: Sử dụng vận mệnh hóa thân đúng cách.
Chứng kiến một bàn tay đột ngột mọc ra từ trong hư không, cảm xúc đám người trập trùng như đi tàu lượn.
Một giây trước họ còn đang tuyệt vọng trước cái chết của lãnh chúa.
Thì một giây sau, đám người trố mắt khó có thể tin nổi khi “Trần Bình An” lại nhảy ra từ hư không.
Nhưng khi Nguyễn An Bình đầy những vết sẹo ngang dọc trên thân thể, còn người này lại sở hữu làn da trắng bệch, mịn màng, cùng đôi mắt đen lánh vẫn còn nguyên vẹn.
Nhìn kiểu gì đi nữa, vị lãnh chúa cũng giống như vừa đi đổi lấy một bộ thân thể mới.
“Chậc, thật đáng tiếc a.
Bộ thân thể ta vốn chuẩn bị cho đệ tử đoạt xá, nhưng thật không ngờ được, nó lại bị phá hủy trong một trận chiến này.”
Vừa lẩm bẩm, vị lãnh chúa vừa cầm lấy con mắt trái vẫn còn đẫm máu tươi, và nhét nó một cách đầy thô bạo vào hốc mắt của mình.
Không dừng lại ở đó, hắn cũng bắt đầu một quá trình vay mượn sức mạnh mới.
Lần này, vận mệnh hóa thân được hắn lựa chọn là Trường Sinh Thánh Chủ.
Với một vận mệnh nắm trong tay sinh mệnh nồng đậm.
Hành động nhìn qua tưởng chừng là tự mình hại mình của vị lãnh chúa lại nhìn bình thường tới như vậy.
Khi máu thịt từ con mắt cũ vừa bị chen vỡ, nó đã trở thành những mao mạch mới, kết nối với con mắt đỏ.
Nhìn vào hành động của vị lãnh chúa nhà mình, vừa rút lui, đám chức nghiệp giả lại không thể không liên tưởng hắn là tộc nhân của một tộc Uchiha nào đó.
Thấy kẻ vừa trêu đùa mình vẫn còn sống sót như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tử Thần giờ cũng đã nhận ra được đối phương có gì đó rất bất thường, từng câu hỏi như gió rét đêm đông của vị thần linh vang vọng, khiến bất cứ ai nghe được cũng phải cảm thấy lạnh gáy.
“Vừa rồi… thế thân… ngươi sao?”
Có vẻ, do lâu ngày không giao tiếp với người khác, nên từng câu hỏi ngắt quãng liên tục vang lên, khiến người nghe được cũng không biết đối phương đang hỏi gì.
Nhưng không đợi mọi người tìm hiểu suy nghĩ của một vị thần linh là như thế nào.
Chỉ thấy áp lực khổng lồ của một vị thần lại giáng lâm lần nữa, khiến cho không gian rung chuyển, dồn ép về phía một bóng người nhỏ bé.
Trước thứ sức mạnh áp đảo ấy, thân hình của lãnh chúa “Trần Bình An” bắt đầu trở nên vặn vẹo.
Hắn giống như bị khóa cứng trong không gian, và bị không gian vô tình đè ép, khiến một kẻ vừa được phục sinh không lâu nay lại hóa thành thịt vụn.
Nhưng hiện tại, Nguyễn An Bình đang mượn lấy sức mạnh từ Trường Sinh Thánh Chủ.
Nên chỉ cần còn lại một giọt máu, thậm chí là một tế bào, hắn vẫn sẽ sống sót và có thể khôi phục bất cứ lúc nào.
Chỉ thấy từ đống bầy nhầy đã không còn hình dáng.
Từng gai xương, tơ thịt, tóc, mắt và cả những cành cây liên tục mọc ra, biến xác thịt của Nguyễn An Bình trở thành một dạng quái vật đầy vẻ quỷ dị.
Tuy vậy, đây vẫn chưa là hình thái cuối cùng của hắn.
Vì hiện tại, với ánh nhìn tập trung từ Tử Thần, áp lực khủng khiếp vẫn liên tục đè bẹp, và khiến thân thể vị lãnh chúa không ngừng biến dị qua mỗi phút, mỗi giây.
Cảm thấy ý niệm của mình đã không thể nào bóp chết được một con sâu kiến nhỏ bé.
Tử Thần phẫn nộ, tiếp tục xé rách không gian mà giáng lâm.
Bộ xương to lớn ẩn chứa đầy tử khí bắt đầu chuyển động, bước từng bước chân đầu tiên trên thế giới mới.
Nhìn vào kích thước của một quái vật cao hàng trăm cây số, mỗi một bước chân đều khiến bề mặt của mặt trăng tan vỡ như thể vỏ của một quả trứng gà.
Chứng kiến tà thần từ dị giới giáng lâm, tâm tình của quân đoàn viễn chinh nhanh chóng rơi vào tuyệt vọng.
Nếu không phải nồng độ ô nhiễm trên mặt trăng ít hơn nhiều lần khi so với trái đất, thì có lẽ, phải tới một nửa số binh lính đã dị hóa thành quái vật.
Không quan tâm đám sâu kiến không đáng nhắc tới.
Toàn bộ sự chú ý của Tử Thần đều đã nhằm vào quả cầu thịt ngay trước mắt.
Sau nhiều lần khôi phục, biến dị, và bị xé toạc liên tục lặp đi lặp lại.
Cuối cùng, thân thể của Nguyễn An Bình cũng ngừng lại quá trình biến dị không kiểm soát.
Đứng trước mặt vị thần từ dị giới hiện tại là một người cây cao lớn, với một bộ giáp gỗ dày bao bọc quanh thân thể.
Tuy vậy, đây không phải là một người cây nghiêm chỉnh.
Vì trên khe giáp gỗ có thể thấy những xúc tu thịt, những bó cơ và cả hàm răng sắc nhọn đang ẩn hiện dưới từng lớp vỏ cây.
Cùng với đó, trước ngực của người cây ấy, một gương mặt người như mọc ra từ thân cây gỗ, hai mắt hắn nhắm nghiền như đang ngủ say.
Tuy nhìn qua có vẻ quái dị là vậy, nhưng đây đã là hình thái tiến hóa mới nhất sau khi Nguyễn An Bình bị nghiền nát vô số lần bởi Tử Thần.
Với bộ thân thể ấy, dù cho đối phương có sử dụng bao nhiêu tinh thần lực, lớp vỏ cây cũng sẽ nhanh chóng hấp thu, và đem chúng làm chất dinh dưỡng.
Từ khí vô cùng nguy hiểm với những sinh vật sống cũng đã bị hắn thích nghi, và giờ, thứ năng lượng tưởng chừng chỉ có vong linh mới có thể hấp thu lại bị những cái miệng háu đói dưới những lớp vỏ cây nhanh chóng cắn nuốt.
Tử Thần nhìn vào biểu hiện của Nguyễn An Bình mà phải cảm thấy khó tin.
Đôi mắt rực sáng ngọn lửa xanh lục của thần giờ cũng phải chập chờn sáng tối.
Nếu cứ để sinh vật quái dị trước mắt tiếp tục trưởng thành, rất có thể, con quái vật ấy sẽ biến thần cùng đội quân quyến tộc hóa thành chất dinh dưỡng.
Nên không nương tay, tử thần ngưng tụ vô số tử khí vào trong bàn tay phải, tạo ra một lưỡi hái đen như màn đêm.
Khi thần còn định vung lên lưỡi hái, tước đoạt sinh mệnh của sinh linh trước mắt.
Bỗng chợt, một thứ lực lượng vô hình bắt đầu gò bó vị thần tới từ dị giới.
Thế giới đang phản công, muốn tiêu diệt kẻ tự tiện xâm nhập vào nó.
Xung quanh bộ xương trắng khổng lồ, vô số những điện tích nhỏ bắt đầu hình thành, bao vây và không ngừng công kích một thực thể xa lạ.
Đây là thế giới bài xích, khi đủ thứ kiếp nạn sắp giáng lên đầu đám vực ngoại thiên ma.
Nhưng có vẻ, do thế giới mới bước vào giai đoạn linh khí khôi phục, nên không có chuyện xuất hiện những đám mây lôi kiếp giống như trong truyện tiên hiệp huyền huyễn.
Thay vào đó, lại là một lực điện trường xuất hiện khi các hạt vật chất tối trong hư không đang phản ứng với thứ năng lượng từ dị giới.
Đây là một phản ứng tương tự khi vật chất và phản vật chất gặp nhau, nhưng lại ôn hòa hơn rất nhiều lần.
Nhưng dù có ôn hòa tới mấy, thì những phản ứng ấy không chỉ khóa cứng Tử Thần trong một lực trường mạnh mẽ, mà nó còn nhanh chóng bào mòn thực lực của kẻ xâm lấn.
Thấy đối phương tạm thời không thể hành động.
Thở dài một hơi, Nguyễn An Bình thông qua tinh thần lực, hắn bắt đầu dọn sân bãi cho cuộc chiến sắp tới.
Điều đầu tiên, hắn an bài cho những thuộc hạ dưới trướng.
“Giáo quan Aldric, làm phiền ngươi sơ tán quân đội của chúng ta rời xa chiến trường càng xa càng tốt.”
Nghe được mệnh lệnh tới từ vị thần mình tôn thờ, vị thánh hiệp sĩ vẫn đáp lại, dù biết không thể thay đổi quyết định từ cấp trên.
“Thưa đấng… thưa lãnh chúa, dù tôi biết không nên chất vấn, nhưng tôi nghĩ mình vẫn thích hợp để ở lại cầm chân đối phương hơn.” – Aldric Solaraeus cố phản bác.
Như thể đã biết trước thái độ của vị hiệp sĩ, Nguyễn An Bình chỉ nở một nụ cười nhạt.
“Không, ta đã bói toán một quẻ rồi.
Nếu ta là người dẫn dắt quân viễn chinh rút lui, thì ít nhất cũng phải thiệt hại một nửa quân số.
Nhưng nếu họ được dẫn dắt bởi ngươi, thì lực lượng quân đội của lãnh địa sẽ tổn thất ở mức thấp nhất.”
Nói rồi, khí thế của Nguyễn An Bình lại một lần nữa tăng lên.
“Với lại, ta vẫn có sức mạnh mới muốn thử đâu.”
Với Aldric Solaraeus, mệnh lệnh từ vị thần của hắn vốn là thứ mà một thánh hiệp sĩ phải tuyệt đối chấp hành.
Không những vậy, vị hiệp sĩ cũng có thể cảm nhận được bộ thân thể của Nguyễn An Bình đã thích nghi được trước năng lượng của vị thần từ dị giới.
Và tên lãnh chúa ấy đang không ngừng hấp thụ, cắn nuốt lực lượng của đối phương.
Có lẽ, sau cuộc chiến ngày hôm nay, thực lực của hắn sẽ lại tăng thêm một tầng lầu nữa.
Thấy Aldric Solaraeus cuối cùng cũng dẫn quân nhanh chóng rời đi.
Gương mặt có trên lớp vỏ cây cuối cùng cũng nở một nụ cười.
Từng lớp vỏ cây rạn nứt, để lộ những cái miệng háu đói đầy vẻ dữ tợn.
Ánh mắt đỏ như máu của Nguyễn An Bình mở ra, hắn nhanh chóng bóc tách, thao tác với thực tại.
Khiến thứ lực lượng đang trôi nhanh từ người Tử Thần không còn trôi dạt trong không gian vô tận nữa.
Thay vào đó, toàn bộ chỗ năng lượng ấy đã được hắn gom lại thành một khối ngay trước mặt mình.
Tử khí cùng thần lực sau khi va chạm với vật chất của thế giới mới đã xảy ra phản ứng dung hợp, tạo thành một loại năng lượng vô danh.
Nếu như để thứ năng lượng ấy tiếp tục phát tán, có lẽ, linh khí khôi phục sẽ bước sang một giai đoạn mới.
Nhưng hiện tại, chúng lại bị từng cái miệng háu đói của Nguyễn An Bình nhanh chóng tiêu hóa, hấp thu.
Vừa cắn nuốt chỗ năng lượng mới, vị lãnh chúa cũng âm thầm giải trừ việc mượn sức mạnh tới từ Trường Sinh Thánh Chủ.
“Quả nhiên, mọi thứ đúng như ta đã nghĩ.
Nếu ta trực tiếp mượn sức mạnh từ các vận mệnh hóa thân cần tiêu tốn rất nhiều vận khí.
Nhưng nếu sử dụng sức mạnh từ những “ta” mạnh hơn để cải tạo lại bản thân và môi trường ở hiện tại, thì dù cho sức mạnh từ vận mệnh đã không còn, nhưng tác động của chúng với thực tại sẽ không bị xóa bỏ.
Giống như cho người con cá và cho người cần câu.”
Với những tế bào đã biến dị nhiều lần bởi sức mạnh của Trường Sinh Thánh Chủ.
Nguyễn An Bình tính toán.
Nếu hắn cắn nuốt phần sức mạnh từ Tử Thần, thì việc trao đổi chiêu thức với vị thần đầu quạ trước mắt cũng không thành vấn đề.
Bình thường, với tính cách cẩn thận của hắn, chuyện hấp thu một thứ sức mạnh lạ chắc chắn không thể nào xảy ra.
Nhưng hiện tại, bản thể thực sự của Nguyễn An Bình còn đang ẩn nấp bên trong dị không gian.
Còn bộ thân thể biến dị đang đứng trên chiến trường cũng chỉ là một thế thân, và có thể chuyển chức trở thành chuột bạch thí nghiệm bất cứ lúc nào.
Nên hắn vừa chiến đấu, vừa tiện thể làm một vài nghiên cứu về thứ năng lượng mới.
Chứng kiến kẻ thù thong thả đem sức mạnh của mình làm quân lương.
Cơn thịnh nộ của một vị thần từ dị giới đã thăng lên đến đỉnh điểm.
“Quân ăn cắp!
Ngươi…
Ngươi sẽ phải trả giá!”