Chương 283: Vũ khí tiện tay.
Chấn động tâm linh do Tử Thần tạo ra khiến thực tại cũng phải biến dạng, cùng với đó, bất cứ ai ở trong phạm vi bị ảnh hưởng cũng sẽ nghe được những nguyền rủa nỉ non vang lên bên tai họ.
Càng phẫn nộ, năng lượng của vị thần đầu quạ càng nhanh chóng trôi đi.
Từ một vị thần ở đỉnh cao sức mạnh tại Oreka đại lục.
Giờ nếu trở về thế giới cũ, có lẽ sức mạnh của vị thần ấy chỉ ngang với những thần linh trung cấp, hoặc những thần linh cấp thấp.
Thiệt hại lần này đúng là quá to lớn, và nói thẳng ra là thua thiệt tới nhà bà ngoại.
Nếu như Tử Thần không thể kiếm được chút lợi ích nào từ một thế giới mới, đây sẽ là một cuộc làm ăn lỗ vốn, có thể khiến một vị thần phải rơi vào cảnh trắng tay.
Nhưng mặc kệ những suy tính gì ở đây, điều thần quan tâm nhất lúc này chính là đánh cho tên pháp sư làm người buồn nôn kia một trận.
“Con gián đáng chết!
Nạp mạng đi!”
Hoàn toàn thoát khỏi lực trường gò bó, khi đã giải phóng một lượng lớn năng lượng trong chân thân ra ngoài môi trường.
Có lẽ một cuộc trao đổi công bằng đã diễn ra giữa thần và thế giới.
Nên vì vậy, Tử Thần mới thoát khốn chỉ sau vài phút.
Thấy đối phương đã có thể di chuyển tự do trên sân nhà của mình, Nguyễn An Bình cũng phải dừng chuyện hấp thu năng lượng lại.
Đương nhiên, đồ đã rơi vào trong túi hắn thì đừng hòng hắn trả lại.
Trong chớp mắt, quả cầu năng lượng vẫn còn chưa kịp hấp thu đã được ném vào trong dị không gian, giao cho bản thể bảo quản.
Chứng kiến phần sức mạnh của mình biến mất ngay trước mắt, điều này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Tử Thần lập tức trở nên điên cuồng.
Đôi cánh quạ đen sau lưng vị thần giang rộng che khuất cả một mảng không gian.
Và trong tầm mắt của Nguyễn An Bình, phạm vi ấy đang càng lúc càng được mở rộng.
Trong chớp mắt, kích thước của Tử Thần đã trở nên to lớn chẳng khác nào một hành tinh.
Trước mắt thần, mặt trăng cũng chỉ là một quả bóng.
Còn tên lãnh chúa dám khiêu khích thần giờ nhỏ bé không đáng nhắc tới.
Vị lãnh chúa đã nghĩ, việc tăng kích thước thân thể của vị thần đầu quạ là một hành động vô nghĩa.
Với thân thể to lớn đó, mọi hành động của thần đều sẽ vô cùng chậm chạp, và chẳng khác nào một cái bia sống.
Nhưng hắn đã lầm.
Với một lần vỗ cánh, không gian xung quanh vị Tử Thần như đang tan vỡ, tạo ra một khe nứt không gian tạm thời.
Trong chớp mắt, thông qua khe nứt ấy.
Một vị thần cùng lưỡi hái khổng lồ đột ngột xuất hiện, tung một cú vung cực mạnh, khiến Nguyễn An Bình bay ngược về sau như đạn pháo và xuyên qua mặt trăng trong tích tắc.
May mắn, sau khi được vận mệnh hóa thân Trường Sinh Thánh Chủ cải tạo lại, thân thể hắn đã rắn chắc hơn rất nhiều nên có thể chịu được lực va chạm ấy.
Chợt, ánh mắt vị lãnh chúa nhìn lại vào bản thân.
Trên cơ thể đã biến dị của hắn, một vết cắt dài đã xuất hiện, muốn chia tách hắn làm hai nửa.
Đồng thời, một loại tử khí giống như khói đen bám lên, khiến vết thương của hắn không thể khôi phục trong chớp mắt.
Nhưng nhìn vào vết thương ấy, Nguyễn An Bình chỉ nở một nụ cười nhạt.
“Ngươi dùng tử khí để đánh ta sao? Thế thì ta xin cảm ơn vì bữa ăn nhẹ.”
Trên bộ áo giáp gỗ nặng nề, có thể thấy từng nhánh cây khô bại đầy tử khí mọc ra từ những vỏ gỗ giàu sức sống nhất.
Chúng chạm vào phần vết thương đang bị tử khí ăn mòn, và hấp thu, lấy thứ năng lượng đặc thù của Tử Thần ra làm thức ăn.
Với Nguyễn An Bình, hắn hiện tại là một con thú săn còn non trẻ, và đối thủ lại là một con mồi đã trưởng thành.
Nên nhìn qua, dù là thiên địch nhưng hắn vẫn tạm thời lép vế trước vị thần từ dị giới.
Khi những vết thương khôi phục một khắc này.
Từ phía bên kia của mặt trăng, đầu quạ khổng lồ của Tử Thần mọc lên, đôi mắt xanh lục bùng cháy như mặt trời nhìn chằm chằm vào hắn.
Dù cho đòn vừa rồi có thể trọng thương một vị thần, và đủ sức lấy đi tính mạng của bất cứ sinh linh cấp thấp nào.
Nhưng sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Tử Thần sẽ không bỏ qua cho Nguyễn An Bình, trừ khi đã biến hắn thành một phần của vong linh thiên tai.
Nhìn vào kích thước ngoại cỡ của một vị thần linh, vị lãnh chúa không nhịn được mà thở dài.
“Phải đánh với cái thứ to như trái đất sao?
Đáng tiếc là ta không có món vũ khí nào đủ lớn cả, xem ra có hơi phiền phức rồi?”
Nhưng khi vừa lẩm bẩm xong, ánh mắt Nguyễn An Bình nhìn vào thứ đang chắn giữa hắn và vị thần đầu quạ.
Hắn nhìn chằm chằm vào mặt trăng, vệ tinh đang với lớp vỏ đã bị đánh chia năm sẻ bảy.
Một nụ cười đầy vẻ nguy hiểm chợt nở trên môi hắn.
“Kiệt kiệt kiệt, dù cho mặt trăng có vẻ hơi nát, nhưng đem đi nện người chắc cũng đau đấy.”
Nghĩ là làm.
Theo bản năng, Nguyễn An Bình sử dụng thứ pháp thuật mà hắn quen thuộc nhất, Tơ Tuyến Ma Pháp.
Nhưng lần này, với cơ thể đã được Trường Sinh Thánh Chủ cải tạo lại.
Thứ được giải phóng ra không còn là những sợi tơ mảnh trong suốt nữa, mà là những dây leo đen liên tục vặn vẹo như những sinh vật sống, đồng thời cũng ẩn chứa khí tức tử vong nồng nặc.
Trong chớp mắt, những sợi dây leo vượt qua khoảng cách hàng chục ngàn cây số.
Chúng trói chặt, bao quanh mặt trăng và cũng tiện thể cắm rễ, khâu vá lại vệ tinh tưởng chừng như tan vỡ.
Đồng thời, để tôn trọng đối thủ, Nguyễn An Bình cũng mượn lấy một phần sức mạnh của một vận mệnh hóa thân khác, là Hoàng Đế Của Ký Ức.
Còn tại sao hắn lại lựa chọn vận mệnh chuyên về ma pháp trụ cột Nghiên Cứu?
Đơn giản vì đây là một hóa thân đã đi tới tận cùng ma pháp Silic Chưởng Khống Thuật.
Vừa mượn được sức mạnh từ vận mệnh hóa thân, vừa hấp thu sức mạnh từ Tử Thần.
Không chỉ ma pháp của Nguyễn An Bình là đáng sợ, mà thể phách của hắn giờ cũng kinh khủng không kém.
Khi hắn vung tay, tất cả những dây leo kết nối với mặt trăng đều căng như dây đàn, khiến vệ tinh quay xung quanh trái đất hàng tỉ năm giờ phải rời quỹ đạo.
Vừa di chuyển, sức mạnh từ Hoàng Đế Của Ký Ức cũng có tác dụng, biến tính chất của từng khối đất đá, cát bụi trên vệ tinh xám bạc thay đổi.
Cả một khối cầu khổng lồ bắt đầu biến đổi, khi từng mảnh đất xám bạc hóa thành pha lê xanh lam đầy huyền ảo.
Từng dãy núi nhọn hoắt mọc lên, khiến cho mặt trăng càng lúc càng giống như một chiếc lưu tinh chùy.
Thấy được thao tác từ Nguyễn An Bình, Tử Thần cũng đã phải sững người trong đôi chút.
Như đã nói, dù cho có kích thước to lớn như một hành tinh, nhưng tốc độ của vị thần đầu quạ lại không hề chậm chạp.
Với thần, dù tên phàm nhân kia có vung vẩy cả mặt trăng làm vũ khí cũng không thể chạm tới một sợi lông vũ của thần.
Nhưng Nguyễn An Bình cũng biết, nếu hắn cứ ngốc đầu ngốc não mà lao lên, chắc chắn hắn sẽ không thể nào đánh trúng được con quạ đáng ghét đó.
Nên con mắt trái của vị lãnh chúa lại bùng lên ánh đỏ, thực tại lại một lần nữa được hắn bóc tách và chỉnh sửa.
Hắn đã cắt và dán vị trí của mình trong thực tại tới ngay trước mặt Tử Thần.
Vì vậy, trong tầm mắt của vị thần đầu quạ, Nguyễn An Bình giống như đã sử dụng dịch chuyển không gian, lôi cả một cái lưu tinh chùy khổng lồ tới trước mặt hắn.
Dù là một vũ khí với kích thước to lớn, nhưng tốc độ bay của mặt trăng nhanh tới thần linh cũng phải kinh hoàng hoảng sợ.
Chỉ với một lần va chạm, có thể thấy rõ xương sườn của Tử Thần cũng đã phải gãy vài cây, trong khi đó, đầu chùy với sức mạnh của Hoàng Đế Của Ký Ức lại không có chút tổn hại nào.
Khi bị thứ vũ khí ấy đánh trúng, trong chớp mắt, cơn thịnh nộ đã xuất hiện trong lòng vị thần từ dị giới.
Chỉ là khi thần còn đang phẫn nộ, bỗng chợt, thần lại ngây người khi không nhớ được mình đang điên tiết vì điều gì.
Cây chùy mặt trăng do Nguyễn An Bình vung vẩy không chỉ có lực lượng khủng khiếp, mà nó còn có khả năng đánh văng ký ức của bất cứ kẻ thù nào va chạm phải.
Đòn vừa rồi, vị lãnh chúa không chỉ khiến cho Tử Thần không nhớ tại sao mình lại ở nơi đây, mà hắn cũng tiện thể đánh cắp đi một vài tri thức có trong đầu vị thần ấy.
Khi thần còn đang cố nhớ lại, và tự hỏi lý do mình ở nơi đây?
Tại sao có tới năm cái xương sườn của mình bị nứt?
Và cái thứ nhìn như một hành tinh pha lê đang bay tới kia là gì?
Lại một lần nữa, đầu của lưu tinh chùy bay tới, đánh gãy thêm ba cây xương sườn và cả một cẳng tay của Tử Thần.
Từ dưới trái đất, mọi người chỉ có thể thấy được một thực thể khổng lồ giống như không thông minh lắm, khi hắn đứng yên một chỗ để cho mặt trăng điên cuồng va chạm.
Sau bảy lần vung chùy, cả người Tử Thần giờ nhìn qua đã vô cùng rách nát.
Một bên cánh phải của thần bị đánh gãy, cánh tay trái cũng đã nát thành xương vụn, lồng ngực gần như bị đánh sập hoàn toàn, hộp sọ xuất hiện nhiều vết nứt và một ngọn linh hồn hỏa ở mắt phải cũng đã bị dập tắt.
Khi Nguyễn An Bình muốn vung vẩy thứ vũ khí mới thêm lần nữa.
Nhưng một cảm giác suy yếu xuất hiện, khiến hắn muốn động đậy cũng là chuyện vô cùng khó khăn.
Không biết từ lúc nào, sức mạnh trên người thế thân đã cạn kiệt, vận khí của hắn đã chạm đáy, buộc phải trả lại lực lượng cho vận mệnh hóa thân.
Mất đi lực lượng chèo chống, những cây dây leo kết nối với mặt trăng nhanh chóng héo tàn và tan thành từng mảnh, thả tự do cho vệ tinh quay theo quỹ đạo mới.
Không còn bị ảnh hưởng bởi những cú đập chùy có thể tước đoạt ký ức nữa.
Tử Thần một lần nữa nhớ lại tại sao mình lại ở nơi đây, và trong vài giây qua, thần đã hành động ngu ngốc tới như thế nào, khi đứng yên làm bao cát cho Nguyễn An Bình tùy ý đánh đập.
Nhìn qua, cả tên lãnh chúa lẫn vị thần đầu quạ đều đang trong trạng thái suy yếu nhất.
Nhưng một bên vì kiệt sức mà đã nằm yên giữa không gian.
Còn một bên vẫn có thể cử động.
Dù cho Tử Thần không có cơ mặt, nhưng không hiểu sao, Nguyễn An Bình lại có thể cảm nhận được, thần đang nở một nụ cười và nhìn về phía hắn.
Cả hai bên còn chưa kịp nói lời nào, thì chợt, trận chiến của họ bị cắt ngang.
Từ trong không gian, một quả cầu lửa đỏ bùng lên giữa hư không, ánh sáng tỏa ra chói lóa như mặt trời.
Cảm nhận được bức xạ cùng ô nhiễm của Xích Triều đang lan tràn.
Một nụ cười lập tức nở trên môi Nguyễn An Bình, khi hắn biết người đang tới là ai.