Chương 281: Xé rách không gian mà tới.
Kể từ khi Nguyễn An Bình mượn sức mạnh tới từ vận mệnh hóa thân: Sinh Tử Chưởng Khống Giả.
Dù cho biết được tên lãnh chúa loài người kia không thể duy trì trạng thái hiện tại quá lâu, nhưng Tử Thần vẫn luôn cảm thấy một cảm giác gai gai sau lưng.
Như thể thần đang nhìn vào một đối thủ nguy hiểm, hoặc một vị thần linh khác có sức mạnh không hề thua kém mình.
Khi thấy tên lãnh chúa bắt đầu ngưng tụ ra những sợi tơ trắng ẩn chứa thánh quang.
Ngay lập tức, một cảm giác không ổn xuất hiện trong lòng Tử Thần.
Nhìn kiểu gì đi nữa, tình cảnh của thần hiện tại cũng giống như một người đang bị mắc kẹt trong khe đá.
Trong khi đó, kẻ thù của thần lại có thể tự do di chuyển, trên tay còn cầm sẵn một cây roi, đang tiến lại gần và nở một nụ cười đặc trưng của nhân vật phản diện.
Và đúng như Tử Thần nghĩ.
Nguyễn An Bình đạp nhẹ lấy đà, lao thẳng tới chỗ vị thần của tử vong.
Trong lòng bàn tay hắn, vô số những sợi tơ trắng mang theo thuộc tính thánh quang được đan dệt lại cùng một chỗ, tạo thành một chiếc roi ánh sáng kéo dài hàng cây số.
Trong trạng thái mượn tạm sức mạnh từ Sinh Tử Chưởng Khống Giả, vị lãnh chúa vô cùng kiệm lời, chính xác hơn là hắn chỉ có thể hành động và gần như không thể nói chuyện.
Đồng thời, mỗi bước di chuyển đều là một gánh nặng, khi thứ sức mạnh tận cùng của Tơ Tuyến Ma Pháp giống như đang đồng hóa, để chủ nhân của nó cũng hóa thành vô số sợi tơ tuyến vô hạn, kết nối tới muôn nơi.
Giờ, Nguyễn An Bình cũng đã hiểu được, tại sao vận mệnh hóa thân này lại phải ở yên và ngoan ngoãn làm bá chủ bên trong một vị diện rồi.
May mắn, hắn giờ mới mượn đi một phần sức mạnh không đáng kể của vận mệnh hóa thân ấy, nên hắn vẫn có thể di chuyển và phát huy sức mạnh như bình thường.
Tiếp cận khe nứt không gian đủ gần, vị lãnh chúa cười lạnh, liên tục vung tay nhanh chóng, tạo thành vô số tàn ảnh.
Cùng với đó, cây roi ánh sáng trong tay hắn cũng hóa thành một tấm lưới lớn, bao phủ hoàn toàn bàn tay xương xẩu đang cố gắng níu giữ khe nứt không gian.
Từ Thần hiện tại cảm thấy biệt khuất không thôi.
Nếu như thần giữ lấy khe nứt tới cùng, thì chẳng khác nào đang phải ở yên mà chịu tra tấn.
Nhưng nếu thần đầu hàng trước những cơn đau và buông tay bỏ mặc tất cả.
Có lẽ, thần sẽ bỏ lỡ cơ hội xâm lấn thế giới này, trước khi Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần giáng lâm nơi đây.
Và thân là một trong những vị thần quyền năng nhất trên lục địa Oreka.
Tử Thần có kiêu ngạo của riêng mình, và thần không cho phép mình thất bại trước con heo mập kia.
Khi còn đang dùng roi quất cho đôi bàn tay của một vị thần gần như tan nát.
Nguyễn An Bình phát hiện ra, lượng tử khí được truyền từ bên kia khe nứt đang trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết.
Có được tử khí duy trì, những vết thương trên đôi bàn tay của Tử Thần cũng nhanh chóng khôi phục lại.
Không những vậy, trong đôi mắt giống như hai mặt trời đang đốt lên ngọn lửa màu xanh lá.
Vị lãnh chúa thấy được ở đó một vẻ phẫn nộ và điên cuồng.
Giống như một con bạc đã đặt cược cả gia sản trong một ván bài sinh tử.
Thấy vậy, Nguyễn An Bình nuốt nước bọt vì sợ hãi.
Có lẽ, hắn đã trêu chọc và khiến đối phương phát cuồng rồi.
Từ phía bên kia khe nứt, một cơn gió mang theo tử khí thâm trầm tràn ra, một lần nữa nhấn chìm cả mặt trăng vào trong màn sương đen đặc.
Khác với màn sương được đám tà giáo đồ tiếp dẫn tới thế giới này.
Màn sương đen được Tử Thần điều động lại có uy lực kinh khủng hơn gấp nhiều lần.
Chỉ thấy nơi màn sương quét qua, tất cả những chức nghiệp giả một giây trước còn đang sinh long hoạt hổ, nhưng một giây sau, ai nấy đều mặt mày hốc hác, đôi mắt thâm quầng, thân thể suy yếu, như thể bị bỏ đói và thức trắng suốt ba ngày ba đêm.
Nếu như đám chức nghiệp giả không tu luyện thêm một hệ thống siêu phàm làm phụ trợ, khiến chiến lực lúc nào cũng cao hơn từ một tới hai đại cảnh giới.
Có lẽ, giờ cả đám bọn họ đều đã dắt tay nhau đi xuống suối vàng.
Thấy tình hình bất lợi cho phe ta, Nguyễn An Bình giờ muốn ra lệnh, để đám người rút về mặt đất thông qua khe nứt không gian mà Nicolas Smith đã để lại.
Nhưng khi vị lãnh chúa còn chưa kịp ra lệnh.
Chợt, Tô Vạn Kim lao tới giữa đội hình các chức nghiệp giả, cũng là nơi mà khả năng hỗ trợ của hắn có thể phát huy toàn bộ công dụng.
Chỉ thấy từ trên người vị hiệp sĩ tập sự, một luồng ánh sáng chói lóa được giải phóng, nó ấm áp, dịu nhẹ, giống như ánh bình minh vào buổi sớm.
Bất cứ nơi nào thánh quang bao phủ, tất cả những hiệu ứng xấu do màn sương đen đem lại đều nhanh chóng tan rã, giống như băng tuyết trước ánh nắng hè,
Trong chớp mắt, cả quân đoàn viễn chinh đều cảm thấy sức mạnh của họ đã quay trở lại.
Không những vậy, họ cảm tưởng như đang có một luồng sức mạnh ấm áp chảy xuôi trong thân thể mình.
Luồng sức mạnh ấy đang nhanh chóng chữa trị ám thương cho các chức nghiệp giả, và vừa có thể gia tăng sức mạnh của họ lên một tầng cao mới.
Nhiều người không nghĩ họ đã thực sự mạnh lên, mà chỉ cho rằng đây là ảo giác khi họ đang suy yếu nay đột ngột khôi phục.
Nhưng thực tế, ngọn lửa hoàng kim do Tô Vạn Kim tỏa ra đang bám trên người các binh sĩ và tăng cường sức mạnh cho họ.
Thấy tình hình quân viễn chinh đã được ổn định lại.
Giờ, Nguyễn An Bình cũng có thể tập trung mà đánh với Tử Thần một trận thật ra trò.
Cảm nhận những đợt tấn công khi nãy có sức sát thương chỉ đủ để làm xước bộ xương của Tử Thần.
Nên vị lãnh chúa không muốn giông dài mà tra tấn đối phương nữa.
Chỉ thấy những sợi tơ mang thuộc tính thánh quang nay đột ngột được đan dệt, nén chặt cùng một chỗ, tạo thành một sợi tơ duy nhất, nhưng ẩn chứa bên trong toàn bộ sức mạnh mà Nguyễn An Bình có thể điều động.
Khi sợi tơ hình thành một khắc này, vị lãnh chúa biết, hắn không thể duy trì sợi tơ ấy lâu hơn được nữa.
Nên cầm sợi tơ trong tay, hắn vung ra như thể đây là tuyệt thế bảo kiếm.
Một luồng sáng mạnh mẽ lướt qua không gian, lướt qua hai bàn tay của vị thần nơi dị giới.
Luồng sáng ấy di chuyển quá nhanh, khiến cho đám người tưởng chừng những gì họ vừa chứng kiến chỉ đơn giản là ảo giác, khi trên xương cốt của Tử Thần không xuất hiện bất cứ thương tổn nào.
Nhưng chỉ một giây sau, một vết cắt trơn nhẵn đột ngột xuất hiện.
Cùng với đó, hai bàn tay xương xẩu đang cố níu kéo khe nứt không gian dần trượt đi theo đường cắt vô cùng sắc bén ấy.
Có thể thấy rõ, ở phía bên kia khe nứt, tử thần đang thét gào vô cùng đau đớn.
Và thông qua khe nứt, đám người cũng có thể chứng kiến từng công trình kiến trúc đổ sụp, từng ngọn núi xương trắng đang phải lung lay.
Như vậy, có thể thấy được thanh âm khi một vị thần gào thét trong đau đớn sẽ có sức tàn phá kinh khủng như thế nào.
Nhưng trong chân không, âm thanh lại không thể lan truyền nên đám người cũng không thể tưởng tượng ra được một vị thần khi gào thét sẽ là cái dạng gì.
Nguyễn An Bình đánh giá, sức mạnh hắn đang vay mượn có thể gây sát thương lên một vị thần, nhưng không đủ khả năng để tung ra đòn chí mạng.
Nếu trạng thái hiện tại đã không đủ mạnh, vậy để tiết kiệm vận khí cần tiêu hao, hắn chủ động giải trừ sức mạnh tới từ vận mệnh hóa thân.
Tuy nhìn qua có hơi suy yếu, nhưng vị lãnh chúa vẫn nhìn về phía khe nứt không gian với một nụ cười nhạt.
Tại nơi đó, hắn thấy được đám quái vật tử linh vẫn đang chìm vào trong một cuộc nội chiến.
Dù Nguyễn An Bình đã giải trừ sức mạnh vay mượn, nhưng những sợi tơ đen của hắn vẫn còn tồn tại, và nó giống như một thứ bệnh dịch đang điên cuồng lan tràn bên trong Tử Vong Thần Quốc.
Với đà này thì sớm muộn, đám quyến tộc của Tử Thần cũng sẽ vì nội đấu mà hóa thành một đống xương vụn.
Khi đó, dù cho vị thần đầu quạ kia có mở ra một cuộc xâm lấn mới.
Thì Nguyễn An Bình cũng không cần lo lắng, khi phải đối đầu với một đội quân thủy tinh chạm cái là vỡ.
Nhưng khi Nguyễn An Bình còn chưa mỉm cười được bao lâu.
Hắn chợt cảm thấy rùng mình như bị tử vong để mắt tới, chính xác thì Tử Thần đang nhìn chằm chằm vào hắn với con mắt đầy thù hận.
Và chỉ ngay một giây sau, khe nứt không gian lại rung chuyển và dần được mở rộng, khi một đôi cánh lông vũ đã xuất hiện thay thế đi đôi tay.
Lần này, thần không mở rộng không gian để cho quân sang đánh chiếm thế giới bên kia nữa.
Mà thần muốn liều chết cũng phải giáng lâm, bóp chết đối phương từ trong trứng nước!
Không chỉ dừng lại ở một đôi cánh, mà ngay giây sau, từng cánh tay xương trắng khổng lồ xuất hiện, chúng cùng nhau hợp sức, xé rách không gian.
Để một thần linh từ dị giới buông xuống giới này!
Không gian chấn động càng lúc càng mãnh liệt, từng vết rạn nứt xuất hiện, và lan tràn kéo dài cả ngàn dặm.
Chấn động khổng lồ ảnh hưởng tới cả một hệ sao, và dần lan ra những hệ sao lân cận.
Khi mượn sức mạnh từ vận mệnh hóa thân, Nguyễn An Bình biết hắn rất mạnh, nhưng không biết mình mạnh tới cỡ nào.
Nhưng giờ, khi cảm nhận được khí tức mà Tử Thần đang tỏa ra, khí tức tương đương cảnh giới thứ 7.
Dựa vào phản ứng năng lượng, cùng với không gian liên tục băng liệt trước sự xuất hiện của vị thần nơi dị giới.
Hắn có thể dự đoán, một đòn tùy ý của đối phương có thể nhẹ nhõm xóa sổ cả hệ mặt trời.
May mắn cho đám chức nghiệp giả, nhờ có ngọn lửa hoàng kim của Tô Vạn Kim che chở, nên quân viễn chinh vẫn chưa bị đè nát trước khí thế của Tử Thần.
Cùng với đó, phần lớn uy áp của Tử Thần đều đã được dẫn dắt, hướng về phía Nguyễn An Bình, kẻ đã dám khiêu khích một vị thần nơi dị giới.
Cảm nhận áp lực đột ngột đánh tới, cả người vị lãnh chúa giống như không chịu nổi, khi bị nghiền nát thành sương máu trong ánh mắt ngỡ ngàng của những thuộc hạ dưới trướng.
Mọi người sững sờ nhìn vào cảnh tượng đang diễn ra.
Ngoài một con mắt màu đỏ máu còn nguyên vẹn, tất cả những gì sót lại của “Trần Bình An” chỉ là một đống thịt vụn.
Chẳng lẽ, trước một vị thần.
Chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới cũng chỉ là sâu kiến?
Trong lúc mọi người đang tuyệt vọng.
Một cánh tay bất ngờ chui ra từ hư không, nắm chặt lấy con mắt đỏ còn đang trôi dạt.